( Ni Sư Trí Hải kể lại câu chuyện có thật tại chùa Trúc Lâm )
Vào khoảng năm 1978, chùa chúng tôi xảy ra một biến cố làm cho tất cả mọi người có thêm kinh nghiệm rùng rợn về tái sinh và nghiệp báo. Nếu biến cố này xảy ra trước năm 75 thì chắc chắn những tờ nhật báo tha hồ khai thác để làm tiền thiên hạ, và chùa chúng tôi cũng sẽ bị ảnh hưởng không ít vì cái cảnh dập dìu tài tử giai nhân đua nhau tới chùa tìm hiểu sự vụ hòng kiểm chứng những lời tường thuật của báo chí.
Nhưng vì sự cố đã xảy ra vào một thời rất căng cho các chùa chiền, thêm nữa chùa chúng tôi ở nơi thật hẻo lánh trên núi thì còn ai biết được một sự cố hi hữu đã xảy đến. Đương sự hiện nay là một ni cô đã ngoài ba mươi, tốt nghiệp đại học và đang ở Sài Gòn để theo cao học. Một hôm về thăm chốn tổ – chùa Trúc Lâm nằm trên đường đi lăng Khải Định – chúng tôi gặp nhau và nhân lúc cao hứng y đã kể lại chuyện đời của y cho tôi nghe.
Tâm Tưởng – pháp danh cô bé lúc mới vào chùa – trước kia vào khoảng 1978, là một nữ sinh viên đại học Sư phạm Huế sắp ra trường. Cả gia đình y không ai biết đạo Phật là cái gì cả. Y đang lưu trú trong cư xá của đại học vì nhà ở tận dưới quê xa. Một hôm y về thăm nhà, ở lại trong căn phòng nhỏ, thức đêm ôn bài cho kỳ thi tốt nghiệp sắp tới. Giữa khuya, thình lình có một con rắn lớn bò qua cửa sổ vào phòng.
Giữa khuya, thình lình có một con rắn lớn bò qua cửa sổ vào phòng. ( Ảnh minh họa )Răn nhập hồn báo thù
Y hét lên, đánh thức cả nhà. Cha y đang ngủ nhỏm dậy, cầm cây then cửa phóng về hướng con rắn và lập tức đập nó chết. Không lâu sau đó, ông tự nhiên bỏ ăn bỏ uống, nằm dài suốt ngày này qua tháng khác, thân hình mỗi lúc một tiều tụy. Chở đi bệnh viện thì bác sĩ không khám phá ra được bệnh gì, đành về nhà nằm tiếp. Cô gái trở lại đại học xá, đang học thi thì bỗng được tin cha chết. Cô chạy như bay về nhà, vào lúc giữa trưa đứng bóng. Cô chạy ngay giữa đường xe hơi nhưng kỳ lạ thay, không bị một chướng ngại gì suốt cả quãng đường dài gần 20 cây số. Người cha đã được khâm liệm bỏ vào quan tài, khằn kín mít chỉ chờ cô về để đưa ma vì phải làm theo giờ giấc mà ông thầy coi lịch số đã định.
Cô gái hùng hổ từ ngoài chạy vào nhà, gạt tất cả mọi người ra mà đâm bổ vào nơi đặt quan tài cha. Đến nơi, cô dùng hai tay trần bứt tất cả giây nịt quan tài, mở tung cái nắp hòm, moi vứt ra mọi vật dụng tẩm liệm rườm rà phủ trên xác chết cho đến khi lộ gương mặt thây ma. Rồi cô dùng 10 ngón tay cào cấu gương mặt ấy cho rách nát xong chạy ra giữa đường cười ha hả la lên: “Ta đã trả được mối thù! Ta đã trả được cả hai mối thù!”
Mọi người quá bất ngờ không kịp phản ứng vì cứ ngỡ cô gái thương cha muốn tới gần quan tài để khóc lóc cho hả. Đến khi cô làm mọi sự nói trên một cách chớp nhoáng, họ không kịp trở tay và vô cùng kinh ngạc trước sức mạnh phi thường của cô gái đang bị quỷ nhập. Nhiều người đàn ông lực lưỡng xông vào can ngăn nhưng đều bị gạt cho té nhào. Sau đó hồn ma ứng vào miệng cô để đọc lên một bài thơ dài, theo đó người ta được biết câu chuyện đại khái như sau:
Nguyên kiếp trước cô là một người đàn ông có vợ; người đàn ông này ngoại tình và lại còn về giết vợ. Người vợ chết trong tâm trạng uất hận nên đã tái sinh làm con rắn, còn người đàn ông (có lẽ do nghiệp ngoại tình) tái sinh làm cô gái trong đời hiện tại. (Thảo nào gương mặt cô bé do ấn tượng tiền kiếp vừa qua, không mang vẻ nữ tính cho lắm). Con rắn bò vào nhà toan mổ cô gái để trả mối thù xưa, thì lại bị cha cô đánh chết. Thần thức của người đàn bà bị tình phụ kiếp trước – tức của con rắn bị giết kiếp này – đã nhập vào cô con gái, bắt cô phải cào nát mặt cha cô.
Khi tỉnh dậy nghe thuật lại những gì mình đã làm, cô gái vô cùng đau khổ. Gia đình cô cũng từ đấy càng ngày càng sa sút. Hồn ma báo oán không những nhập vào cô gái làm cô khi tỉnh khi say mà còn khiến tất cả các thành viên trong gia đình cũng trở nên dở dở ương ương từ ngày cha cô chết. Đôi khi vào những ngày “thất thất trai tuần” của người cha, vị thầy đang tụng kinh phải rởn ốc vì tiếng cười rùng rợn của tất cả mọi người trong gia đình đang quỳ sau lưng.
Cô gái bỏ học, về nhà thức suốt ba đêm thắp hương giữa trời cầu khẩn vị nào có phép thần thông ( cô chưa hề biết Phật) xin hãy giải mối oan khiên nghiệp chướng cho cô. Lời cầu nguyện của cô đã cảm đến một vị thiền sư trong cõi vô sắc. Vị ấy nhập vào xác cô gái bắt người anh phải đưa cô lên chùa Trúc Lâm xin Hòa thượng thế phát quy y. Trong nhà không ai biết đến chùa và Hòa thượng, nhưng cô gái cương quyết bảo người anh cứ theo cô là được. Nói xong cô gái lôi người anh chạy như bay giữa đường trường gần 20 cây số lên tới chùa Trúc Lâm.
Tới nơi trong khi người anh sụp lạy Hòa thượng trụ trì như tế sao, xin Hòa thượng cứu cho em gái, thì cô gái cứ đứng sừng sững ngang nhiên nhìn Hòa thượng mà mỉm cười. Hòa thượng quắc mắt nhìn cô gái, quát lên: – “Quỳ xuống”.
Hồn ma trong xác cô vẫn không quy phục, cứ nhìn chằm chặp vào Hòa thượng mà cười ngạo nghễ. Khi Hòa thượng rút con roi bằng gỗ dâu sắp giáng lên người cô gái và quát lần thứ hai “quỳ xuống” thì cô gái mới từ từ quỳ xuống, nhưng vẫn nhìn Hòa thượng mà mỉm cười nói: – “Vì muốn độ cho nữ này mà tôi phải quỳ trước sư đệ”.
Theo những gì xác cô gái nói, thì đấy là một thiền sư ( Mang một cái tên bằng tiếng Phạn) đã viên tịch 200 năm, hiện trú cõi vô sắc, vì cảm lời cầu khẩn của cô gái nên muốn giúp cô ta đi tu để giải thoát oan nghiệp nhiều đời giữa cô và con rắn. Theo vị thiền sư thì giữa đôi bên đã có oan nghiệp từ 500 năm chứ không phải mới đời trước và đời này. Thiền sư yêu cầu Hòa thượng độ cho cô gái xuất gia. Hòa thượng bèn gửi cô gái qua chùa ni bên cạnh cho sư trưởng tôi dạy bảo. Khi tỉnh cô gái sinh hoạt rất bình thường và tuyệt nhiên không nhớ được điều gì đã xảy ra trong khi vị thiền sư mượn xác cô để nói chuyện với Hòa thượng.
Cũng do áp lực vô hình của vị thiền sư, cô lên trường đại học Sư phạm nhiều lần xin nghỉ học để xuất gia, nhưng nhà trường không chấp thuận. Cuối cùng một chuyện kỳ lạ xảy đến làm cho bạn bè và nhà trường phải chấp thuận cho cô nghỉ học vì lý do bệnh thần kinh. Mỗi lần bước vào cổng trường là cô tự nhiên bị câm không thể nói một tiếng nào cho đến khi ra khỏi cổng. Nhiều lần như vậy trước sự chứng kiến của những nhân viên trong trường, nên họ phải làm chứng cho cô được nghỉ học vì bệnh điên.
Trở về chùa, cô gái hành điệu như tất cả những người tập sự xuất gia khác, nhưng thỉnh thoảng cô lại bị oan hồn con rắn ( mà cũng là bạn đời trong kiếp trước) nhập vào xác để quấy nhiễu, trách móc về chuyện không lo tu hành, có tư tưởng xấu, muốn bỏ về nhà. Mỗi lần như vậy xác cô gái lại bị một trận đòn nhừ tử của sư trưởng tôi. Một hôm sau khi bị đòn, cô gái khóc lóc đến quỳ trước sư trưởng mà bạch:
– Bạch sư trưởng, sư trưởng đánh con oan ức lắm. Y có ý nghĩ thối lui về nhà không muốn tu, nên con mới phá y. Con chỉ muốn cho y tu hành để giải oan nghiệp giữa con và y mà thôi.
Sư trưởng tôi bảo hồn ma:
– Bây giờ ta quy y cho ngươi. Hãy theo Phật, đừng theo nó nữa, ngươi chịu không?
– Dạ, dạ, thế thì tốt lắm, bạch sư trưởng. (Hồn ma có vẻ mừng rỡ, mượn xác cô gái để bày tỏ sự cám ơn). Xin sư trưởng quy y cho con luôn.
Sư trưởng tôi làm phép thọ tam quy y cho cả cô gái lẫn hồn ma đang mượn xác cô. Hồn ma được pháp danh Tâm Tín, còn cô gái pháp danh là Tâm Tưởng. Từ đấy cô gái được yên ổn tu hành không bị quấy nhiễu.
Bẵng đi một dạo khá lâu, bỗng một đêm kia, sau giờ “chỉ tịnh” (khoảng 9 giờ tối, giờ mà tất cả tu sĩ trong chùa đều leo lên bồ đoàn để tọa thiền niệm Phật trước khi nằm xuống ngủ), cô gái xồng xộc chạy vào “liêu” của sư trưởng trong khi người đang nhập thiền. Người quát hỏi:
– Ai đó? Tâm Tín hay Tâm Tưởng?
Cô gái trả lời ngay:
– “Dạ con là Tâm Tín”.
Cô bé thị giả đang hầu quạt cho sư trưởng (vì lúc đó vào mùa an cư khí trời khá nóng nực) nghe mà ớn lạnh toàn thân, cả mình rởn ốc. Sư trưởng bình tĩnh dạy:
– Ta đã bảo ngươi hãy để yên cho nó tu, sao cứ theo nó hoài? Ngươi còn muốn theo nó tới bao giờ nữa? Có phải như vậy là cả ngươi lẫn nó cùng khổ cả không?
Hồn ma tỏ lộ sự vui vẻ, nói qua xác cô gái:
– Dạ, dạ bạch sư trưởng, con không theo nó nữa! Con chỉ muốn đến báo cho sư trưởng một tin mừng là con đã tìm được chốn đầu thai. Xin cảm tạ sư trưởng!
Nói xong cô gái chạy về chỗ ở dành cho chúng điệu, và từ đấy hồn ma không bao giờ trở lại.
