ĐỊA NGỤC – TRẢI QUA RỒI MỚI THẤY KINH HOÀNG NHƯ THẾ NÀO
ĐỔI ĐỜI NHỜ SÁM HỐI, HÓA GIẢI VỚI OAN GIA & THAI NHI
8 TIỀN KIẾP CỦA TÔI & NHỮNG ÂN OÁN LI KÌ
(Tĩnh Như, viết lại từ lời kể của Thu Hương)
Nhân Quả – Luân Hồi – Oan Gia Trái Chủ … Ai đó có thể nghi ngờ, nửa tín nửa nghi những khái niệm này. Chứ với tôi thì hoàn toàn chắc thật. Tôi tin nó ngàn vạn lần như đinh đóng cột. Bởi vì chính bản thân tôi là minh chứng hùng hồn, người thật việc thật.
Bao năm qua, tôi đã phải gánh trả cái nghiệp của mình. Cũng may nhờ tu hành, nên nghiệp có giảm đi. Chứ không thì giờ này tôi chẳng còn được sống, để mà ở đây kể cho các bạn nghe được nữa. Những ai còn nghi ngờ Luật Nhân Quả, mà có duyên biết tới câu chuyện cuộc đời tôi, thì hãy tỉnh ngộ ngay, kẻo không kịp.
Tôi tên thật là Phạm Thu Hương, 49 tuổi (năm 2021), sống tại Ba Đình, Hà Nội. Tôi ăn chay trường tới nay đã được 15 năm. Tôi quy y Tam Bảo, lấy pháp danh là Ngọc Hương. Sư Phụ tôi là thiền sư An Lạc Hạnh, còn có pháp danh là Thích Giác Sự, trụ trì Tịnh Xá Liên Hoa, xã Bạch Đằng, Tân Uyên, Bình Dương.
Sư Phụ là người tu hành cao thâm, có khả năng thấy được tiền kiếp của người khác. Nhờ sư phụ soi kiếp cho, tôi đã biết được ít nhất 8 kiếp trước của mình. Sau đây xin lược kể cho các bạn cùng nghe.
—
Có một kiếp, tôi là người gốc Ấn Độ. Trong kiếp sống đó, tôi có sang Việt Nam, tham gia vào cuộc chiến tranh chống thực dân Pháp. Không may, tôi đã bị chết ngay tại Việt Nam khi đó. Bạn biết đấy, mọi thứ xảy ra trên đời, dù là việc lớn hay việc nhỏ, đều có nhân duyên của nó. Ngay kể cả việc bạn sinh ra là người nước nào cũng vậy. Chính vì cái duyên từ tiền kiếp đã từng tham gia chiến đấu và tử trận ở nơi đây, nên kiếp này, tôi đã đầu thai thành người Việt.
Còn nhiều kiếp trước nữa, tôi cũng từng là người Ấn Độ, rồi người Campuchia. Những kiếp này, tôi đều làm quan giám trảm cho triều đình, tức làm công việc chuyên tử hình tội phạm. Mặc dù tôi chỉ làm theo chức trách, nhiệm vụ mà triều đình giao phó, nhưng công việc này đã mang đến cho tôi bao nỗi đau đớn, khổ sở trong kiếp hiện tại. Những người đã bị tôi xử trảm trong các kiếp trước, thần hồn của họ vẫn còn theo tôi báo oán đến tận kiếp này.
Các bạn biết đấy, thời phong kiến xưa có luật chu di tam tộc, khi một người phạm tội nặng thì cả họ hàng người đó cũng bị xử chết, người phạm tội bị hành hình đã đành, lại còn bao nhiêu người thân quyến khác chịu vạ lây oan uổng. Vì thế mà số người tôi hành hình trong các kiếp đó nhiều lắm.
Họ theo tôi, bám vào thân thể tôi báo thù, hành hạ tôi đến tận kiếp này. Không những các vị oan gia này, mà còn có các oan gia tôi đã sát sinh, ăn thịt trong kiếp này nữa chứ. Tất cả đeo bám trên thân tôi. Họ ở ngay trong người tôi, trong đầu tôi. Tôi đau đầu quá, đến nỗi suốt ngày cứ phải lấy tay mình tự đập vào đầu để át đi cảm giác đau đớn.
May tôi biết tới Phật Pháp, tinh tấn tu tập để hóa giải oan nghiệp với các oan gia. Tôi tụng kinh, trì chú, niệm Phật, cúng trai tăng, hồi hướng công đức cho họ, cúng trả nợ cho họ. Nên nghiệp cũng nhẹ đi một phần.
Sau khi làm công đức hồi hướng trả nợ như vậy, sư phụ tôi nhìn thấy được số oan gia trên thân tôi chỉ còn một nửa so với ban đầu. Từ đó mà tôi cũng đỡ bị đau đầu hơn. Các oan gia còn lại, tôi tiếp tục kiên trì hóa giải dần.
Chuyện li kì liên quan đến oan gia của tôi thì nhiều lắm. Tôi thường hay nghe thấy những tiếng động kì lạ khắp nơi trong nhà, mà không biết do ai tạo ra. Tôi nghe thấy tiếng ầm ầm như có ai đánh trống. Có lúc tôi đang ngồi trên giường, nghe thấy trên gác xép, có tiếng gõ rất mạnh, làm tôi giật bắn cả người. Khi tôi nấu cơm trong bếp, thì có tiếng gõ ngay cạnh bếp. Lúc thì có tiếng gõ phát ra chỗ tủ lạnh. Sau mới biết là do oan gia làm.
Có một kiếp, tôi là một con chồn, tôi đã ăn rất nhiều các con côn trùng khác nhau. Đến kiếp này, thần hồn chúng vẫn ở trong thân tôi. Tôi cứ tụng chú Lăng Nghiêm, là tới đêm tôi nằm mơ thấy bắt được rất nhiều con côn trùng từ trong thịt của tôi, chúng ở khắp nơi trong cơ thể. Nhìn thấy mà tôi hoảng sợ đến thất thần.
