NHỜ CHÚ ĐẠI BI VÀ SÁM HỐI, KHỎI BỆNH THẦN TỐC

1
997

Mai hít một hơi rồi thở ra từ từ, chậm rãi và nhẹ nhàng hết sức có thể, nhưng vẫn không tránh được cơn đau dữ dội như ngàn mũi tên đâm thẳng vào lồng ngực. Mỗi lần thở là một lần bị tra tấn, cứ như vậy liên tục không ngừng. Vì đương nhiên, cô không thể nào ngừng thở được.

Chẳng hiểu căn bệnh quái quỷ nào hành hạ Mai thống khổ đến thế, thở đã không xong, chân cũng chẳng bước nổi. Mỗi khi muốn đi lại, Mai dùng hai tay vịn vách tường làm điểm tựa, hai chân lê lết dưới nền đất. Vừa bước đi Mai vừa rên rỉ, rồi ngồi thụp xuống sàn nhà, tự nói một mình:

“Đau quá, đau quá! Thế này chết quách đi cho xong.”

Cô không thể ăn uống và liên tục thức trắng đêm vì đau. Điều đó càng khiến cơ thể thêm kiệt sức. Không chịu đựng được nữa, Mai quyết định tìm tới bác sĩ. Sau quá trình thăm khám và xét nghiệm, bác sĩ gửi cho cô tờ phiếu thông báo kết quả như sau:

“Bệnh nhân: Võ Mai, năm sinh: 1978, cư trú: tiểu bang Melbourne – Úc, mắc chứng đau dây thần kinh neuropathic pain do virus xâm nhập.”

Bác sĩ không quên gửi kèm cho Mai một toa thuốc, tuy nhiên sau khi uống thuốc, bệnh tình vẫn không hề có chuyển biến gì.

Là một người gốc Việt định cư tại Úc, nơi đây dân cư thưa thớt, Phật Giáo không có phổ biến, ít chùa chiền như ở Việt Nam, nên cơ duyên biết đến Phật Pháp dễ dàng nhất là qua internet. Một hôm nọ Mai tình cờ biết đến những bài viết Phật Pháp trên trang web thuvienquangtu.com, cô đọc mải miết say mê từ bài này sang bài khác, mơ màng nhận ra bệnh tật chính là kết quả của nghiệp ác mình đã tạo trong quá khứ. Trong đó nêu ra rất nhiều câu chuyện người thật việc thật khỏi bệnh nhờ tu tập như thế nào.

Thực tình Mai chưa từng nghĩ mình sẽ chữa bệnh bằng Phật Pháp. Cô cho rằng đó là điều rất khó tin và có phần mê tín. Nhưng có bệnh thì vái tứ phương, Mai thầm nghĩ:

“Đau muốn chết rồi. Có bệnh thì cứ thử, nếu không khỏi cũng chẳng mất gì.”

Vậy là Mai lê từng bước chân, tới trước ban thờ Phật, cầm trên tay tờ nghi thức sám hối trích trong kinh Kim Quang Minh kết hợp chú Đại Bi, mà cô tìm thấy trên thuvienquangtu.com rồi in ra cho dễ đọc. Vừa đọc từng chữ vừa toát mồ hôi vì quá đau. Cô quỳ, ngồi, rồi lăn lê, quằn quại trên sàn nhà, khi thì tựa vào vách tường tạm nghỉ cho đỡ đau, xong lại đọc tiếp.

Mai cứ thế đọc, tuy hình thức chưa được trang nghiêm, nhưng tâm rất chân thành, thậm chí có những đoạn cảm thấy bất ngờ, xúc động. Từng lời văn sám hối như tiếng sấm rền dội vào tâm can làm Mai thức tỉnh. Chính giây phút này cô mới nhận ra mình chẳng lương thiện như mình vẫn ảo tưởng. Hóa ra bên cạnh sự tử tế, cô cũng đã tạo ra rất nhiều điều vô cùng sai trái. Cô vừa đọc vừa rùng mình hồi tưởng lại những lần tạo nghiệp, xấu hổ ăn năn day dứt trong lòng, mong muốn sửa đổi.

Sám hối xong, Mai tụng chú Đại Bi. Ngay khi bắt đầu tụng chú, một cảm giác lâng lâng, nhẹ nhàng khó tả lan tràn khắp cơ thể, cơn đau dường như được lắng dịu bớt phần nào. Tuy có giảm đau đôi chút, nhưng vẫn chưa đáng kể là bao.

Sau đó, Mai tiếp tục niệm danh hiệu Ngài Quán Thế Âm Bồ Tát, mong cho căn bệnh quái gở này tan biến đi. Cơ thể đau đớn khiến Mai không thể duy trì lâu, cô vật xuống giường trong khi miệng vẫn lẩm nhẩm:

“Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát! Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát! …”

Đang nửa tỉnh nửa mơ, cô giật mình thảng thốt khi thấy một làn nước lạnh tạt thẳng vào người. Mai nhanh chóng ngồi bật dậy, phủi áo và nói:

“Ôi trời! Ai tát nước vào người lạnh quá đi.”

Thế nhưng nhìn lại thì quần áo vẫn khô rang, không có dấu hiệu của tí nước nào. Trời Melbourne, Úc nửa cuối năm 2021 vẫn đang là mùa đông, thời tiết khá lạnh, khiến cô buốt hết người. Mai xuýt xoa và không ngừng thắc mắc không biết làn nước lúc nãy cô cảm thấy là từ đâu đến. Nhưng khoan đã, cô ngạc nhiên thốt lên:

“Ôi sao mình có thể thở được bình thường rồi kìa.”

Và quan trọng khi thở không còn bị đau nữa. Mai cố tình thử hít một hơi thật sâu vào lồng ngực kiểm tra một lần nữa.

“Đúng là không còn đau đớn một chút nào.” – Mai reo lên sung sướng.

Cô ra khỏi giường đi đi lại lại một hồi dễ dàng như người chưa từng bị bệnh. Thật kì diệu. Mai không còn thắc mắc nữa. Chỉ có thể nhờ sự nhiệm màu của chú Đại Bi, sự gia trì của Quán Thế Âm Bồ Tát, sự ăn năn sám hối, cố gắng tu tập của chính bản thân Mai, bệnh tật mới có thể tan biến như chưa hề xuất hiện như vậy.

Khi đọc những câu chuyện có thật của rất nhiều người khỏi bệnh nhờ Phật Pháp, Mai còn nghi ngờ, thậm chí cho rằng có phần mê tín. Nhưng sau khi chính bản thân được trải nghiệm, tín tâm của Mai đã kiên định, cô không còn chút lăn tăn gì về điều đó. Từ nay, cô hết lòng thành kính nơi Tam Bảo, cố gắng học hỏi giáo lý, y giáo phụng hành theo lời Phật, để cuộc sống ngày càng tươi sáng, tốt đẹp.

(Tĩnh Như, viết lại từ lời kể của Võ Mai)

4.7 3 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
1 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Đức Quyền
Khách
Đức Quyền
10 tháng trước

Vô cùng biết ơn anh Quang Tử