Nghe xong chuyện ni cô kể ( khi kể chuyện này thì cô gái đã là một tỷ kheo ni trong đạo) tôi củng cố được vài kinh nghiệm bổ ích cho việc tu hành. Trước hết là tính cách giả dối tạm thời của giới tính như nam hoặc nữ và của sinh vật như người hay súc sinh. Khi bị vô minh làm mờ ám thì người nam si mê người nữ và ngược lại, mà không ý thức được rằng hai yếu tố nam, nữ không có gì là chắc thực cố định. Mỗi người qua quá trình luân chuyển, ai cũng đã vô số lần khi mang thân người nam, khi khoác lốt người nữ, cho nên hai thứ mặc cảm tự tôn ( khi mang thân nam nhi) và tự ti ( khi khoác hình hài nữ nhân) đều vô lối; lại nữa bản chất mỗi người đều có đủ cả hai yếu tố nam nữ không ai thiếu ai. Chính cái cảm giác thiếu thốn tưởng tượng ấy đã đẻ ra vô số vấn đề xã hội và tâm lý.
Thứ hai, chẳng những nam nữ là huyễn hóa mà người và súc sinh cũng thay nhau như bỡn. Ta không thể quyết chắc mình sẽ được mãi mãi làm người. Nếu vô tình nổi một niệm sân si trước khi chết là ta có thể thác sinh làm rắn rết như chơi. Tỉ như người đàn bà bị phụ tình đời trước, vì chết trong cơn tức tối mà đã tái sinh làm thân rắn trong đời này, bất kể oan hay ưng. Vậy thì điều cốt yếu là đừng nên thù hiềm bất cứ ai, vì sẽ rất nguy hiểm cho chính bản thân mình.
Nên trong kinh Di Giáo đức Phật có dạy: “Nếu ai cắt xẻ thân thể ngươi ra từng mảng từng đoạn, cũng đừng vì thế mà ôm lòng giận dữ.” Lạy Phật! Mong sao cho tất cả mọi người đều ý thức được hạnh phúc hiếm có mình đang hưởng ( là được tái sinh làm thân người) để lo tu học theo chánh pháp, không bỏ lỡ dịp may hiếm có này.
Tôi tên Nguyễn Thị Mỹ Hiền, pháp danh Diệu Phước Hảo, sinh năm 1992, hiện đang sống tại 249 Bình Gĩa, phường 8, thành phố Vũng Tàu.
Tôi xin kể lại câu chuyện của ba tôi đến tất cả quý anh chị em cùng nghe. Hy vọng những người tin nhân quả, qua câu chuyện của tôi có thể tăng thêm đạo tâm kiên cố. Còn với những ai chưa đủ duyên tin sâu nhân quả, cũng qua câu chuyện này có thể phát tâm tin sâu nhân quả, cũng như sự linh ứng mầu nhiệm của Phật Pháp cho tín tâm của mình vậy.
Từ xưa đến giờ, ba tôi là một người hiền lành, tính tình luôn vui vẻ, nhưng ngặt nỗi là ba tôi nhậu rất nhiều. Mỗi lần nhậu xong, thường hay nói chuyện một mình, còn hay la hét và trở nên rất hung dữ.
Vào giữa tháng 6 năm 2018, có một vị sư huynh nọ cũng học Phật Pháp trên facebook vào nhắn tin, nói chuyên với tôi. Giờ nhớ ra, chợt nghĩ lại, tôi nghĩ chắc được Bồ Tát gia hộ hướng huynh ấy đến nói chuyện và khuyên tôi đọc tụng kinh điển.
Thật ra, chuyện gia đình mình thì tôi chẳng bao giờ đi kể với người lạ. Mà chẳng hiểu sao, tôi lại đi kể hết với người sư huynh này. Nghe chuyện tôi tâm sự về ba tôi như vậy, huynh ấy khuyên tôi đọc Kinh Địa Tạng trong 49 ngày để hồi hướng cho ba. Huynh ấy còn hướng, chỉ dẫn tôi phải nguyện trước khi đọc kinh ra sao.
Tôi nghe huynh ấy nói xong, không chần chừ và gật đầu, định bụng là sẽ thực hiện luôn trong hôm sau.
Thức dậy vào lúc 4h sáng, tôi đọc mà buồn ngủ, ngáp lên, ngáp xuống nhưng vẫn với cái suy nghĩ vì ba mà cố lên, chống chọi với cơn buồn ngủ đang kéo tới dồn dập đó.
Hơn 1 tuần đọc kinh, tôi có nói cho huynh đó nghe những biểu hiện khi đọc Kinh mà tôi gặp phải.
Huynh ấy bảo không sao, thường người đọc kinh hay có dấu hiệu buồn ngủ, cũng gọi là hôn trầm. Trong thời gian gần 1 tháng đó, người sư huynh luôn khuyến khích và khuyên tôi cố gắng không biếng trễ.
Rất mừng là, trong thời gian tôi đọc kinh, ba tôi không còn tự nói chuyện một mình nữa và cũng bớt nhậu hẳn luôn. Còn công việc của tôi rất suôn sẻ và tốt lên hẳn.
Đầu tháng 07/2018, lúc đó tôi đọc cũng được 42 – 43 biến kinh Địa Tạng gì đó. Tại thời điểm đó, là ba tôi bị tai nạn, té giàn giáo tại công trình đang làm. Rất may là lúc đó, được một người tốt bụng uống cà phê gần đó, đưa ba tôi vào bệnh viện.
Có một điều lạ là, chú đó với tôi chẳng quen biết gì nhau và cũng chẳng biết nhà nhau. Thế mà lạ cái, chú đó tìm đến đúng nhà tôi luôn chứ, ngay lúc tôi vừa đi làm về tới nhà.
Chú ấy gặp tôi, nói là ba tôi hiện đang ở bệnh viện. Tôi nghe được tin, tức tốc thu xếp chạy lên bệnh viện ngay. Giờ nghĩ lại cũng thật lạ, sao chú đó biết đúng nhà tôi hay vậy.
Lên tới nơi, gặp bác sĩ thì bác sĩ bảo phải chuyển ba tôi lên Bệnh Viện Chợ Rẫy. Vì dây thần kinh bị chèn ở đốt sống lưng của ba tôi, nên bác sĩ bảo phải mổ gấp, không sẽ nguy hiểm.
Khi nghe số tiền phải đóng cho ba tôi lên đến 70 triệu, tôi như muốn quay cuồng. Vì thật ra, tôi và em gái lấy đâu ra số tiền lớn như vậy ngay bây giờ chứ. Tôi rất lo lắng, nhưng vẫn bấm bụng nói:
– Bác sĩ cứ mổ cho ba tôi, ngày mai tôi sẽ xoay đủ tiền viện phí cho ba. Thấy ba được vào mổ một phần yên tâm về ba, còn về tiền đóng viện lúc này đối với tôi thêm phần nặng nề. Tôi và em gái gọi điện thoại cho người này, người kia đến cả những người trong họ hàng, nói tình trạng của ba tôi như thế. Tôi cần giúp đỡ, nhưng vẫn là con số không.
Thế là tôi nhắn tin cho những anh, chị, em trong nhóm hay đi chùa cùng, cũng được xem là anh, chị, em, thân thiết giống một gia đình vậy.
May mắn thay, tôi được anh, chị nhiệt tình đồng ý giúp đỡ, cộng với số ít em gái tôi bán hết số vàng gom lại thì đủ để lo cho ba.
Bệnh Viện Chợ Rẫy thì bạn biết đấy, người người đông đúc chen nhau mà tìm chỗ nằm nghỉ tạm, tại khu vực chờ người thân, rất chật chội. Buổi tối nằm ngoài trời phía hiên hành lang của bệnh viện, gió thổi từng cơn lạnh buốt mà đợi ba đang mổ ở trong. Tôi vẫn mang theo kinh Địa Tạng trong giỏ xách theo bên người.
Tôi lấy kinh ra đọc dưới ánh sáng đèn của bệnh viện với thật nhiều tiếng người nói chuyện xung quanh. Số tiền gần 70 triệu nhanh chóng được chuyển đến tôi qua ngày hôm sau, dưới sự giúp đỡ của mọi người, có cả sự giúp đỡ một phần của vị sư huynh kia nữa.
Số tiền quá lớn, lại đến giúp tôi quá nhanh trong hoàn cảnh khó khăn như vậy, tôi không tin và chưa kịp định thần lại sự việc lúc đó luôn.
Khi mổ xong, ba tôi được cho chuyển về Bệnh Viện Bà Rịa để tiện cho mọi phương tiện đi lại, cũng như thuận tiện cho công việc của tôi đi làm.
Trong thời gian này, tôi vẫn cố gắng dành thời gian đọc kinh liên tục, không bỏ ngang chừng và thầm cầu mong cho ba mau khỏe. Phòng bệnh ba tôi vừa chuyển về có 6 giường bệnh nhân, ba tôi nằm gần giường gần cửa ra vào.
Được vài ngày sau khi chuyển viện về Bà Rịa, có người chị bạn qua thăm ba tôi.
Thấy vậy, tôi và chị bạn mới cố gắng dìu ba dậy một chút để cho thoáng lưng, sợ ba bị hầm nóng lưng. Thấy ba đau và không ngồi dậy được, tôi nhìn mà lòng thương ba vô cùng, tôi mới quay qua nói với ba:
– Ba ơi, bây giờ không ai giúp được ba ngoài Chư Phật và Bồ Tát cả, hay ba hãy niệm Phật cho bớt đau ba nha. Nếu không ba cầm quyển kinh, ba đọc bằng mắt cũng được, không cần phải đọc thành tiếng.
Ba bảo với tôi:
– Ba có niệm Phật thầm trong đầu.
Lát sau, ba cũng nghe theo lời tôi cầm kinh Địa Tạng lên đọc, ba đọc được một, hai trang đầu trong kinh. Sự kì diệu xảy ra ngay lúc đó, trước sự chứng kiến ngỡ ngàng của tôi và nhiều người trong phòng bệnh. Tôi không tin vào mắt mình luôn. Trước đó, ba tôi còn đau và không ngồi dậy được, vậy mà chỉ sau khi đọc một, hai trang đầu của Kinh Địa Tạng tự động ba tôi có thể tự mình ngồi dậy.
Tôi vui mừng, trong tâm vẫn thầm cảm ơn Chư Phật, Bồ Tát gia hộ. Trưa đó, em gái tôi lên thay chăm sóc ba, để tôi về đi làm. Tối đến, tôi gọi điện cho em gái và hỏi thăm tình trạng của ba ra sao, em tôi nói:
– Ba đã xuống được giường, gỡ ống tiểu và có thể đi được tolet phía ngoài rồi. Tôi nghe qua em nói qua điện thoại, mà lòng vui mừng như muốn xúc động, vỡ òa mọi thứ.
Trong thời gian tôi chăm ba ở bệnh viện, còn xảy ra một chuyện hết sức kì thú. Ở chung phòng đó có một bệnh nhân cũng trạc tuổi như ba tôi. Nghe mấy cô, chú cùng phòng kể lại là mấy đêm hôm trước, chú này hay thường xuyên đi từ phòng này sang phòng khác, rồi la hét, cười nói và còn lảm nhảm rất khó hiểu, không cho ai ngủ yên được.
Nghe kể vậy, tôi nghĩ rằng chắc chú đó bị vong hồn oan gia phá, hay vong ở bệnh viện chọc nên chú mới như vậy. Mọi người cũng biết đó, bệnh viện người chết liên tục, chuyện có ma thì là quá bình thường, do mình không thấy họ thôi.
Tối hôm sau, tôi ở lại bệnh viện chăm ba thay em gái. Sau buổi tối, cho ba ăn và uống thuốc xong chuẩn bị đọc kinh. Vì lúc sáng, nghe mọi người kể trường hợp chú kia như vậy, nên tối nay tôi quyết định đọc kinh Địa Tạng sẽ hồi hướng công đức cho chú đó nữa.
Cũng lạ điều nữa là, chú đó nói lảm nhảm một mình liên tục từ sáng tới tối, vậy mà tới lúc tôi ngồi đọc kinh ngay giường phía ba tôi là chú im lặng không nói câu gì, cũng chẳng la hét như mọi khi. Lát sau, tôi thấy chú còn ngả lưng xuống ngủ ngon lành. Con của chú thấy lạ thì quay sang tôi bảo:
– Mấy hôm nay, ba em không ngủ đươc còn la hét um sùm, vậy mà hôm nay lại ngủ ngon lành.