Kiếp này, khi chưa biết tới Phật Pháp, do ngu si, tôi sát sinh quá nhiều. Có lần tôi nướng chim lên để ăn. Sau này, nhớ lại việc đó, nên tôi có sám hối, tụng ngũ đệ Lăng Nghiêm 60 lần HỒI HƯỚNG cho chim. (Hãy lưu ý, tôi trì chú Lăng Nghiêm là để đem công đức đó hồi hướng cho oan gia, chứ không phải để dựa vào oai lực của thần chú đuổi họ đi, hai việc bản chất khác nhau, và kết quả cũng khác nhau)
Tới đêm, tôi nằm mơ thấy thần thức các chú chim đó đã bật ra khỏi người tôi. Khoảng 3h sáng thì tôi tỉnh dậy, thấy mặt mình bị nóng rát cả lên, có lẽ do trước kia nướng chim, làm nó phải chịu cảnh thân thể bị thiêu đốt. Sau đó, tôi niệm chú Quan Âm vào nước, rồi đem nước đó đi rửa mặt, thì mới hết rát.
—
Một ngày, tôi có nằm mơ một giấc mơ lạ. Tôi mơ thấy mình đang trong nhà, thì có nhiều người tới gõ cửa, kêu tôi mở cửa ra. Khi tôi mở cửa, thấy có 2 người đang khênh một người đàn ông bị thương, chân trái bê bết máu.
Thấy lạ, tôi liền đem hỏi sư phụ về giấc mơ. Nghe thấy vậy, biết là có điềm báo, thầy hướng dẫn tôi sám hối bằng cách lạy Phật 108 lạy và phóng sinh. Xong thì lấy một bát muối rang lên, sau đó đem thiêu hết số muối này để xua hết âm khí đi. Tôi đã y như vậy mà làm theo.
Sau đó không lâu, hôm ấy trời mưa phùn đường trơn trượt. Tôi đang đi xe máy xuống dốc cầu vượt Láng Hạ, xe tôi thì chở bao cát, nên 2 chân phải căng sang 2 bên. Do không nhìn thấy chiếc ô tô đang đi sát ngay đó, chân tôi đã căng vào tận gầm xe ô tô bên cạnh.
Lúc đó quá bất ngờ, hoảng hốt, tôi chỉ kịp niệm Quan Thế Âm Bồ Tát. Xe chèn vào chân trái của tôi 2 lần liền. Thấy vậy, người dân bên đường đi ra giúp đỡ, còn bảo tôi đừng cử động gì cả, không sợ giũ hết xương ra ngoài. Ấy vậy mà cuối cùng tôi chỉ bị giập cơ thôi các bạn ạ.
Sau tôi mới biết, đó là do oan gia đã đẩy tôi vào chiếc ô tô. Đáng nhẽ hôm đó là ngày tôi phải chết. May sao tôi được giấc mơ báo trước, làm theo lời sư phụ hướng dẫn, tôi mới giải được nghiệp mà thoát chết, chân cũng không bị thương nặng.
—
Ở một kiếp nữa, do một vài vấn đề, vợ tôi khiến tôi nổi cơn ghen, nên tôi đã đi tìm thầy tà đạo, làm phép bùa chú cho cơ thể vợ tôi trở nên ngứa ngáy.
Nên sau khi chết đi, thần thức của người vợ kiếp đó nay vẫn ở trong người tôi, làm cho tôi cũng bị ngứa ngáy khó chịu toàn những chỗ tế nhị, khó nói, ảnh hưởng lớn đến sinh hoạt và tinh thần. Đi khám, rồi chữa trị đủ cách cũng không hết được. Cuối cùng tôi sám hối và trì chú để hồi hướng trả nợ cho người vợ trong kiếp trước, thì nay đã đỡ ngứa được 80% rồi.
Cách đây vài năm, tôi còn mắc chứng mất ngủ, do bị oan gia họ phá. Một đêm mà tôi bị bóng đè 20 lần. Tôi cứ trì tâm chú Lăng Nghiêm được 3 câu thì họ bật ra. Sau họ lại đè tôi không cử động được. Tôi tiếp tục trì, họ lại bật ra. Cứ như vậy 20 lần hết cả một đêm. Sau nhiều đêm, tôi vô cùng mệt mỏi, cả thể chất và tinh thần đều bị ảnh hưởng.
—
Còn nữa, trước kia tôi có mua một căn nhà, khi sửa chữa đã bị thợ làm nhà yểm bùa Lỗ Ban, loại bùa mà các thợ xây hay sử dụng. Bùa chú do các thầy tà đạo yểm, luôn có các vong ác trú ngụ trong đó. Căn nhà tôi bị yểm cũng vậy.
Họ gây ra cho gia đình tôi rất nhiều phiền toái. Họ tác động cho con tôi ương bướng, cãi lời cha mẹ. Họ ăn vụng thức ăn trong nhà. Mặc dù vào mùa đông, mà để một hôm, thức ăn đã thiu rớt hết cả, kể cả đồ ăn để trong tủ lạnh cũng vậy.
Sư phụ tôi có hướng dẫn dán hình bát quái vào rổ, giá, tủ lạnh. Như vậy họ sẽ không ăn được. Tôi làm theo thì hiệu quả thật. Thức ăn nào tôi đậy bằng rổ, giá có dán hình bát quái thì không bị thiu, nhưng đậy bằng rổ giá không dán hình thì bị thiu ngay. Tủ lạnh mà không có dán hình bát quái thì thức ăn để trong cũng bị thiu như bình thường.
Biết là có các vong như thế trong nhà, nên tôi tụng chú Lăng Nghiêm hồi hướng cho họ siêu thoát. Sau 15 năm, họ đã đi gần hết, chỉ còn lại 2 vong khoảng 30 tuổi. 2 vong này do bị tổ bùa Lỗ Ban cột xích nên không đi đâu được. Sư phụ tôi có nói, tôi vẫn còn có phước lắm nên mới ở được trong căn nhà này.