Tôi đọc kinh xong, hồi hướng cho ba, cho chú đó và tất cả các vong linh ở bệnh viện luôn. Các bạn biết sáng hôm sau điều gì xảy ra không ?
Chú kia sau khi thức dậy, tỉnh hẳn luôn. Không còn nói lảm nhảm một mình, không la hét cũng không đi chỗ này, chỗ kia nữa. Tôi thầm biết rằng, đó là nhờ oai lực của kinh Địa Tạng, là nhờ sự gia hộ của chư Phật, chư Bồ Tát giúp các vong linh siêu thoát mà được kết quả như vậy.
Thế là, tôi càng tăng thêm tín tâm, tiêp tục đều đặn đọc kinh và hồi hướng cho ba đến khi ba xuất viện. Về nhà, ba đi lại dễ dàng nhanh chóng, hồi phục rất nhanh và không cần uống thuốc nữa.
Thật sự tôi rất, rất vui và thầm nghĩ công năng của Kinh Địa Tạng nói riêng, và những kinh điển của Phật nói chung thật sự không thể nghĩ bàn, tôi muôn phần cảm phục và biết ơn sự gia hộ của chư Phật, chư Bồ Tát.
NAM MÔ ĐẠI NGUYỆN ĐỊA TẠNG VƯƠNG BỒ TÁT !
MC Hạnh Phúc sinh năm 1986 và hiện là người dẫn chương trình của “Chuyển động 24h – Đài truyền hình Việt Nam”.
Trong một cuộc phỏng vấn, MC Hạnh Phúc từng chia sẻ về cái tên đặc biệt: “Mẹ từng sảy thai nhiều lần. Nên khi mẹ sinh được Phúc đầy đủ tháng, to khỏe, tôi trở thành niềm hạnh phúc của cả gia đình. Và cho đến giờ, tôi vẫn tự hứa với bản thân phải cố gắng để bố mẹ luôn tự hào và hạnh phúc vì có mình. Cái tên cũng khiến tôi trăn trở và tự nhắc nhở rằng mình cần phải biết san sẻ hạnh phúc đến với những người bất hạnh xung quanh”.
Năm 2012, trong một lần đi xét nghiệm vì phát hiện có hạch ở cổ, anh vô cùng hoang mang khi được bác sĩ thông báo rằng mình đã bị ung thư máu. Đang ở vào những ngày tháng đẹp nhất của tuổi trẻ với rất nhiều hoài bão còn chưa thực hiện được, Hạnh Phúc như phải nhận lấy giấy báo tử. Sốc và hoang mang, anh phải bỏ dở công việc và mọi dự định ở TP – HCM để trở về Hà Nội.
Trong suốt hơn một tháng, anh sống trong nỗi lo lắng, tuyệt vọng trước căn bệnh quái ác. Không chỉ thương bố mẹ đã có tuổi sau này sẽ không còn ai chăm sóc mà anh còn cảm thấy có lỗi khi đã không quan tâm được nhiều đến đấng sinh thành.
Giữa lúc tưởng chừng như đen tối và bế tắc nhất, Hạnh Phúc tìm đến đạo Phật như một sự “cứu rỗi”. Anh tập ăn chay, mỗi ngày dành ra 4-5 tiếng ngồi thiền và tụng kinh.
Anh tập ăn chay, mỗi ngày dành ra 4-5 tiếng ngồi thiền và tụng kinh. ( Ảnh minh họa )
Một tháng sau đó, Hạnh Phúc đi xét nghiệm lại và kết quả cho thấy anh không bị ung thư. ( Có lẽ chính sức mạnh tâm linh đã giúp tôi vượt qua khoảng thời gian khó khăn đó), Hạnh Phúc tâm sự.
Căn bệnh ung thư sau một tháng đó đã chuyển sang bệnh dị ứng. Điều ngạc nhiên là đến thời điểm hiện tại, Hạnh Phúc cũng đã khỏi hẳn bệnh dị ứng. Án tử của anh đã được xóa sổ hoàn toàn.
Anh chia sẻ “ Bệnh tật hay sức khỏe yếu hay nghèo đói cũng chỉ là một dạng nghiệp. Đấy chính là nghiệp ác, nghiệp xấu. Nếu chúng ta làm những điều tốt, phước báu,… thì sẽ giúp giảm đi nghiệp ác”.
Sau một tháng đó, Hạnh Phúc bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về Đạo Phật, hiểu về các triết lý của Đạo Phật. Từ đó anh đã áp dụng vào trong cuộc sống, tham gia vào nhiều hoạt động từ thiện.
Đặc biệt, cú sốc khi đứng giữa ranh giới sinh tử và lòng hiếu thuận đã tạo động lực để MC Hạnh Phúc quyết định trở thành người ăn chay trường.
Những ngày tháng sau, Hạnh Phúc vẫn duy trì thói quen ăn chay theo ngày, khoảng 7- 8 ngày/tháng. Cho đến khi một biến cố khác xảy đến khiến anh thay đổi.
Từ chỗ ăn chay theo ngày, Hạnh Phúc trở thành người ăn chay trường từ đận ấy. Ban đầu là 1 bữa chay/ ngày, sau tăng dần lên 3 bữa.
Tôi ăn chay một vài ngày thấy cơ thể mình không có phản ứng gì xấu và thế là quyết định chuyển hẳn sang ăn chay luôn : Hạnh Phúc chia sẻ.
“Thời gian đầu cũng thấy thèm khi ngửi mùi thịt, nhưng dần dần thì không còn thấy mùi thịt thơm nữa. Mình cũng ý thức ăn thịt tức là sát sinh động vật nên cố gạt điều đó ra khỏi đầu. Đến hiện tại thì cảm thấy vô cùng thoải mái, không còn cảm giác gò ép gì cả ” – MC Hạnh Phúc cho hay.
Chứng kiến Hạnh Phúc ăn chay trường, nhiều bạn bè thân thiết của anh ban đầu cũng tỏ ý ngạc nhiên. Nhưng rồi tất cả đều thông cảm và tạo điều kiện cho anh trong những cuộc ăn chung.
“Tôi không bao giờ vì ăn chay mà tách mình khỏi mọi người. Những cuộc hội họp, ăn uống nếu có thời gian tôi đều tham gia. Giải pháp một là tự chuẩn bị đồ ăn mang đến, hai là nói nhà hàng làm riêng một vài món chay thanh đạm. May mắn là bạn bè, đồng nghiệp và đối tác đều thông cảm, biết tôi ăn chay thì đều gọi phần ăn riêng cho tôi” – Hạnh Phúc tâm sự.
Lòng thành tâm hướng thiện của Hạnh Phúc đã được chứng giám. Bố mẹ anh khỏi bệnh và khỏe mạnh đến bây giờ. Nghĩ về chuyện này, Hạnh Phúc cười:
” Nghe có vẻ không khoa học, nhưng từ lúc ăn chay tôi thấy sức khỏe bố mẹ tốt hẳn lên”.
Anh kể bố anh là bộ đội nghỉ hưu, trầm tính nhưng cũng rất nghiêm khắc. Ngày nhỏ nhiều lần Hạnh Phúc bị đánh đòn khi mắc lỗi. Anh cho rằng, nhờ sự kỉ luật ấy anh mới có thể trở thành con người như bây giờ.
Còn mẹ anh thì lại yêu thương con theo cách khác. ” Mẹ tôi rất tình cảm và chăm lo chu toàn cho gia đình. Đến giờ, mẹ vẫn luôn là người dậy sớm chuẩn bị đồ ăn cho cả gia đình. Tôi ăn chay trường nên mẹ luôn chuẩn bị phần ăn riêng”.
“Tôi biết thời gian mình dành cho gia đình không được nhiều vì đặc trưng của nghề làm truyền hình thường xuyên phải đi công tác xa. Bố mẹ tôi chưa từng trách móc khiến tôi rất cảm động và biết ơn. Chưa thể làm được gì nhiều cho bố mẹ, tôi tự ý thích phải trở thành một người thật tốt, xứng đáng với công dưỡng dục của bố mẹ” – Hạnh Phúc chia sẻ.
MC Hạnh Phúc cũng tâm sự, bản thân anh ý thức được điều kỳ diệu của việc ăn chay. Không chỉ dừng lại ở ý nghĩa tâm linh, ăn chay còn giúp tâm hồn con người trong sạch hơn, hướng đến việc thiện.
*Video phòng vấn MC Hạnh Phúc trong Chương trình Hoa Mặt Trời :
https://www.youtube.com/watch…
Nguồn : phatgiao.org.vn
*Từ một cuộc trò chuyện Messenger…
Thuy Nguyen :
-Mình đã xem xong video “Chữa bệnh 3 bước theo lời Phật”, mình cũng đã làm được khá nhiều giống trong video, cũng đã chữa được bệnh cho mình bằng cách niệm Phật hàng ngày và tụng kinh. Xin phép bạn mình chia sẻ lên facebook của mình cho nhiều người cùng ứng dụng bạn nhé. Tri ân công đức của bạn.
Quang Tử:
– Vâng, nhiệt liệt hoan nghênh bạn chia sẻ. Bạn có thể kể cho Quang Tử nghe chuyện bạn niệm Phật chữa lành bệnh như thế nào không ?
– Được bạn ạ. Mình bị bệnh thoái hoá đĩa đệm. Nó gây đau bả vai bên phải đã nhiều năm. Dạo đó mình chỉ có thể lái xe máy được 5km là đau nhức vai không chịu được. Mình đã uống thuốc, châm cứu, bấm huyệt, nói chung chữa rất nhiều nơi nhưng không khỏi. Nhiều lúc đau đớn quá mình chỉ muốn lấy con dao chặt luôn cái vai phải đi thôi.
Cách đây 5 năm mình tình cờ nghe được đĩa “Khuyên người niệm Phật” của cư sĩ Diệu Âm.
Kể từ đó mình ngày nào cũng niệm Nam Mô A Di Đà Phật khoảng 30 phút lúc sáng sớm, ngày nào cũng thế, niệm xong mình hồi hướng công đức đó cho các oan gia trái chủ đang ở chỗ đau của mình được siêu sinh Tịnh Độ.
Mình chăm chỉ niệm Phật, ngoài ra còn đi chùa nghe giảng pháp rất nhiều, bố thí phóng sinh cúng dường, từ thiện.
Mình chăm chỉ niệm Phật, ngoài ra còn đi chùa nghe giảng pháp rất nhiều, bố thí phóng sinh cúng dường, từ thiện. ( Ảnh minh họa )
Niệm Phật được 2 năm thì bả vai mình khỏi hoàn toàn, giờ đã sang năm thứ 5 rồi, mình vẫn niệm danh hiệu Phật vào buổi sáng.
Tuy nhiên vì khỏi bệnh rồi, nên mình hồi hướng công đức sang việc khác, ví dụ như cầu cho chồng và 2 con biết đi chùa, nghe pháp và tu tập tại chùa vào các khoá tu, cũng như biết tụng kinh Địa Tạng cùng mình tại nhà.
Mọi việc đều được như ý, sau một thời gian, cả nhà mình đều theo Phật, đều quy y Tam Bảo và thực hành theo lời Phật dậy.
Mình còn dẫn dắt được bạn bè, bố mẹ mình theo Phật, hiện tại mẹ mình cũng là một Phật tử rất tinh tấn.
Trong tâm mình, mình cũng thấy có sự đổi thay, có tâm thương người hơn, giúp đỡ nhiều người hơn, cũng khuyên được nhiều người theo Phật, thực hành những điều Phật dậy, luôn từ bi, yêu thương tất cả mọi người, luôn giúp đỡ mọi người với hết sức có thể.
– Hay quá, bạn cho phép Quang Tử đăng câu chuyện của bạn để mọi người tăng thêm tín tâm được không ?
– Được bạn ạ, nếu bạn cần thêm chi tiết thì bạn gửi số điện thoại cho mình. Mình sẽ gọi lại kể cho bạn nghe. Việc niệm Phật rất vi diệu, không chỉ tiêu trừ được nghiệp chướng, mà khi mình hồi hướng cho chồng và con mình, còn chuyển nghiệp được cho họ.
Mọi việc đều được như ý, sau một thời gian, cả nhà mình đều theo Phật, đều quy y Tam Bảo và thực hành theo lời Phật dậy. ( Ảnh minh họa )
Cuộc sống của mình hiện nay hạnh phúc hơn rất nhiều, cả nhà cùng nhau theo Phật, ăn chay, bố thí, cúng dường, phóng sinh và làm từ thiện.
Nếu bạn gặp mình cách đây 5 năm thì bạn sẽ choáng vì sự khác biệt. Hai vợ chồng sống ly thân, đã đưa nhau ra toà, con cái hư hỏng, còn giờ thì mình đã làm được nhiều việc ý nghĩa, giữ được hạnh phúc gia đình, các con ngoan ngoãn, học hành giỏi giang, công việc của mình rất thuận lợi, kiếm được nhiều tiền, mình cũng có thể dùng công việc của mình giúp cho nhiều người. Thực sự mình đã ứng dụng được Phật pháp vào cuộc sống để hoá giải được nỗi khổ niềm đau, cuộc sống được hạnh phúc đúng nghĩa. Mình thực sự hết lòng biết ơn Tam Bảo, biết ơn Phật Pháp đã chuyển hóa cuộc sống của mình được như ngày nay bạn ạ.
– Lành thay, chúc mừng bạn. Hi vọng ai cũng hiểu và ứng dụng được những lời Phật dạy vào cuộc sống, cuộc đời sẽ yên bình và tốt đẹp hơn rất nhiều.
Tôi tên là Trịnh Thanh Thanh, pháp danh Thiện Nghĩa, sinh năm 1982, quê ở Hà Tây, hiện đang làm việc và sinh sống tại Đài Loan. Trước đây tôi có đôi lần lên chùa đọc kinh tuy nhiên vẫn không hiểu lắm, nhân duyên khiến tôi bước vào Phật Pháp sâu sắc đó là khi trải nghiệm liên tục sự vi diệu của Phật pháp ứng trên chính bản thân mình.
Năm 2016 , tử cung tôi ra máu mủ rất nhiều, cảm giác vô cùng thống khổ, đau đớn, chẳng khác gì địa ngục giữa trần gian. Tôi đi khám ở bệnh viện huyện thì bác sĩ nói rằng tôi bị viêm cổ tử cung, nếu để nặng sẽ thành ung thư cổ tử cung.
Tôi nghe như sét đánh bên tai, bởi nếu vậy thì cầm chắc cái chết rồi, dù rằng căn bệnh ấy khiến tôi sống cũng như chết đau đớn vô cùng, những khi nghĩ đến còn chồng và 2 con nhỏ tôi lại khó cầm lòng.
Tôi đã dùng nhiều thuốc men nhưng kết quả chẳng mấy khả quan, lúc đó tôi chán nản vô cùng. Tuy nhiên tôi hiểu rằng đây chính là do ác nghiệp mình phải chịu lấy, khi chưa biết đến Phật Pháp tôi đã 5 lần bỏ thai nhi, 1 lần thì sẩy thai, chưa kể những ác nghiệp khác trong kiếp này và vô lượng kiếp trước, tội lỗi thật khó lòng dung thứ.
Vậy là tôi nhớ đến trong các kinh mình được thỉnh ở chùa trước đây đều có Chú Đại Bi, chắc hẳn chú Đại Bi oai lực rất lớn, thế là tôi phát tâm tụng thuộc.
Vì gia đình chồng không tin theo Phật nên cũng không có ban thờ, nên tôi mở ảnh Bồ Tát trong điện thoại rồi quỳ sụp xuống chấp tay phát nguyện tụng 12.000 biến Chú Đại Bi ( một biến tức là một lần đọc), sám hối tội lỗi và cầu xin Bồ Tát Quan Thế Âm gia hộ cho tôi khỏi căn bệnh viêm tử cung đang hành hạ đau đớn này.
Tôi cũng phát nguyện ăn chay trường kể từ ngày ấy. Lúc đầu chưa quen thì tôi tụng mỗi ngày 20 biến rồi lên dần 30, 40,60..xong lên 120 biến.. Rất nhanh, sau một tuần tôi đã không còn đau đớn nữa rồi, hạnh phúc lắm thay, khiến tôi càng tín tâm trì tụng nhiều hơn,và sau đó không lâu tử cung tôi cũng không còn chảy máu nữa.
Với nhiều người thì phải trì tụng cả năm mới đủ , còn với tôi thì vài tháng đã đủ 12.000 biến rồi. Bệnh viêm cổ tử cung của tôi cũng tự khỏi kể từ ngày ấy đến giờ.
Một linh ứng nữa xin được kể với các bạn, vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên sau khi khỏi bệnh viêm tử cung thì tôi với chồng sang Đài Loan xuất khẩu lao động. Tôi nhớ khoảng thời gian đó là cuối năm 2017, tôi bỗng bị bệnh ho ra máu.
Ở nước ngoài mà bị bệnh thì bất tiện hơn ở Việt nam nhiều.
Bệnh này hành tôi cổ họng đau rát, ăn uống khó khăn, bất nhẫn khó kham vô cùng. Tôi hiểu đây là oan gia trái chủ đến tìm mình oán báo.
Tôi bắt đầu phát nguyện 1000 ngày đọc chú Đại Bi để hồi hướng cho oan gia trái chủ, mỗi ngày 108 biến, áng chừng là 3 năm, đến bây giờ tôi vẫn đang đọc tụng.
Nhiều hôm do bệnh hành đau đớn, không ăn được, không đi làm được nhưng tôi không dám bỏ tụng Chú ngày nào. Có hôm mệt quá tụng chưa xong ngủ gục thì như có người vỗ vào vai nhắc tôi dạy tụng tiếp đi, tụng đủ rồi tôi mới ngủ được, có lẽ là do các vị Hộ pháp đang nhắc nhở tôi tinh tấn tu hành.
Căn bệnh ho ra máu của tôi chỉ khoảng vài tháng sau thì hết, bây giờ thì bình thường hẳn. Kì tích chưa từng thấy phải không các bạn, bởi nhiều người bị bệnh đi bệnh viện còn bị chết oan, còn tôi nương theo Phật pháp, vừa giải được nghiệp mà còn sống khỏe mạnh, an vui được đến giờ.
Tôi xin kể tiếp một câu chuyện nhỏ về sự vi diệu của Chú Đại Bi . Đó là bàn ăn chỗ bếp nhà tôi nhiều kiến vô kể, hàng ngàn hàng vạn con .
Tôi ra nói chuyện với chúng nó rằng : “Tao tụng Chú Đại Bi cho chúng bay, để chúng bay hết đời này được vãng sanh về Cõi Cực Lạc , chúng bay chuyển đi chỗ khác ở nhé, ở đây lỡ tao hoặc người khác làm chết chúng mày thì lại vô tình mang tội .”
Bạn tôi thấy thế, nói tôi bị thần kinh. Nhưng tôi vẫn trì Chú Đại Bi cho chúng nghe, vài hôm sau chúng dời đi không còn một con nào, bạn tôi cũng chứng kiến điều này, sững sờ không nói được gì nữa.
Phật pháp nhiệm màu không chút hư dối, tận đáy lòng tôi luôn cảm ân sự gia hộ của Bồ Tát Quan Âm.
Nói ra có thể nhiều bạn không dễ tin nhưng từ khi biết Đạo tôi không dám một lời vọng ngữ. Tôi thấy nhiều người than rằng sao cũng trì tụng Chú Đại Bi mà chưa thấy linh nghiệm, thì tôi xin chia sẻ theo quan điểm cả nhân rằng, bạn nên phát tâm ăn chay, không sát sinh để không kết nợ oán với chúng sinh nữa, phát tâm từ bi mà đọc tụng kinh chú, cùng sám hối thì chính tâm từ ấy sẽ khiến bạn được chiêu cảm sự linh ứng mạnh mẽ.
Và điều quan trọng nhất, đó là phải KIÊN TRÌ. Một tòa nhà không thể xây nên bằng một hai viên gạch. Cũng như vậy, sự nhiệm màu của Phật Pháp là có thật, nhưng không phải là tu tập ngày mốt ngày hai mà có. Rất nhiều người nghe thấy linh ứng thì ham, xong bước vào tu tập thì mới qua một thời gian ngắn, không thấy kết quả gì là bỏ cuộc. Không phải tôi khoe, nhưng bạn thấy đấy, đằng sau sự kì diệu đến với tôi là hàng vạn biến chú Đại Bi. Nếu như tôi tụng được vài ngày, thấy nản nản một chút mà bỏ dở, thì cũng không có chuyện gì để hôm nay kể với các bạn được.
Nghiệp mỗi người nặng nhẹ khác nhau, người nhẹ nghiệp thì kết quả tốt đến rất mau. Nhưng người nghiệp nặng thì phải gấp nhiều lần như thế mới có kết quả.
Chúng ta không có túc mạng thông để biết được mình nặng nhẹ đến mức nào, thôi cứ mặc định là mình nghiệp rất nặng để mà cố gắng, để mà vượt qua được những lúc nản chí, bền bỉ tu tập năm này qua tháng khác, chắc chắc sẽ có ngày hưởng được thành quả.
Tôi phát tâm ăn chay trường, dù năm nay là 38 tuổi mà mọi người luôn khen trẻ, mà da dẻ hồng hào, không có nám, đủ sức khỏe để lao động ở xứ người.
Từ khi giác ngộ Phật pháp, tôi chỉ cầu tiêu trừ bệnh tật thôi , tuy nhiên những việc khác trong cuộc sống dù không cầu mà vẫn may mắn vô cùng.
Tôi vốn là người đầu óc chậm chạp, sang Đài Loan mà mãi không thể biết tiếng, có điều học Phật Pháp tôi lại nhanh vào, có thời gian tôi quyết tâm tụng thuộc chú Lăng Nghiêm và hơn một tháng thì tôi đã thuộc rồi.
Có lẽ trong đầu tôi chỉ có Phật nên khó thể dung nạp được nhiều điều. Vậy mà từ ngày phát tâm tinh tấn trì tụng chú Đại Bi thì công việc thuận lợi, đã vậy lại được mọi người xung quanh quý mến. Ông chủ Đài Loan khó tính với hàng trăm người mà lại quý mến tôi, nhận tôi vào làm dù tôi không biết tiếng Đài Loan, lương tôi lại rất cao.
Tôi kể điều này không phải để khoe khoang bản thân mình, chỉ mong sau những câu chuyện của tôi mọi người sẽ tăng tín tâm vào Phật Pháp nhiều hơn, Chú Đại Bi vi diệu không thể nghĩ bàn, Phật pháp vi diệu không thể nghĩ bàn. Bản thân tôi cũng là người tạo bao ác nghiệp, trước đây tôi chỉ hồi hướng chung cho oan gia và cầu khỏi bệnh tật thôi, nhưng bây giờ tôi sẽ sám hối hồi hướng công đức riêng cho các vong thai nhi mà tôi từng phá bỏ, mong các bé sẽ siêu thoát và bản thân tôi cũng tìm được sự thanh thản cho chính mình.
Mong rằng thế giới ngày càng nhiều người tin hiểu nhân quả, kinh sợ tội ác, khát khao điều thiện, nhân loại sẽ tránh đi bao cảnh lầm than, đau khổ.
Thiện Nghĩa –12/02/2019
(Diệu Âm Lệ Hiếu tổng hợp từ bài giảng của Sư cô Thích Nữ Như Lan)
Câu chuyện lạnh xương sống này do một sư cô pháp danh là Diệu Thanh ở Đà Lạt, kể lại chuyện chính trong gia đình của cô.
Cha mẹ cô, mọi người vẫn gọi là ông bà Mười, có tính tình đối lập nhau. Mẹ cô thì hiền lành, thích đi chùa tu học theo đức hiếu sinh của Phật. Còn cha cô thì ngược lại, ham thích sát sinh, ông có thói quen mời bạn bè về nhà chơi, rồi giết vật để đãi khách, mẹ cô hết lời khuyên cha cô nên ăn chay niệm Phật nhưng ông không nghe theo.