Các âm binh thực sự rất sợ chú Lăng Nghiêm. Có một hôm, nửa mơ nửa tỉnh, tôi nhìn thấy một vong nam nằm ngay cạnh mình. Hốt hoảng, tôi định trì chú Lăng Nghiêm. Chưa kịp tụng, thì dường như vong đó đọc được tâm tôi, anh ta bảo luôn: “Xin đừng niệm chú”, rồi vong đó chạy rất nhanh ra ngoài, còn phát ra tiếng chân ầm ầm xuống cầu thang.
—
Hiểu được quy luật nhân quả, luân hồi, nên tôi biết mọi thứ đều do nghiệp của mình. Tôi không dám oán trách các vị oan gia trái chủ đã gây phiền toái và khó khăn cho cuộc sống của tôi. Ngược lại, tôi biết là do đời trước mình tạo nghiệp xấu với họ, nên nay tôi mới bị như vậy. Vì thế, tôi luôn tu tập, tạo công đức, hồi hướng cho họ, mong được bù đắp phần nào tội lỗi của bản thân.
Các bạn biết không, do tôi có quá nhiều nghiệp chướng, nên khi tôi tinh tấn tu tập, năng lực của câu kinh, của tiếng trì chú, niệm Phật đã giúp tôi tiêu trừ nghiệp, làm cơ thể tôi toát ra toàn mùi rất tanh. Tôi biết có người khi công phu thường cảm thấy rất nóng, thậm chí giữa mùa đông mà vã cả mồ hôi. Không sao cả, đó chỉ là những hiện tượng bình thường, dần dần sẽ hết.
Tôi nhớ có lần khi tôi công phu nhiều, đêm tôi còn nằm mơ thấy có con chim bật ra khỏi lồng ngực, sau đó tôi khỏi luôn cả bệnh tim. Có hôm tôi lại mơ thấy mình rút được những con giun ra khỏi hậu môn, sau đó tôi khỏi luôn bệnh trĩ. Phật Pháp vi diệu như vậy đấy.
—
Chẳng những sức khỏe kém, về cuộc sống vợ chồng, tôi cũng không được hạnh phúc. Chẳng hiểu vì lý do gì mà chồng tôi cứ nhìn thấy tôi là thấy ghét, chửi bới tôi thậm tệ suốt ngày. Nhưng suy ngẫm lại, thì đúng là vợ chồng gặp nhau, kết duyên với nhau cũng là do nhân duyên nhiều kiếp. Vợ chồng đối xử với nhau tốt hay xấu, do cách ứng xử hiện tại là một phần, một phần cũng do ân oán từ kiếp xa xưa.
Sau này, tôi mới được biết, hóa ra do một kiếp trước, giữa chúng tôi cũng đã có những khúc mắc chưa được hóa giải. Kiếp đó, chúng tôi đã từng là vợ chồng, nhưng hoán đổi vị trí cho nhau: tôi kiếp đó là nam, là chồng, còn anh là nữ, là vợ cả của tôi. Tôi còn có một người vợ hai nữa. Vì vợ cả không sinh được con, nên tôi ở với vợ hai. Điều này đã làm cho vợ cả sinh tâm buồn phiền, oán ghét tôi. Tâm oán ghét đó là nhân, quả của nó kéo đến kiếp sống này, tôi bị chồng mình căm ghét, chửi bới.
Chưa hết, còn một chuyện bản thân tôi chẳng bao giờ ngờ tới được. Vốn chồng tôi hay bị một vong nữ theo, thường xuyên nhập vào người chồng tôi để chửi mắng tôi. Vong nữ này là người Tàu, 23 tuổi.
Khi nhập lên, vong này có nói rằng: cô ấy đã có quan hệ với chồng tôi từ trước khi chúng tôi lấy nhau. Và họ còn có với nhau 2 đứa con trong cõi âm rồi. Nghe tới đây, tôi bàng hoàng cả người. Quái lạ, người với ma ân ái mà có con được sao ?
Có những sự việc, những cõi giới, tuy mắt phàm không nhìn thấy được, không có nghĩa là nó không tồn tại. Thậm chí, cuộc sống cõi âm và cõi dương còn có thể liên quan đến như vậy. Cũng vì lẽ đó, mà vong nữ này lên cơn ghen, cứ nhập vào chồng tôi mà mắng nhiếc tôi cho hả dạ. Bởi hoàn cảnh trớ trêu như vậy, nên giờ hai vợ chồng tôi không sống cùng nhau, ai ở nhà riêng của người nấy.
Không chỉ quan hệ vợ chồng, mà mọi mối quan hệ với chúng ta trong kiếp này đều do duyên nợ ân oán mà tới. Duyên ít thì chỉ đến với nhau một thời gian ngắn, cùng trải qua một số sự việc nho nhỏ, rồi lại hết duyên mà đi. Duyên sâu đậm hơn thì có thể trở thành người thân trong nhà với mình.
Tôi còn có một cô em gái. Kiếp trước, chúng tôi từng lấy cùng một người chồng. Chung chồng thì mấy người vợ được vui vẻ, hầu hết là ghen ghét hiềm khích với nhau. Mang theo cái tâm niệm đấy tới kiếp này, em gái tôi cũng cứ ghen ghét tôi như vậy.
May tôi có tu tập hồi hướng cho các oan gia, các chủ nợ ân oán nhiều kiếp nhiều đời, nên nay em tôi cũng đỡ ghét tôi hơn, tuy chưa hết hẳn, nhưng cũng giảm được phân nửa. Rồi còn có người hàng xóm của tôi, hóa ra kiếp trước cũng là chị em dâu với tôi cả.
Trên đời này, mỗi khi gặp phải hoàn cảnh sống không tốt đẹp, người ta thường cho rằng mình bị bất công, than trời trách đất, cho rằng kẻ có lỗi là đối phương, chứ không phải mình. Ai ngờ đâu, mọi sự vẫn từ chính bản thân mình mà ra. Chính những suy nghĩ, hành động của ta, sẽ quyết định hoàn cảnh sống của mình trong tương lai. Đó là nhân quả rõ ràng.
—
Cuộc sống của tôi nhiều trắc trở như vậy đấy. Sức khỏe thì không tốt, gia đình tan vỡ, mà làm ăn cũng chẳng được. Tất cả đều do mình tạo nghiệp ác quá nhiều, hãm hãi người ta, mà giờ bị người ta theo phá đủ kiểu.
Có một kiếp tôi làm đồ tể, chuyên giết hại các loại động vật như chó, bò, trâu. Có người khuyên bảo tôi nên bỏ cái nghề độc ác này, nhưng khi ấy tôi nhất quyết không bỏ, lấy cớ còn phải kiếm kế sinh nhai nữa chứ.
Sao tôi ngu si, vô minh đến vậy, biết bao nhiêu đời, tôi phạm phải nghiệp sát nặng nề. Nên kiếp này tôi hứng chịu đủ thứ khổ sở. Oan gia trái chủ lũ lượt kéo tới, phá tôi chẳng làm ăn nổi. Nếu tôi không tu tập theo Phật Pháp như bây giờ để giảm được nghiệp chướng, thì giờ này tôi đi ăn mày rồi các bạn ạ.
—
Nhắc đến việc sám hối cầu siêu, sư phụ tôi cũng có nói, thường những người nào tụng kinh, trì chú hồi hướng, cầu siêu thoát cho vong, phải có lực mạnh thì vong mới đi được. Lực mạnh ở đây là nói đến sự đức hạnh và tinh tấn của người tu.
Nói vậy để chúng ta hiểu rằng, không phải tâm cứ tham sân si, không biết sám hối, ăn năn; việc ác ngoài đời làm không ghê tay, sống xấu xa tha hóa, mà tụng một câu kinh, câu chú là có thể hóa giải được vấn đề.
Đơn giản vì tụng như vậy, công đức ngay hiện tại không được bao nhiêu. Công đức mà ít, thì lấy gì mà hồi hướng cho người khác. Vậy nên, công phu tụng niệm luôn phải có đức hạnh, giới luật… đi kèm mới phát huy hết được sức mạnh của kinh chú. Còn giới hạnh không đạt, thì chỉ còn cách kiên trì gấp năm, gấp mười người khác mới đem lại kết quả tốt đẹp được.
Sư phụ tôi cũng dạy: trong quá trình công phu tu tập, tụng kinh, trì chú, niệm Phật, không nên sử dụng ngũ vị tân. Những thứ này mang mùi rất nặng, rất hăng, khiến miệng của mình không được thanh tịnh, sẽ làm giảm đi công đức tu tập. Người chuyên tu trì kinh chú, nếu muốn hiệu quả chỉ nên sử dụng ngũ vị tân nếu như cần để làm thuốc chữa bệnh thôi, hết bệnh thì ngưng.
Suốt nhiều kiếp, tôi đã tạo ra quá nhiều tội ác. Nên kiếp này phải trả đủ thứ nghiệp kéo tới. Nhưng có lẽ, vì tôi cũng đã có nhân duyên với Phật Pháp, nên kiếp này, may thay tôi vẫn có thể hóa giải được phần nào, giúp nghiệp chướng nhẹ đi. Tôi, trong một kiếp xưa tại Ấn Độ, cũng từng xuất gia đi tu. Bây giờ tôi cũng có phát nguyện đời sau lại được xuất gia tu hành.
Nhưng các bạn đừng tưởng rằng đời này kiếp này ta có thể trả nợ hết nhé. Chúng ta đã sống trong luân hồi từ vô số kiếp xưa, số nghiệp ác tạo ra cũng vô biên, vô hạn. Chính vì vậy mà mỗi người đều có số lượng oan gia trái chủ chẳng tính kể được. Chỉ là đời này, họ có đủ nhân duyên để tìm ra và theo bám mình, đòi nợ mình hay chưa thôi. Vì vậy, nên số lượng oan gia bám trên người tôi bây giờ chỉ là trong phạm vi các mối nhân duyên hiện tại.
Nếu ai nghĩ có thể tiêu trừ được hết sạch nghiệp trong một kiếp này thì là ảo tưởng. Chúng ta cố gắng trả nợ, được bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Người đời có câu: “Nghiệp cứ trả, Phước cứ làm, Đạo cứ tu”. Đó chính là cách nhanh nhất để sớm đạt tới giải thoát. Các bạn hãy nhìn vào câu chuyện cuộc đời tôi mà tỉnh ngộ sớm.
—
Phạm vi chi phối của luật Nhân quả là vô hạn, đâu phải chỉ chịu khổ lúc còn sống, chết rồi cũng chẳng chạy thoát đâu. Như anh trai của bố chồng bác chồng tôi, kiếp trước từng giết người cướp của, kiếp này chết rồi vẫn còn bị họ tìm tới đánh đập cho tơi bời, khổ sở. Sư phụ tôi nhìn ra được như vậy, hướng dẫn về bảo con cháu ruột trong nhà tạo công đức hồi hướng công đức cho ông/bố của mình thoát nạn.
Nhưng con cháu ông chẳng tin gì cả. Nếu giờ tôi nói thẳng ra “bố họ đã từng giết người cướp của”, có khi họ đánh tôi chạy chẳng kịp ý chứ. Tôi có cúng vàng mã cho ông, mà dưới âm họ đem hết vào kho không cho được hưởng vì tội nặng.
Vì sao phải là con cháu ruột làm công đức hồi hướng cho cha mình. Bởi vì những người càng thân thích với nhau thì cái duyên càng sâu dày. Những người này khi hồi hướng, lượng công đức người âm nhận được nhiều hơn. Nếu là người càng xa lạ, không có duyên gì thì lượng công đức nhận được càng ít.
—
Đó là câu chuyện của tôi. Cuộc đời tôi đủ thứ đau khổ. May nhờ Phật Pháp đã đem cho tôi ánh sáng chân lý, cho tôi phương thuốc hóa giải khổ đau. Cũng tri ân công đức của Sư Phụ tôi – thiền sư An Lạc Hạnh, đã khai sáng cho tôi rất nhiều điều.