Có một lần vào kỳ nghỉ hè, ông bà Mười cùng người cháu ngoại tên Hòa ra Vũng Tàu để nghỉ mát. Ngoài Vũng Tàu có nhà đứa cháu bà con tên là Bê gọi bà bằng dì.
Tối hôm đó khi ngủ ở khách sạn, bà Mười nằm chiêm bao thấy cậu Bê đến mời hai ông bà đến nhà ăn đám giỗ mẹ mình. Trong giấc mơ, bà thấy hai vợ chồng bà đến nhà cậu Bê dự tiệc giỗ, khi đó cậu Bê đem ra chén nước có in hình bông súng nói:
– Dì với dượng súc miệng đi rồi vô bàn ăn tiệc với tụi con, hôm nay đám giỗ mẹ con.
Bà Mười nhìn sau bếp mới nói:
– Bữa nay tụi bây nấu gì để cúng giỗ cho mẹ tụi bây vậy?
Vừa nhìn ra sau thì bà thấy mẹ cậu Bê bị cắt cổ ngang và bị cắt đứt hết một cánh tay, còn một cánh tay treo ở xà ngang. Bà Mười mới hoảng hốt la lên:
– Trời ơi, sao mày giết mẹ để cúng giỗ cho mẹ mày vậy Bê?
Nói xong rồi bà la lên thất thanh. Mộng đến đây, do sợ quá nên bà tỉnh giấc. Lúc tỉnh dậy, bà kể toàn bộ giấc mơ cho chồng nghe:
– Ông ơi, sao tôi nằm chiêm bao thấy kỳ lạ quá, thấy thằng Bê nó mời hai vợ chồng mình đi ăn đám giỗ. Nó đem chén nước có hình bông súng cho mình súc miệng. Tui ra bếp thấy vợ nó cắt cổ mẹ nó làm giỗ ông à, chỉ còn một cái tay, cái tay kia vợ nó xé làm gỏi rồi….
Ông Mười bảo:
– Chỉ là mơ không có thật, thức dậy là tỉnh rồi còn gì phải sợ nữa, bà suốt ngày toàn chiêm bao bậy bạ.
Bà Mười kể thấy chồng vẫn không nghe, nên bà mới gọi cháu ngoại kể cho nó nghe để giải tỏa chút tâm lí, kiếm thêm đồng minh.
Không ngờ đến 7 giờ sáng hôm sau thì cậu Bê đến khách sạn, thưa rằng:
– Dì Mười dượng Mười ơi, bữa nay là đám giỗ mẹ con. Con mời dì dượng đến nhà con dự tiệc giỗ.
Bà Mười nghe qua mới giật mình sao mà giống trong mơ quá. Trong khi đó, hai ông bà chỉ vô tình đi Vũng Tàu nghỉ mát cùng cháu ngoại chơi mùa hè thôi, chớ không hề biết ngày giỗ kỵ của mẹ cậu Bê này. Bà liền kéo ông ra nói :
– Đó, thấy chưa ông, thấy chưa, chiêm bao tui thấy hay chưa…..
Ông Mười quay sang khều bà:
– Thôi bà, bà giữ dùm cái miệng bà lại đi, đừng có nói bậy nói bạ. Người ta nghèo khổ, đến ngày giỗ mẹ người ta. Người ta có lòng mời thì mình nghĩ tình nhín chút thời gian đến dự, chứ khước từ thì người ta tủi thân.
Ông quay sang nói với cậu Bê:
– Không sao đâu con, con về đi. Khoảng 9-10 giờ dì dượng sẽ ghé qua dự giỗ.
Đến hơn 9 giờ sáng, ông Mười kéo bà Mười đi đến nhà cậu Bê thì bà bảo:
– Thôi tui sợ lắm, rõ ràng tui thấy là đám giỗ má thằng Bê, tụi nó giết má nó để cúng giỗ cho má nó mà. Tui sợ lắm, tui không đi đâu, ông đi một mình đi.
Ông Mười nói:
– Chiêm bao chỉ là mộng, đâu có thật đâu mà bà lo. Đi đi, có tui đây nè bà đừng có sợ gì cả.
Sau cùng thì ông cũng dẫn được bà Mười cùng cháu ngoại ghé sang nhà cậu Bê dự đám giỗ. Vừa đến nhà, ngồi vào ghế thì cậu Bê mới rót nước vào hai cái tách:
– Con mời dì dượng uống miếng nước xúc miệng rồi vô bàn ăn cơm với tụi con.
Nhìn vào tách nước, quả nhiên trên tách có in hình bông súng. Bà Mười lên tiếng:
– Đó ông thấy chưa, hồi hôm tui nói rồi, y hệt như vậy luôn.
Ông Mười khều nhẹ:
– Bà làm ơn giữ cái miệng lại dùm tui đi.
Bị chồng nói hoài nên bà hậm hực:
– Vậy để tui ra đàng sau coi tụi nó làm cái gì để cúng má nó?
Khi bà đi ra phía sau nhà bếp thì thấy ở cây xà ngang nhà bếp treo tòn ten một con gà đã bị cắt cổ, chỉ còn một cánh. Còn cánh gà kia thì bị cô vợ cậu Bê đem xé phay trộn gỏi rồi. Bà sợ quá, la lên:
– Ông Mười ơi, đúng rồi đó, con gà này chỉ còn có một cánh à. Trong chiêm bao tui thấy rõ ràng, nó làm thịt mẹ nó rồi nó cắt cổ treo ở trên xà ngang, chỉ còn một cánh tay, cánh tay kia bị vợ thằng Bê nó xé trộn gỏi rồi. Bây giờ xảy ra y hệt như vậy luôn rồi.
Bà vội kể hết sự tình trong giấc chiêm bao cho gia đình cậu Bê này nghe. Vừa nghe xong thì cậu này rùng mình toát mồ hôi lạnh, dẹp luôn, không ăn không uống gì nữa cả.
Cậu chỉ bới ba chén cơm trắng lên cúng mẹ,
còn lại thịt gà gì bỏ hết. Cũng từ ngày hôm đó thì cậu Bê cũng ăn chay niệm Phật luôn, vì không ngờ chính mình lại “giết mẹ để cúng giỗ cho mẹ”.
Sau này cả ông Mười cũng phát tâm ăn chay niệm Phật.
Một câu chuyện có thật khác tại TP HCM, rùng rợn không kém, do sư cô Thích Nữ Như Lan kể lại.
_______________
MẸ ĐẦU THAI THÀNH VỊT, BỊ CON CẮT CỔ
Ở đường Dương Bá Trạc, quận 8, TP. HCM, vào khoảng những năm 1970, có một người chuyên bán cháo vịt, tên là cô Hai. Quán cháo vịt của cô bán rất chạy, khắp vùng ai cũng biết tiếng “cô Hai cháo vịt”. Khách tới ăn đông đến mức một buổi chiều có thể bán hết 20 con vịt .
Do sợ mua vịt làm sẵn ở bên ngoài không được ngon, nên cô Hai luôn tự tay mình ra chợ lựa từng con vịt còn sống về làm thịt.
Do có kinh nghiệm nhiều năm, cô Hai chỉ cần cầm con vịt lên là biết được con nào da nhiều, con nào mỡ nhiều, con nào thịt dai, con nào thịt bở… Sau đó đem về đích thân cắt cổ từng con làm thịt.
Suốt khoảng 20 năm bán cháo vịt như vậy, số lượng vịt bị cô giết quả là một con số …toát mồ hôi, trên 140.000 con
Một hôm, sau khi làm thịt mấy chục con vịt xong, cô cảm thấy đau đầu nên để việc cho các con làm tiếp, còn cô đi vào trong nhà nằm ngủ một giấc.
Trong giấc mơ, cô thấy mẹ của mình ( đã chết mấy chục năm về trước) trở về tìm cô. Điều kinh ngạc là cổ của bà bị ai cắt không rõ, đầu không đứt ra hẳn mà lủng lẳng trên cổ, máu chảy đầm đìa , nhìn rất kinh dị.
Bà hằm hằm tiến đến nắm lấy đầu cô Hai, giọng xuống bàn, và oán trách rằng:
– Tao nuôi mày khôn lớn, trưởng thành … để bây giờ mày cắt cổ tao !
Cô Hai liền nói:
– Con cắt cổ mẹ hồi nào mà mẹ nói như vậy ? Mẹ chết rồi, mẹ chết mấy chục năm rồi mà giờ má nói con cắt cổ mẹ ? Mẹ chết vì bệnh mà sao đổ thừa là con cắt cổ chứ ?
Bà mẹ liền nắm đầu cô đập xuống giường và lớn tiếng :
– Tại mày không biết nên mày nói như vậy. Mày mới cắt cổ tao đây, tao đau đớn chừng nào. Giờ tao về tao trả thù mày.
Khi đó cô Hai giật mình thức giấc, quá sức kinh hoàng, cô liền ngồi hồi tưởng lại, và nhớ ra. Quả là hồi trưa , trong số mấy chục con vịt bị cô giết , có một con vịt, sau khi bị cô cắt cổ xong, do cô đưa dao hơi quá tay nên cái đầu nó gần đứt giống như treo lủng lẳng trên cổ. Vậy mà con vịt này không chịu chết ngay, mà nó giãy giụa, vùng ra chạy được một đoạn mới ngã vật ra chết. Giờ cô nhớ lại mới thấy cái cổ con vịt ấy lủng lẳng y hệt cổ của mẹ cô trong giấc mơ.
Xâu chuỗi lại sự việc, cô Hai kinh hoàng hiểu ra rằng, mẹ mình đã đầu thai thành con vịt đó, và chính tay cô chứ không ai khác đã cắt cổ mẹ mình.
Nhận thấy luân hồi này thật là oan trái, nghiệt ngã, nghiệp sát thật đáng sợ, từ đó cô bỏ nghề bán cháo vịt , thương hiệu “ Cô Hai Cháo Vịt” dần chìm vào quên lãng, nhưng ác nghiệp cô đã gây ra, cùng những mối oán hận, những sự trả thù của những con vật bị giết trong những kiếp sau, sẽ còn theo cô không biết đến khi nào mới dứt.
Tĩnh Am Đại Sư có nói trong bài văn Khuyến Phát Tâm Bồ Đề:
“Đánh lừa bật máu ai hay cái bi thảm của mẹ ta
Dắt lợn vào lò đâu biết cha ta đau đớn.”
Hai câu thơ này là một lời cảm thán của Đại sư từ hai câu chuyện có thật ở Trung Quốc. Câu chuyện thứ nhất:
Khi xưa ở Nam Kinh có một gia đình có truyền thống nuôi lừa, cha truyền con nối. Rồi người cha mất đi, để lại 2 mẹ con phải sống cảnh mẹ quá con côi. Mẹ nuôi con khôn lớn rồi cũng tạ thế, người con tiếp tục truyền thống nuôi lừa.
Một thời gian sau, người con có nuôi một con lừa cái. Ròng rã 18 năm, con lừa đã cống hiến tất cả sức lực cõng vác cho chủ không nề hà gian khổ.
Nhưng đến khi già quá rồi, mỗi lần chở hàng nặng ra chợ để bán, nó không nhanh nhẹn được như xưa, nên người con thường dùng roi đánh vào lưng lừa rất mạnh để nó đi nhanh hơn.
Mỗi lần đánh như vậy, con lừa 2 hàng nước mắt chảy dài. Thực chất vì tuổi già nên con lừa không đủ sức kéo. Người chủ cứ tưởng con lừa này ăn no rồi làm biếng nên đánh cho nó sợ. Một hôm nọ, người con này nằm mộng thấy người mẹ đã khuất từ lâu đứng bên đầu giường nói:
– Trước kia ân oán nợ nần giữa con với mẹ vốn đã trả đủ, nhưng sau đó, mẹ lại ăn trộm của con 18 đồng tiền vàng, nên mẹ phải đầu thai trở lại làm thân lừa để trả nợ cho con suốt 18 năm. Con có biết suốt 18 năm qua mẹ đau khổ biết dường bao? Mỗi lần con dùng roi đánh vào thân lừa, mẹ đau thấu xương. Đau đớn hơn nữa là chính đứa con ruột của mình đánh đập tàn nhẫn mà mẹ không nói cho con nghe được.