Thiền sư An Lạc Hạnh, đời trước là người Ấn Độ, làm vua xứ đó. Tiếp nối nhân duyên từ tiền kiếp, nay tôi lại được gặp thầy. Thầy kể rằng cái tên “An Lạc Hạnh” là do Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đặt cho thầy. Những chúng sinh vô hình trong cõi âm khi nhìn thầy, họ không thấy hình tướng của thầy như chúng ta vẫn thấy đâu, họ chỉ thấy ở thầy như một vầng hào quang ánh sáng phát ra. Có lẽ là do oai đức của sư ông quá mạnh.
Hiện nay dịch bệnh do virus corona đang hoành hành dữ dội. Khiến bao người chết một cách vô cùng chóng vánh. Đây cũng là do nghiệp báo của nhân loại. Thiền Sư có chia sẻ rằng: con virus này là do thần ôn dịch, tuân theo thiên mệnh, mà đem rải khắp nơi. Mục đích để thanh lọc những người có nghiệp phải chịu quả báo này.
Đặc biệt, sư có khuyên chúng sinh: hãy niệm Bạch Y Thần Chú của Quán Thế Âm Bồ Tát, gia trì vào nước rồi uống, thì sẽ được khỏi bệnh. Các phương pháp sám hối, trì tụng kinh chú, niệm Phật … khác cũng đều có công năng như vậy.
Mà cũng do nghiệp phước mà thôi, ai có đủ duyên phước để tránh được cái tai họa này, ắt sẽ gặp được phương pháp cứu chữa thành công. Ai không đủ duyên đủ phước, thì có gặp được, cũng phớt lờ, bỏ ngoài tai, hoặc không tin, không thực hành. Nhân quả luôn công bằng, không mảy may sai chạy.
Sư phụ tôi chẳng ham danh lợi bao giờ. Ngày ngày chữa bệnh miễn phí cho mọi người cũng được hơn 40 năm. Các trường hợp nhân quả báo ứng rõ ràng, thầy có quay lại video để phát lên Youtube, tên kênh là “tịnh xá liên hoa”, hoặc bạn có thể tìm kiếm với từ khóa “thiền sư An Lạc Hạnh”, mục đích cảnh tỉnh cho mọi người thấu rõ luật nhân quả.
Nhiều người không hiểu thực hư, lại đổ cho thầy là tự dựng lên để lừa gạt. Đã có người vu oan cho sư mà bị quả báo “sống không được, chết không xong”. Đó là cái tội phỉ báng, vu khống người đức hạnh.
Tuy nhiên, nay thiền sư đã 85 tuổi rồi, nên không còn trực tiếp chữa bệnh nữa. Thầy có soạn quyển nghi thức sám hối và trả nợ để cho mọi người về tự theo đó mà làm. Phần vì tuổi đã cao, sức cũng có hạn. Thêm nữa, chúng ta phải hiểu rằng, không gì tốt hơn bằng chính bản thân người phạm tội, tự lực sám hối. Như vậy mới là chữa cái gốc của bệnh, chính là cái tâm của chúng ta.
Sư phụ dặn tôi phải sám hối mỗi ngày, vì tội ác chúng ta đã làm, thực sự nhiều không thể tính đếm được. Như Đức Di Lặc Bồ Tát- là vị bồ tát nhất sanh bổ xứ, ở cung trời Đâu Suất vẫn ngày ngày sáu thời sám hối. Thì chúng ta là hạng phàm phu, nghiệp dày như vậy, sao không sám hối cho được.
—
Tôi kể ra câu chuyện này, không ngoài mục đích gì hơn, chính là để cảnh tỉnh mọi người về nhân quả, và mong mọi người thấy được sự vi diệu của Phật Pháp. Với hy vọng, ngày càng có nhiều người tin sâu nhân quả, bỏ ác, làm lành, sớm quay về bờ giác, nương theo tam bảo, tỉnh ngộ tu hành.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật !
KHAI MỞ MẮT ÂM DƯƠNG & NHỮNG CHUYỆN KÌ LẠ TRONG CÕI ÂM
(Tĩnh Như, viết lại từ lời kể của Phổ Minh -Nghệ An).
Âm thanh của kinh Địa tạng được phát ra, vang vọng khắp bốn phía. Khi ấy, từ đâu rất nhiều chúng sinh cõi vô hình tới để lắng nghe. Phía trên bầu trời, có bóng dáng các vị chư thiên. Phía dưới mặt đất, có rất nhiều các vị hương linh mang thân người, và vô số các vong linh mang thân súc sinh. Còn có hai vị hộ pháp tới để hộ kinh. Tất cả đều trang nghiêm, cung kính, chắp tay lắng nghe kinh pháp…..Đó là cảnh tượng mà tôi vẫn nhìn thấy, khi mở Kinh Địa Tạng cho chúng sinh khắp mười phương tu tập.
Nhân duyên khai mở mắt âm dương
Tôi là một cư sĩ tại gia, được quy y Tam Bảo tại chùa Phúc Mỹ, Đô Lương, tỉnh Nghệ An. Lấy pháp danh là Phổ Minh. Năm năm trở về trước, tôi vẫn chưa biết đến Phật Pháp. Nhưng có lẽ vì nhân duyên gì đó trong tiền kiếp, mà bỗng nhiên, ngoài cảnh vật bình thường ai ai cũng thấy, tôi còn có thể nhìn thấy được nhiều cõi vô hình, cùng chúng sinh cõi ấy. Ngoài ra, tôi cũng nghe được âm thanh của các chúng sinh đó. Sau này, biết đến Phật Pháp rồi, tôi mới hay đó là hiện tượng khai mở được thiên nhãn thông và thiên nhĩ thông.
Trở thành một Phật tử, tôi tinh tấn tu hành, ngày ngày mở kinh Địa Tạng cho chúng sinh tới nghe. Cứ tối đến trước khi đi ngủ, là tôi lạy Phật, tụng kinh, sám hối. Mỗi thời khóa công phu như vậy, tổ tiên trong dòng họ nhà tôi đã khuất, lại về nương theo tu tập. Các vị ăn vận rất đẹp đẽ. Nét mặt lộ rõ vẻ hoan hỷ, vui mừng.
Sau khi chết đi, nhiều vong linh hướng thiện luôn mong muốn được tu hành. Nhưng khi không còn mang thân thể vật chất nữa, vọng tưởng của họ trở nên vô cùng mạnh mẽ. Vì vậy, dù rất muốn, nhưng họ không thể nào tự mình niệm Phật, lạy Phật v.v… Vốn dĩ họ không thể định tâm được, nên chỉ có thể nương theo người trên thế gian mà tu tập thôi. Nhờ tu tập như vậy, họ mới có thể giảm bớt được đau khổ, tiêu trừ chướng nghiệp, mà siêu thoát tới cõi an lành.
Vì được khai mở thiên nhãn, thiên nhĩ, nên một lần, tổ tiên trong dòng họ đã về báo cho tôi được biết: trong dòng họ nhiều đời nhà tôi, có vài người bị đọa địa ngục, chịu cảnh xiềng xích tra tấn vô cùng đau đớn. Bởi sinh thời, vào khoảng 200 năm về trước, người thì làm địa chủ cậy quyền cậy thế bức hại người khác. Người thì không coi trọng mạng sống, mắc tội tự sát; cộng thêm một số tội khác nữa.
Vì thương xót gia tiên chịu cảnh thống khổ nơi đường ác, tôi đã phát tâm lạy Phật để siêu độ cho tổ tiên. Khi đó, tôi có quen thầy Huệ Nghiêm ở chùa Phúc Trí, Tân Sơn, Nghệ An. Tôi đã cùng thầy lạy 1500 danh hiệu chư Phật mười phương để sám hối ngay tại chùa. Nhờ ơn đức của Chư Phật, nhiệm màu làm sao, sau khi các khóa lễ lạy được hoàn thành, các vị đã trở về báo cho tôi biết: tất cả xiềng xích đều biến mất rồi, họ đã thoát được cảnh giới địa ngục, nay đang được ở cảnh giới trung gian. Thấy vậy, tôi vui mừng khôn xiết, đã giúp được thân quyến thoát cảnh cực hình đau đớn.
Những chuyện kỳ dị khi nhìn thấy cõi âm
Một thời gian, tôi nhìn thấy ngay sát bên nhà, có một vong linh ngày nào cũng lặp đi lặp lại hành động thắt cổ tự tử. Thần hồn, tay chân của vong linh đó đều bị sưng phù lên, vô cùng đau đớn. Hương linh trước cũng là người quê ở Đô lương, Nghệ An. Sinh thời, do nhiều nguyên nhân mà dẫn đến tự thắt cổ chết. Ngày qua ngày, tôi đều thấy hương linh đó hiện về vào ban đêm kêu cứu với gia đình trong nỗi đau khổ tuyệt vọng.
Vì gia đình này không có sự tín tâm, nghĩ rằng chết là hết, chứ còn gì đâu. Nên họ không mảy may biết gì về nỗi thống khổ của người thân đã quá cố. Chứng kiến cảnh tượng đó nhiều lần, tôi sinh lòng trắc ẩn, bèn nói với hương linh rằng:
-Nhân duyên cháu và bác có lẽ đã đến nên cháu mới thấy bác như vậy.
Rồi tôi phát tâm làm công đức hồi hướng cho bác ấy. Vì người này mắc tội tự sát, là tội rất nặng, cứ phải quanh quẩn nơi mình đã tự tử mà diễn lại cảnh đó mỗi ngày, họ chẳng thể đi đâu được.
Vì vậy tôi đã xin chư Phật, thần hộ pháp, thần thổ địa, thổ công cai quản mảnh đất đó, xin các vị cai quản cõi âm, cho phép vị này được theo tôi ra chùa, cùng tôi phát tâm sám hối và lạy 1500 danh hiệu chư Phật khắp mười phương.
Sau hôm đó, tôi ra chùa lạy Phật, thì thấy vị đó được đi theo và cùng lạy với tôi. Mỗi ngày chúng tôi lạy 150 lạy. Mỗi ngày lạy phật trôi qua, thần hồn họ cũng giảm sưng được một chút, cảm giác đau đớn cũng theo đó mà giảm dần.
Sau mười ngày lạy Phật, thì thần hồn không còn sưng phù nữa, đau đớn cũng chấm dứt. Đặc biệt, kể từ đó trở đi, tôi không thấy họ phải lặp lại hành động thắt cổ thêm nữa.
Tất cả là nhờ ân đức của chư Phật. Tôi vô cùng biết ơn. Trước kia, họ không thể đi đâu. Thì nay đã được về phần mộ của mình, trước kia, mộ cũng vẫn ở đó, mà họ có đi lại được đâu mà tới.
Từ đó về sau, vị này có thể về nhà thờ của dòng tộc và bàn thờ của gia đình mỗi khi có cúng giỗ. Sau lần đó, họ về cảm tạ tôi, nói từ nay không làm phiền tôi nữa.
Trong kinh Địa Tạng, có chỉ dạy rằng: những chúng sinh trong cõi vô hình, chịu đau khổ, vất vưởng, đói khát, luôn mong ngóng hàng quyến thuộc trên dương thế làm công đức hồi hướng cho, để họ được tiêu trừ nghiệp chướng, siêu thoát cõi an lành.
Vậy mà trên thế gian, nhiều người chẳng chịu tin nhân quả, luân hồi. Nhiều vong linh về cố gắng báo cho người nhà biết qua giấc mơ hay bằng nhiều cách khác nhau, trông mong họ cứu giúp. Nhưng khổ nỗi, người nhà chẳng hay biết, hoặc biết mà cũng mặc kệ, vì cho đó không phải là thật. Làm các vong linh phải chờ đợi trong tuyệt vọng, khổ cực muôn phần không tả hết.