Giờ đây mẹ đã trả xong nợ cho con rồi. Ngày mai này mẹ ra đi. Trước khi ra đi mẹ về báo mộng cho con. Mẹ khuyên con rằng kể từ nay con dừng tay lại, đừng nhẫn tâm giết hại các loài vật vì biết đâu đó là cha mẹ của con nhiều đời nhiều kiếp. Chính mẹ của con đầu thai đây mà con nào hay nào biết, lại đánh đập tàn nhẫn mẹ suốt 18 năm qua đó.
Giật mình thức dậy, người con không biết hư thật ra thế nào, cậu ta mới chạy ra chuồng lừa thì biết rằng con lừa già đó đã chết rồi. Sau đó anh ta bán hết lừa và đi tu.
Câu chuyện thứ hai:
Có một tên đồ tể hằng ngày dắt heo đến lò mổ, mỗi ngày giết ít nhất 3 con. Một hôm nọ, anh ta ngủ dậy trễ, đang trên đường dẫn heo đến lò thịt để mổ, con heo bỗng ghì lại không chịu đi. Anh ta đánh đập tàn nhẫn mà con lợn vẫn không chịu đi. Có một khách bộ hành đi ngang qua, bắt gặp cảnh đó nên bảo:
– Anh cứ để đó tôi sẽ có cách cho nó đi. Nói rồi người này liền gọi: “Lý Đẩu, Lý Đẩu! Lại đây!”
Tức thì con heo liền lại gần người khách. Người chủ bất ngờ hỏi:
– Anh có biết Lý Đẩu là tên ai không mà anh gọi vậy? Lý Đẩu chính là tên của người cha đã khuất của tôi đấy. Anh không phải là dân vùng này, vậy tại sao anh biết và gọi tên con heo là Lý Đẩu?
Người khách bảo:
– Lý Đẩu là con heo này, và cũng chính là cha của anh. Do cha anh kiếp trước sát sanh quá nhiều, bây giờ tái sanh lại làm heo để trả nghiệp.
Tên đồ tể kinh ngạc nhìn con heo, cứng lưỡi không nói được gì, chỉ biết đứng ngây dại ra đó. Khi quay lại thì người khách biến mất, hoá ra người khách ấy chính là Bồ Tát hoá thân để chỉ rõ nhân quả, điểm hóa cho người đồ tể.
Có một sự thật quan trọng mà 99% người đời nay không tin, không biết. Đó là bất kì ai, sau khi chết rồi sẽ đều phải đầu thai chuyển thế trong 6 nẻo, là cõi Trời – cõi A Tu La – cõi người, cõi súc sinh, cõi ngạ quỷ và địa ngục. Khi có phước kha khá một chút thì sinh lại làm người, kém hơn thì làm cô hồn ngạ quỷ, nếu nghiệp nặng, phước ít, thì đầu thai thành súc sinh, cũng là bình thường.
Và khổ một điều, nếu đầu thai thành súc sinh, sẽ không đi đâu xa, mà thường sẽ đầu thai quanh quẩn chỗ những người thân quyến, bằng hữu, những người có duyên nợ với mình như con cháu, họ hàng, bạn bè.v.v… hay những người chủ nợ mà khi còn sống chưa trả hết nợ cho họ.
Điều đó có nghĩa là những con vật quanh ta, như chó mèo, trâu bò, gà vịt.v.v… nuôi trong nhà, thường là thân bằng quyến thuộc bằng hữu của ta nhiều kiếp trước, phước hết nghiệp nặng, nên đầu thai thành súc sinh, vì có duyên nên sinh trong nhà ta, hoặc cách này cách khác, được ta đem về nuôi.
Thậm chí không cần nuôi trong nhà, ta ra chợ chọn mua những con vật ngoài đó về làm thịt thôi, do nhân duyên sắp đặt, ta cũng sẽ chọn đúng những con vật có duyên nợ từ tiền kiếp với mình mà mua, chứ không duyên thì cũng sẽ không gặp.
Và như những câu truyện trên các bạn đã thấy, giết thịt những con vật ấy để ăn, để bán, để đãi khách, thậm chí là để làm đám giỗ, cũng chính là giết hại những người thân bằng quyến thuộc từ nhiều kiếp của chính mình. Đó là một sự thật hết sức đau lòng mà không phải ai cũng biết.
Vì rằng đại đa số các con vật không có năng lực báo mộng như trong truyện trên đây cho ta biết. Chỉ có rất ít những con vật trong kiếp xưa có gieo một chút ít công đức nào đó, mới đủ năng lực tâm linh để báo mộng mà thôi.
Vì lẽ đó, Đạo Phật vẫn luôn chọn không sát sinh là giới luật đầu tiên mà người đệ tử nào cũng phải giữ gìn. Và luôn hướng cho tất cả mọi người ăn chay, để tránh cho mọi người nghiệp chướng nặng nề, tránh đi thảm cảnh oan oan tương báo, cốt nhục tương tàn trong lục đạo luân hồi.
Mong rằng ngày sẽ càng nhiều người thấu hiểu được điều này mà dừng tay tạo nghiệp, từ bỏ sát sinh, tránh gieo rắc khổ đau cho chúng sinh, cũng là cho chính mình.
Ngày 31/10/2018, một người phụ nữ nhắn tin messenger cho tôi (Quang Tử) để nhờ hướng dẫn hóa giải vong nhập tại gia đình cô ấy.
– Chào anh, em là Quang Diệp, hiện ở TP Đồng Xoài, Bình Phước. Chồng của em bị vong nhập rất nặng, đã 8 năm nay rồi. Lúc đầu vong nhập về giả làm bà của em, vì bà mới mất khoảng 10 ngày. Nhưng sau em phát hiện ra là giả. Mỗi khi nhập về thì chồng em không biết gì cả, chửi bới, đòi ly dị.
Em đã dẫn đi nhiều nơi, nhiều chùa, cúng nhiều thầy nhưng không hết. Em cũng phóng sinh, cúng dường, làm việc thiện cầu cho chồng em hết, nhưng chưa thấy kết quả.
Mấy năm trước, chồng em có về chùa ở Sài Gòn, vong nhập vào không nói gì, sư thầy cho uống nước và vòng đeo thì yên được hai tháng. Hai đêm nay tự nhiên lại nhập về. Hình như là nhiều vong nhập vào, có khi như ông già 80 tuổi, khi nhập vào ăn cơm chan nước, có khi đem hết bát nhang Thần Tài Thổ Địa, bát nhang bàn thờ Phật… đem ra cây bồ đề ở chùa.
Năm vừa rồi đi coi thầy bói, phán rằng chồng em có căn nên phải làm lễ ra căn, em đồng ý làm lễ rất nhiều tiền, xong không có kết quả gì, vong vẫn nhập vào chửi mắng em thậm tệ. Cuộc sống em rất khổ sở, sống không được chết không xong. Anh giúp dùm em với.
Đọc xong, tôi phán đoán trường hợp này là người chồng gặp phải một vài vong nào đó có duyên nợ từ trước. Cũng không có oan trái hận thù gì, chỉ là có duyên thì nhập vào mượn xác ăn uống. Vậy chỉ cần các vong này được siêu thoát, là vấn đề được giải quyết. Mà việc này thì chỉ cần một chút tín tâm, cộng thêm làm đúng cách thức, thì ai cũng có thể hóa giải. Chẳng cần tìm thầy bà làm gì cho tốn kém, rắc rối. Xui xui gặp phải dân lừa đảo thì tiền mất tật mang, rước họa vào thân.
Hóa giải vong nhập bằng chú Đại Bi
Tôi hỏi thêm vài câu, biết được người phụ nữ này có thuộc chú Đại Bi, thật là diễm phúc. Vậy nên tôi hướng dẫn:
– Bây giờ hàng ngày bạn hãy tụng chú Đại Bi, đem công đức đó hồi hướng cho các vong linh hay nhập vào chồng. Vong linh được hồi hướng công đức tụng kinh, niệm Phật, trì chú sẽ dần được siêu thoát, mà siêu thoát rồi sẽ không phá nữa, mọi nợ nần oan trái nếu có cũng được hóa giải. Mỗi ngày đọc ít nhất 21 biến Chú Đại Bi trở lên. Trước khi đọc khấn hồi hướng như sau : “ Con nguyện vì các hương linh- vong linh giá vào xác chồng con mà chí thành trì tụng Chú Đại Bi, cầu cho các vị ấy đều được tiêu trừ nghiệp chướng, thân tâm an lạc, buông bỏ mọi chấp niệm , mau được siêu thoát an lành, sớm viên thành Phật Quả Vô Thượng”
– Dạ cho em hỏi, em chia ra đọc nhiều lúc khác nhau được không ạ ?
– Được, không cần đọc liền một mạch. Những vong kia nhập vào nói gì, chửi gì mặc kệ. Việc tụng cứ tụng thôi, mỗi ngày ít nhất 21 biến, nhiều hơn càng tốt, nếu được 108 biến thì tuyệt vời.
– Dạ em cảm ơn ạ.
Tụng chú Đại Bi hóa giải vong nhập
Kết quả
Hơn 2 tháng sau, người phụ nữ ấy lại nhắn cho tôi. Lần này là để báo tin vui.
09:18, 11 tháng 1, 2019
Quang Diệp:
– Dạ em chào anh. Bây giờ em cũng không biết nói gì hơn ngoài câu cảm ơn anh. Trong một thời gian dài chồng em bị bệnh ma nhập, em chạy chữa rất nhiều mà không lành. May có duyên gặp anh chỉ cách cho em. Em đã thực hành theo lời chỉ dẫn của anh.
Em đọc Chú Đại Bi mỗi ngày, cũng không biết một ngày bao nhiêu biến, khi nào không đọc chú thì em niệm Phật, niệm Bồ Tát. Và em còn phóng sinh, cúng dường Tam Bảo, ấn tống, giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn… số tiền em đóng góp không nhiều nhưng tất cả những việc em làm em thành tâm hồi hướng cho những vong linh gá vào xác chồng em, cầu cho các vị ấy đều được tiêu trừ nghiệp chướng, thân tâm an lạc, buông bỏ mọi chấp niệm , mau được siêu thoát an lành, sớm viên thành Phật Quả Vô Thượng. Và nay chồng của em đã lành bệnh rồi. Em cảm ơn anh rất nhiều.
– Không có gì đâu bạn – tôi trả lời- Chúc mừng bạn và gia đình đã hóa giải vong nhập một cách mỹ mãn, tìm lại được bình an trong cuộc sống. Quang Tử có thể đem câu chuyện của bạn chia sẻ cho mọi người cùng hiểu và thực hành theo không bạn ?
– Da được ạ, lần nữa xin cảm ơn anh.
Như vậy đó, chỉ cần hiểu được nguyên lý của luật Nhân quả trả vay. Mình đã vay nên giờ họ mới tới đòi, thế thì cứ vui vẻ trả là giải quyết được vấn đề. Trả nợ ở đây không phải cứ cắn răng chịu đựng, đầu thì tự nhủ “kiếp trước mình nợ người ta, giờ ráng chịu”. Không, như vậy là chưa hiểu vấn đề.
Để giải quyết cho nhanh món nợ, cần tạo nhiều công đức, cách nào ra công đức cũng được, tùy hoàn cảnh, điều kiện của mình: tụng kinh, chép kinh, niệm Phật, trì chú, phóng sinh, ấn tống, hiến máu.v.v… Tự mình không làm được thì nhờ người thân làm. Không cần bận tâm là phải làm bao nhiêu mới đủ, cứ kiên trì làm đến khi đủ số lượng, món nợ tiêu trừ thì tự khắc chủ nợ sẽ bỏ đi thôi.
Nếu bạn nào thắc mắc, tại sao ban đầu, cô Phật tử này cũng đi chùa, tạo nhiều công đức hồi hướng cho chồng mà không hết ?