Mắt âm dương của mẹ tôi
Đặc biệt, trong gia đình tôi, không phải chỉ mình tôi khai mở được thiên nhãn, thiên nhĩ. Mà còn có cả mẹ tôi.
Cuộc đời bà vô cùng vất vả, phải trải qua những trận ốm đau, bệnh tật liên miên. Bà còn bị mắc chứng khó ngủ suốt hơn 15 năm trời. Mỗi ngày bà chỉ ngủ được từ 20h tối đến 1h sáng, vỏn vẹn 5 tiếng đồng hồ. Vì vậy mà bà thường xuyên bị chứng đau đầu hành hạ.
Mẹ tôi cũng khai mở được thiên nhãn, thiên nhĩ vào cùng thời điểm với tôi, cách đây 5 năm. Vì muốn biết tại sao bản thân lại hay ốm đau, bệnh tật như vậy, nên bà bắt đầu để ý, và phát hiện ra trên thân thể mình toàn là “đầu cá”.
Lúc này, bà mới nhận ra bệnh của mình là do nghiệp sát sinh, do các oan gia trái chủ tìm đến mà báo oán. Vì trong cuộc sống thường ngày, mẹ tôi rất hay làm cá, rồi đập đầu cá. Nhưng lúc đó bản thân bà cũng chưa biết làm cách nào để hóa giải.
May mắn sau này, khi biết đến Phật Pháp rồi, hằng đêm trước khi ngủ, mẹ tôi đều phát tâm niệm Phật xin sám hối với oan gia, hồi hướng công đức niệm Phật cho họ được siêu thoát.
Tôi lúc đó cũng góp sức cùng mẹ, cầu siêu cho họ, cầu xin họ tha thứ cho bà. Vậy là trong suốt một tháng, hai mẹ con tôi tụng kinh, lạy 1500 danh hiệu Phật, phóng sinh, và làm nhiều việc thiện khác nữa… cùng hồi hướng cho các vị oan gia trái chủ của mẹ tôi cả.
Được một tháng, thì các vị oan gia về báo rằng: họ đã tha thứ cho bà và họ cũng sắp được siêu thoát đầu thai lên cõi người, từ nay sẽ không đi theo báo oán mẹ tôi nữa.
Từ đó trở đi, mẹ tôi không còn đau đầu, ăn và ngủ đủ giấc, cuộc sống trở lại bình thường sau hơn 15 năm khổ sở.
Những bài học
Vậy đó, cuộc sống này còn nhiều điều mà chúng ta không thể nhận biết bằng các giác quan thông thường. Nếu như không phải tôi và mẹ mình, do nhân duyên gì đó, mà khai mở được thiên nhãn, thiên nhĩ, thì làm sao chúng tôi biết được: ngoài cõi người mà chúng ta đang sống đây, hóa ra còn có những cõi giới khác, ở một chiều không gian, thời gian khác với chúng ta. Hóa ra, những thứ mà con mắt chúng ta không nhìn thấy được, không phải không tồn tại.
Ở cõi giới vô hình kia, còn có vô số chúng sinh đang đau khổ, họ trông ngóng chúng ta thương cảm mà giúp đỡ họ. Vì vậy, hãy khởi lòng từ bi thương xót, cứu họ khỏi cảnh bi thương cùng cực. Bằng cách tu tập tinh tấn, làm các việc phước thiện, rồi hồi hướng công đức đó cho các chúng sinh đang đau khổ. Nhờ vậy mà họ được tiêu trừ ác nghiệp, siêu thoát cõi lành.
Nhân quả thực sự tồn tại, làm việc ác ắt sẽ bị quả báo, quả báo không trổ ngay trong đời, thì cũng sẽ trổ ở những kiếp sau. Đừng ai nghĩ có thể trốn chạy được. Nếu như không chịu tu sửa kịp thời, để đến lúc chết đi, phải tái sinh vào địa ngục thì khổ sở hết chỗ nói.
Đức Phật đã dạy, thân người khó được, Phật Pháp khó nghe. Nay chúng ta đã may mắn được thân người, lại biết tới Phật Pháp, thì còn gì hạnh phúc hơn nữa. Phải biết tiếc quý từng giây từng phút của đời người, gấp rút tu hành, để được an lạc tự tại về sau.
- Mỗi bài viết là một ngọn đèn nhỏ, mong soi sáng phần nào trên hành trình tu học của bạn. Để những ngọn đèn ấy không ngừng cháy sáng, lan tỏa ánh sáng Phật Pháp đến khắp mọi nơi là tâm nguyện của chúng tôi, nhưng để hành trình này được bền bỉ, chúng tôi rất cần sự chung tay của bạn.
Nếu nhận thấy những bài viết này mang lại lợi ích cho bạn, cũng như nhiều người khác, xin hãy đồng hành cùng chúng tôi bằng cách ủng hộ kinh phí để duy trì hoạt động hoằng pháp.
Mọi đóng góp xin gửi về STK Vietcombank: 0081001314166 (Dinh Bao Trung)
Dù nhỏ bé hay lớn lao, sự sẻ chia của bạn đều là động lực quý giá để chúng tôi tiếp tục hành trình ý nghĩa này. Chân thành tri ân!
CỨU CHA THOÁT ĐỊA NGỤC NHỜ KINH ĐỊA TẠNG.
CẢNH GIÁC CÁC ĐỐI TƯỢNG “GIẢ THẦN GIẢ THÁNH” THỜI MẠT PHÁP
“ĐỌC TIN TỨC” – THÓI QUEN NÀY LẤY ĐI CỦA BẠN NHỮNG GÌ ?