Đó là vì hồi hướng chưa đúng đối tượng, hiện tượng trên là do các vong đeo bám gây ra, xong hồi hướng cho chồng thì các vong đâu có hưởng được gì ? Như vậy thì họ vẫn cứ ở yên đó mà hành thôi.
Sau đổi lại, chị ta tạo công đức hồi hướng cho vong linh gá vào. Sau một thời gian như thế, trong vô hình các vong siêu thoát lên các cảnh giới khác rồi, tất nhiên sẽ không còn ở đó mà đeo bám hành hạ nữa, và hiện tượng vong nhập tự nhiên hết thôi. Người chồng thì được yên, các vong linh thì được siêu thoát, người vợ thì công đức tăng trưởng vô hạn, tất cả đều kết thêm duyên lành trong Phật Pháp, ” nhất tiễn hạ quần điêu”
_Quang Tử_
Hóa giải vong nhập, ai cũng có thể tự làm
Mỗi bài viết là một ngọn đèn nhỏ, mong soi sáng phần nào trên hành trình tu học của bạn. Để những ngọn đèn ấy không ngừng cháy sáng, lan tỏa ánh sáng Phật Pháp đến khắp mọi nơi là tâm nguyện của chúng tôi, nhưng để hành trình này được bền bỉ, chúng tôi rất cần sự chung tay của bạn.
Nếu nhận thấy những bài viết này mang lại lợi ích cho bạn, cũng như nhiều người khác, xin hãy đồng hành cùng chúng tôi bằng cách ủng hộ kinh phí để duy trì hoạt động hoằng pháp.
Mọi đóng góp xin gửi về STK Vietcombank: 0081001314166(Dinh Bao Trung)
Dù nhỏ bé hay lớn lao, sự sẻ chia của bạn đều là động lực quý giá để chúng tôi tiếp tục hành trình ý nghĩa này. Chân thành tri ân!
Xem thêm:
Video Youtube: 21 câu hỏi đáp Phật Pháp & đời sốngSẽ ra sao khi từ bì không đi cùng trí tuệ ?7 lỗi nhỏ nhặt khiến bạn gặp xui xẻo
(Tác giả: RayBin)Tôi có rất nhiều bạn bè và trong số đó, có người đạo Phật, có cả người đạo Thiên Chúa. Nhưng trong số họ, tôi thích nhất một cậu bạn tên Phúc, dù theo Thiên Chúa Giáo nhưng… lại đặt lòng tin ở Phật Giáo. Vào một ngày, Phúc gọi điện cho tôi với một giọng hơi hồi hộp, nói rằng:– Ray ơi (tên gọi của tôi), hình như mẹ Phúc bị người ta chơi ngải!Sau cuộc nói chuyện dài gần 45 phút, tôi đến nhà của Phúc và xem tình trạng của mẹ Phúc thì biết rằng cô ấy thật sự bị dính ngải. Nhưng tôi không nói ra điều này, vì gia đình Phúc không tin chuyện bùa ngải.Tôi nói riêng với Phúc:– Ray có cách giúp mẹ Phúc nhưng cô ấy không tin thì Ray cũng chịu. Phúc chịu khó khuyên mẹ đi, nếu mẹ tin tưởng, thì Ray giúp cho.Phúc khuyên bảo, giải thích với mẹ một tuần lễ, cuối cùng bà mới chịu tin và chủ động gọi điện xin tôi giúp đỡ. Tôi khuyên bà hãy đặt lòng tin nơi Tam Bảo thì tôi sẽ có cách giúp….Hai ngày sau, đúng như lời hẹn, vào ngày rằm tháng 6, tôi đến nhà Phúc và hướng dẫn cho của mẹ Phúc cầu nguyện đức Dược Sư Như Lai.Mặt khác, tôi cũng dùng phương pháp tụng kinh Dược Sư và trì chú để giải bùa ngải. Sau 2 tiếng tụng kinh và trì chú, tôi nói với mẹ của Phúc rằng:– Cô ơi, hôm nay, con giúp cô, vì cô đã có lòng tin Phật, cô hãy giữ niềm tin này và đem tâm trân trọng mà uống hết ly nước này, mọi bùa ngải trên người cô sẽ được đức Dược Sư giải trừ hết!Mẹ Phúc vừa bưng ly nước bằng hai tay vừa rươm rướm nước mắt uống. Sau đó, bà chạy ù vào toilet và nôn ra một thứ, có vẻ nhơn nhớt màu xanh.Bà hoàn hồn, uống một cốc nước và thuật lại mọi chuyện cho tôi nghe rằng: Trong một dịp đi mua hàng ở biên giới Campuchia, bà có gây gổ, xích mích với một bà người Campuchia. Lúc bà quay lưng đi, thì bà Campuchia đó vỗ vai bà một cái thật mạnh. Từ đó trở đi, bà luôn thấy vai mình nặng trĩu, ban đêm thì không ngủ được, lại nói nhảm như một người điên mà cũng chẳng biết mình nói gì, tính tình thì thay đổi thất thường, lâu lâu lại gào thét lên như đang bị ai đánh đập… và còn nhiều triệu chứng khác.Tôi giải thích thêm cho mẹ của Phúc nghe về Phật pháp, về lòng từ bi cứu độ chúng sinh của chư Phật. Bà bật khóc và nói:– Cô rất tiếc vì thời gian qua đã không tin Phật pháp.Tôi an ủi:– Cô đừng buồn, nếu lúc trước tâm cô không tin Phật thì bây giờ cô hãy dùng chính tâm đó mà tin Phật, cửa Phật rộng lắm và không bao giờ đóng lại. Cô có niềm tin thì chắc chắn sẽ được độ.Sau đó vài ngày, Tôi nhận được điện thoại của Phúc, nói rằng : Mẹ Phúc hết bệnh rồi, bà khỏe lắm, không còn bị như trước nữa…!Tôi nghe thế lấy làm vui mừng, vui vì mình có thể áp dụng Phật pháp để giúp người khác, mừng vì có thêm người tin tưởng Phật pháp. Và quan trọng nhất là qua chuyện này đã chứng minh được cho những người còn hoài nghi biết rằng chư Phật là thực sự tồn tại, không phải hư dối, các Ngài luôn tìm cách độ thoát chúng sinh, không phân biệt giai cấp, tôn giáo.Hy vọng qua câu chuyện này, các bạn sẽ thêm vững tin nơi Tam Bảo và càng tinh tấn tu hành để đạt được quả giải thoát an vui.______________________
CHÚ DƯỢC SƯ (Tiếng Phạn)
NA MÔ BA GOA GA TÊBAI SAI GIA GU RUVAI TUỘC GIA PRA BARA GIA GIATA THA GA TA GIAẠC HA TÊSAM GIA SAM BUT ĐA GIATA ĐI A THA ÔMBAI SAI GIÊ BAI SAI GIÊBAI SAI GIA SAM MUT GA TÊXOA HA
( Nguồn: Diệu Nghĩa – face book: Đông Lê – Hiệu đính: Thiện Như )
Tôi là Đông Lê, pháp danh Diệu Nghĩa. Sau khi đọc được câu chuyện: VIÊM NÃO NHẬT BẢN nhờ câu NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT liền ĐƯỢC CỨU SỐNG, của bạn Thiện Như đăng ngày 26/02/ 2018, tôi vô cùng cảm động vì sự linh ứng của Phật pháp và lòng từ bi thương xót chúng sinh của chư Phật, chư Bồ tát…
Bản thân tôi và gia đình cũng đã trải qua trường hợp giống như câu chuyện trên nên tôi tin và cũng muốn chia sẻ thêm câu chuyện hoàn toàn có thật về hành trình cứu mẹ tôi từ cõi chết trở về nhờ vào Phật pháp:
Mẹ tôi tên Trương Thị Tuyết (sinh năm 1956), hiện đang ở tại địa chỉ số 74/61 đường Đào Duy Từ – P. Đập Đá – TX .Đập Đá – H. An Nhơn – Tỉnh Bình Định.
Mẹ có lòng tin tuyệt đối vào Phật Pháp, ăn chay từ khi còn trẻ, nhưng mẹ vẫn chưa đủ duyên để quy y Tam Bảo.
Năm 2013 mẹ đột nhiên bị đau nhức lưng khủng khiếp, gia đình tôi đã đưa mẹ đi khám ở rất nhiều bệnh viện lớn nhỏ khác nhau.
Đầu tiên là bệnh viện huyện An Nhơn, tiếp theo là bệnh viện tỉnh ở TP. Quy Nhơn, nhưng không tìm ra bệnh của mẹ. Rồi gia đình cùng thống nhất đưa mẹ lên bệnh viện Hòa Hảo (Q.10 – TP. HCM) khám bốn lần, tiếp nữa là bệnh viện quốc tế Hồng Đức (Q. Gò Vấp) khám một lần, rồi tiếp theo là bệnh viện Quốc Tế Ngoại Thần Kinh (đường Lũy Bán Bích – Q. Tân Phú) khám bốn lần…
Sau chặng đường khám bệnh không ngơi nghỉ ở tất cả các bệnh viện lớn nhỏ, thì mẹ tôi được kết luận là bị “ Xẹp đốt sống lưng”, nhưng nguyên nhân gây ra căn bệnh này thì không bệnh viện nào tìm ra.
mẹ tôi được kết luận là bị “ Xẹp đốt sống lưng” ( Ảnh minh họa )
Bác sĩ ở hai bệnh viện Quốc Tế đều điều trị cho mẹ tôi cùng một phương pháp đó là: Bơm thuốc trực tiếp vào đốt sống để bớt đau( kiểu như bơm thuốc giảm đau) chứ thực sự không tìm ra bệnh, mẹ ngày một đau đớn khủng khiếp hơn.
Mỗi một đốt sống bị xẹp là bác sĩ bệnh viện Quốc Tế Hồng Đức tiêm một mũi thuốc 25 triệu, một năm sau mẹ tôi bị xẹp một đốt sống nữa, đi bệnh viện Quốc Tế Ngoại Thần Kinh hết 45 triệu.
Tổng số tiền chữa bệnh cho mẹ hết khoảng gần 300 triệu, nhưng vẫn không thuyên giảm, cuối cùng bác sĩ trả về…
Đến lúc này tài chính gia đình tôi gần như cạn kiệt thì mẹ lại bị xẹp thêm hai đốt sống nữa. Gia đình rất lo lắng và thương mẹ, tìm đủ mọi cách để lo cho mẹ.
Cuối năm 2017 có người anh làm việc trong bệnh viện Nhân Dân 115 (Đường Sư Vạn Hạnh – Q.10 ) giới thiệu cho gia đình tôi một bác sĩ nam, tên Tuyền “chuyên khoa ngoại thần kinh” rất giỏi.
Ba tôi vội vã đưa mẹ lên TP. HCM để gặp bác sĩ Tuyền. Bác ấy bắt đầu cho mẹ đi chụp MRI và đo loãng xương thì mới phát hiện ra nguyên nhân mẹ bị xẹp ba đốt sống lưng là do bị loãng xương rất nặng, có khả năng đốt sống bị xẹp sẽ chèn lên dây thần kinh dẫn xuống chân, máu huyết không thể lưu thông xuống chân được, gây tê chân và từ từ sẽ liệt hoàn toàn.
Bác sĩ Tuyền nói thêm là mẹ đã lớn tuổi và hiện đang bị loãng xương nặng, cho nên bác không dám mổ.Thứ nhất kinh phí cho ca mổ là 200 triệu, thứ hai là nếu mố mất 200 triệu rồi nhưng khả năng thành công không cao.
Bác sĩ buồn bã, khuyên gia đình tôi nên đưa mẹ về nhà chăm sóc, rồi bác sĩ kê đơn thuốc giảm đau, thuốc hỗ trợ bệnh loãng xương, canxi tốt cho xương, để kéo dài thêm sự sống cho mẹ.
Đến hè năm 2018 thì hai chân mẹ tê dần rồi liệt luôn không đi lại được, cũng không thể tự vệ sinh cá nhân.
Những cơn đau ngày càng nhiều khiến cho sức khỏe mẹ tôi suy yếu, kiệt quệ… Mẹ đau buồn, tuyệt vọng nên cứ cầu xin trời Phật cho mẹ được chết sớm, để mẹ không còn phải chịu đựng những cơn đau đang hành hạ, dày vò mỗi ngày.
Không khí gia đình tôi lúc này rất nặng nề. Một mặt mẹ muốn cầu xin cho mình chết sớm, nhưng sâu bên trong, mẹ vẫn khát khao được sống để được nhìn con nhìn cháu, quây quần bên gia đình mỗi ngày…
Rồi tôi sắp xếp công việc và về với mẹ, nhìn mẹ gầy mòn, héo úa từng ngày mà tôi khóc nghẹn, lòng thắt lại. Bệnh viện, bác sĩ, thuốc thang… tất cả đều bó tay với căn bệnh của mẹ thật sao?.
Làm cách nào để cứu mẹ đây?
Câu hỏi này cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Rồi tôi chợt nhớ lại, tôi đã ba lần được mẹ QUÁN THẾ ÂM cứu vớt… Đúng rồi!
Chỉ có Phật pháp mới có thể cứu mẹ lúc này. Đức Phật từ bi, Người sẽ không bỏ con dân của mình đâu.
Nghĩ vậy, tôi liền bắt đầu nói mẹ hãy thường TRÌ NIỆM DANH HIỆU PHẬT A- DI- ĐÀ, PHẬT THÍCH CA MÂU NI và MẸ QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT, ĐỌC CHÚ ĐẠI BI với tâm thành kính và tin tưởng tuyệt đối.
Vốn đã có lòng tin sâu chắc vào Phật Pháp nên khi nghe tôi nói là mẹ bắt đầu hành trì theo hướng dẫn của tôi ngay.
Lúc bắt đầu niệm Phật, mẹ bất ngờ reo lên mừng rỡ:
– Kì lạ quá! Mỗi một câu niệm Phật của mẹ là cơn đau như giảm dần, càng niệm Phật cơn đau càng bớt … Mẹ cảm nhận rất rõ con ạ!
Cứ thế mẹ vui mừng, có thêm động lực để hành trì thời khóa không ngơi nghỉ.
Cho đến bốn tháng sau, phép màu thực sự xảy ra với mẹ: Những cơn đau ở lưng từ từ bớt ,giảm hẳn rồi hết, đến hai chân của mẹ đã có cảm giác lại, và mẹ đã đứng lên đi được. Giờ đây, mẹ tôi có thể tự nấu cơm cho gia đình và đi quanh quẩn trong nhà.
Cả gia đình tôi và bà con hàng xóm mừng rơi nước mắt, ai cũng nói rằng đúng là một kỳ tích, họ không biết đây là Phật pháp nhiệm màu nên cứ hỏi mẹ là uống thuốc gì mà bớt được bệnh? Nhưng tôi thì thầm biết ơn vì sự gia hộ che chở của chư Phật, Bồ Tát đã cứu mẹ thoát khỏi cái chết đang cận kề.
Giờ đây mỗi lần gọi video về, nhìn thấy mẹ đi lại trong nhà miệng tôi cười mà nước mắt cứ chảy vì hồi tưởng lại những tháng ngày mẹ bệnh, tôi thương mẹ lắm. Tôi hay chọc mẹ:
– Sao đi được hay vậy mẹ?
Mẹ cười tươi nói:
– Nhờ ơn ĐỨC PHẬT cứu mẹ đó!
Tôi hy vọng, câu chuyện của mẹ tôi sẽ giúp mọi người có thêm niềm tin sâu chắc vào sự kì diệu của Phật pháp. Chúng ta không thể dùng con mắt của phàm phu mà nhìn và giải thích được sự kì diệu đó, và sự từ bi thương xót không hề bỏ mặc chúng sinh của chư Phật, Bồ Tát là có thật. Chúng ta hãy cứ sống lương thiện, làm lành lánh dữ, tin tưởng và tinh tấn ắt sẽ được phúc báo.
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT !
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT !
NAM MÔ ĐẠI BI QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT !
Đây là một câu chuyện có thật của bác sĩ Trần Thanh Vy – bác sĩ bệnh viện Bình Dân, cô chia sẻ câu chuyện của mình trong buổi pháp thoại với đại đức Thích Phước Hoàng tại chùa Pháp Hoa, quận 3, Tp. Hồ Chí Minh, có chư Tôn đức, tăng ni và trên 1000 Phật tử, khiến nhiều người xúc động.
Chồng cô cũng là một bác sĩ, đồng thời là một Phật tử, anh tên Phan Anh Tuấn, pháp danh Thiện Hạnh, cả hai vợ chồng đều công tác tại bệnh viện Bình Dân –TP HCM. Sau một thời gian kết hôn, vợ chồng Thanh Vy có tin mừng. Khi thai kỳ được 2 tháng, cô đi siêu âm thì bác sĩ sản phụ khoa báo tin là cô mang thai song sinh và thật không may, hai thai nhi dính chặt vào nhau.
Bác sĩ khuyên cô nên lấy thai nhi ra ngoài, phá bỏ để tránh cho gia đình cũng như xã hội một gánh nặng sau này. Thanh Vy rất buồn và lo lắng, bản thân là bác sĩ nên cô cũng hiểu nếu sinh hai bé ra thì cả hai cũng không thể bình thường như bao đứa trẻ khác, khi hai cơ thể dính chặt vào nhau, sự sống trở nên mong manh, phải chịu nhiều đau đớn, bất tiện và rất nhiều hệ lụy kéo dài suốt đời.
Nhưng là một Phật tử, nên cô kiên quyết không giết bỏ những đứa con của mình. Cô về nhà nói với mẹ là bà Trần thị Hường, mẹ cô cũng là một Phật tử thuần thành, pháp danh Diệu Hoa. Bà Diệu Hoa mới hướng dẫn Thanh Vy thỉnh tượng Đức Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật về thờ và trì chú.
Hàng ngày cô cúng hương hoa, trái cây và trì tụng 108 lần Chú Dược Sư, đồng thời phát tâm ăn chay trường. Mỗi lần trì tụng, cô để một ly nước trên bàn thờ, với tâm hướng về Đức Phật Dược Sư cùng lời cầu nguyện cho thai nhi được vẹn toàn, trì tụng xong thì thỉnh ly nước đã được trì chú ấy rồi uống.
Kì lạ thay, trước ngày siêu âm tái khám, Thanh Vy bỗng nằm mơ thấy tay mình đang nâng bức tượng Bồ tát và bức tượng nhích nhích trên tay Thanh Vy. Sau đó cô nhìn lên bàn thờ thì thấy tượng Đức Dược Sư phóng ánh hào quang, Người mỉm cười và nói :
– Như vậy là ý nguyện của con đã thành rồi đó.
Thanh Vy mừng quá, lòng cô hoan hỷ vô cùng khi được nhìn thấy Phật. Cảm xúc dâng trào, xong thật đáng tiếc, cô chưa kịp quỳ lạy Phật thì giấc mơ ấy chuyển cảnh, cô thấy mình đi siêu âm tại bệnh viện. Người khám cho cô là một bác sĩ nam. Vị bác sĩ nói hai thai nhi không còn dính nhau nữa, do đã xuất hiện một màng vách ngăn ở giữa, tách đôi hai thai nhi.
Giật mình bừng tỉnh trong đêm, tâm trạng cô bồi hồi, hạnh phúc và âu lo xen lẫn vì không hiểu giấc mơ ấy báo hiệu gì, có khi nào cô lo lắng suy nghĩ cho ngày mai quá mà có giấc mơ như vậy chăng?
Qua ngày hôm sau, Thanh Vy đi siêu âm thì thật trùng hợp làm sao, người khám cho cô cũng là một bác sĩ nam. Sau khi siêu âm thật kỹ, bác sĩ nói hai thai nhi bậy giờ đã nằm tách biệt và xuất hiện một vách ngăn ở giữa. Đúng y chang như trong giấc mơ của cô vậy.
Thật kì diệu làm sao, nhờ thành tâm cầu nguyện Đức Dược Sư và trì Chú Dược Sư mà cô được cảm ứng không thể nghĩ bàn, hai đứa con của Thanh Vy được chào đời bình an và khỏe mạnh đến giờ.
Một linh ứng nữa của gia đình cô mà không thể không kể đến, đó là bà Diệu Hoa mẹ cô bị bệnh viêm gan siêu vi C, cái bệnh này rất khó chữa và tốn kém. Thế là mẹ cô cũng trì tụng Kinh Dược Sư và hàng ngày bà trì 108 lần Chú Dược Sư vào ly nước để uống.
Khoảng vài tháng sau, đi khám lại thì bác sĩ kết luận không còn thấy bệnh đó nữa. Tận sâu trong lòng mọi người trong gia đình cô luôn cảm ân sự gia hộ của Đức Phật Dược Sư. Phật pháp vi diệu, mong mọi người phát tín tâm và thực hành theo, chắc chắn sẽ được cảm ứng không thể nghĩ bàn.
___________________________
BÌNH PHỤC NHANH CHÓNG
( Cư sĩ Hương)
Một linh ứng rõ ràng nữa mà tôi được chứng kiến, xin kể lại để cúng dường các đạo hữu. Đó là hồi tôi làm thông dịch viên cho một công ty Bảo Hiểm, lần đầu tiên gặp bà Debbie, cũng là một nhân viên bảo hiểm tại đó. Sau khi tôi hoàn tất công việc, hai chị em có ngồi nói chuyện và bà tâm sự cùng tôi là bà có một cô con gái 18 tuổi, mới mổ cột sống và bác sĩ không chắc chắn cô ấy có đi lại bình thường được chăng?
Bà Debbie rất phiền não về việc này, sợ rằng trong tương lai con mình sẽ trở nên tàn tật, rồi cả cuộc đời phía trước của con bé không biết sẽ đi về đâu khi tuổi đời còn quá trẻ đây? Tôi bèn gửi tặng cho cô bé đó bài chú Dược Sư, và dặn dò bà Debbie nhắn nhủ cô bé chỉ cần giữ niềm tin khi đọc chú, thì dù cô bé không phải là Phật Tử, nhưng chắc chắn sẽ được cảm ứng.
Cô bé sau khi nhận được bài chú Dược Sư thì rất vui mừng và hàng ngày chăm chỉ trì đọc Chú Dược Sư như lời tôi dặn dò.
Tại viện điều dưỡng, lúc đó có một y tá người Thái Lan, có lẽ cô này cũng là Phật tử nên khi thấy cô bé đọc chú, thì dặn cô bé xin tôi thêm bức hình của đức Phật Dược Sư, để khi đọc chú thì chăm chú nhìn vào bức hình, sẽ nhiếp tâm hơn. Bé nhắn cho tôi, thật tuyệt vời không gì hơn, tại sao lại không nhỉ, và tôi đã gửi ngay hình Phật tặng cho cô bé.
Chỉ vài tuần sau, bà Debbie thật mừng rỡ khi gặp tôi. Bà ôm chầm lấy tôi và cám ơn rối rít, con bà đã không còn phải ngồi xe lăn nữa mà đã tập đi lại được rồi!
Các bác sĩ vô cùng ngạc nhiên vì cô bé lành bệnh trong một thời gian kỷ lục. Tôi nói với bà Debbie rằng nhờ lòng tin của cô bé mà đạt được sự nhiệm mầu của thần chú Dược Sư.
Đức Phật Dược Sư là một vị giác ngộ có lòng từ bi vĩ đại đối với tất cả chúng sinh. Ngài bảo vệ chúng sinh khỏi bệnh tật cả thể chất và tinh thần, những nguy hiểm, những chướng ngại trong cuộc sống, và giúp họ loại bỏ ba chất độc đó là sự dính mắc, hận thù và vô minh, đó là nguồn gốc của mọi đau khổ trên cõi đời này.
Ước gì con gặp Phật sớm hơn
Để không sân hận với tủi hờn
Niềm vui đã đến do hành Pháp
Sâu thẳm trong tim- sự biết ơn !
Nam Mô Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật __()__