GIẢI MÃ DUYÊN & NỢ
NGUỒN GỐC – PHÂN LOẠI
“Hễ gặp nhau là có duyên”. Hẳn sẽ có rất nhiều người nghĩ như vậy. Điều đó đúng, xong không phải là luôn như vậy. Duyên nợ không phải một thứ cố định, sắp đặt rằng ta kiếp nào cũng chỉ gặp được những người có duyên nợ từ quá khứ. Phải có “duyên mới” thì dần tiến tới thành “duyên cũ” được chứ ? Nếu không thì những duyên cũ từ đâu mà ra ? Vậy nên ta chia thành 2 loại:Thứ nhất: Duyên cũ từ tiền kiếp
Đó là kiếp này gặp do tiền kiếp ta và người đó đã có mối quan hệ thân bằng quyến thuộc gì đó, hoặc có mối duyên nợ ân oán gì đó. Thường khi gặp lại kiếp này, sẽ trở thành những mối quan sâu nặng như cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh em, bạn thân… hoặc ở phía đối lập, là kẻ thù sống mái. Hầu như những mối quan hệ sâu đậm đều có nhân duyên từ trước. Có thể họ đến để báo ân, đòi nợ hoặc thực hiện lời nguyện từ kiếp trước… hay đơn giản chỉ là tiếp nối cái duyên cũ mà thôi.Thứ hai: Duyên mới.
Đó là từ hai đối tượng chưa hề có tương tác gì với nhau trong quá khứ nhiều kiếp, nhưng hiện tại do một yếu tố môi trường nào đó kéo hai bên xích lại gần nhau, tạo ra một mối lương duyên mới. Sau nhiều kiếp bồi đắp, thì duyên mới sẽ ngày càng gắn bó hơn, khi đó, có thể coi đây là duyên cũ rồi. Vậy có những trường hợp nào để tạo nên một duyên mới ? Có rất nhiều. Vô vàn trường hợp để chúng ta bắt đầu một duyên mới, tuy nhiên tôi có thể liệt kê ra một số cách cơ bản như sau: Cùng có phước nghiệp tương đồng: Những người, những chúng sinh có chung phước-nghiệp sinh ở một chỗ, có thể gặp nhau tương tác qua lại mà hình thành duyên. Như cùng sinh ra làm người, đều ở tại Trái Đất, gần hơn nữa thì đều sinh ra tại Việt Nam hoặc sinh ra tại một tỉnh, một thành phố, một huyện một xã, hay cùng đi trên một chuyến tàu, cùng đi xem phim trong một rạp chiếu .v.v… tóm lại là cùng xuất hiện trong một môi trường nào đó, và có thể tương tác với nhau ít nhiều. Rồi thêm một số yếu tố xúc tác như vẻ ngoài lôi cuốn, hay tố chất nổi bật nào đó, nhìn thấy nhau dễ thương, dễ mến thì khởi lên một chút thiện cảm, hình thành duyên mới, gọi là sơ duyên. Ví dụ, cùng sinh ra trong một xã, bạn biết cô gái kia, cô gái kia cũng biết bạn nhưng không quen, không thân, không nói chuyện, không có mối quan hệ gì ràng buộc, chỉ là thấy cô ấy đẹp nên lâu lâu nhìn trộm một chút, rồi khởi một vài ý nghĩ ao ước, yêu đương gì đó. Xong chẳng bao giờ gặp lại trong kiếp ấy. Tuy rất qua loa, xong đó lại chính là manh nha để dần hình thành lên những lần gặp sau ở những kiếp xa xôi nào đó. Một ví dụ khác, bạn là người yêu động vật, ở gần nhà bạn hay có những chú chó chạy lang thang ngoài đường, bạn gặp thường gọi lại, xoa đầu vuốt ve một cách trìu mến, cũng sẽ tạo thành duyên mới. Vì sinh tâm quý mến, nên kiếp sau gặp lại thường sẽ vui vẻ với nhau, gọi là thiện duyên. Xong cũng có khi ngược lại, do khi gặp mà sinh tâm khó chịu, ghét bỏ, thì khi gặp lại ở kiếp khác thường có ác cảm. Ví dụ đi ngoài đường, một ông lão trông thấy một cậu trai trẻ ăn mặc lố lăng, vẻ mặt dễ ghét, ông sinh tâm ghét bỏ, khởi ý nghĩ : “Thằng này mà phải con tôi, tôi đánh cho nhừ tử”. Với ý nghĩ ấy, hai người đã hình thành một ác duyên, sẽ gặp nhau trong những kiếp sau, và ông lão sẽ đánh chàng trai kia nhừ tử, theo đúng ý nguyện của ông, từ đó oan oan tương báo nối tiếp. Cùng có duyên với một đối tượng: Nố giống với định luật bắc cầu, A có duyên với B, B lại có duyên với C, do thường gặp B, nên A và C dần dần hình thành duyên. Ví dụ trong một tiệc cưới, do cùng quen biết cô dâu chú rể được mời đến dự tiệc, bạn và anh chàng xa lạ kia cùng ngồi chung một bàn, có nói đôi ba câu chào hỏi, sau đó ăn xong ai về nhà nấy, từ đó chẳng gặp lại nhau, lâu dần quên nhau luôn. Đây cũng có thể xem là một duyên mới. Cùng sở thích, đồng chí hướng: Những người có cùng sở thích, chí hướng sẽ thường lui tới những môi trường chung, nơi mà sở thích, chí hướng của họ được phát huy, từ đó gặp nhau mà tạo ra duyên. Như người thích âm nhạc thường tụ hội ở những nhạc hội; người thích sách thường tụ hội ở thư viện, nhà sách; những người mến mộ Phật Pháp, thường đi chùa, tham gia các diễn đàn Phật Pháp … từ đó có cơ hội tương tác với nhau mà hình thành, phát triển các duyên mới. Ví dụ trong một buổi giảng pháp tại một chùa nào đó, bạn và người bên cạnh không quen biết gì nhau, không để lại ấn tượng gì, chỉ đơn thuần do nghĩ cùng là con Phật với nhau, nên dễ đồng cảm, hai bên lịch sự mỉm cười chào một lần rồi thôi. Về nhà bạn cũng quên luôn không nhớ gì. Đây cũng có thể hình thành một duyên mới. Trên đây là vài lời tóm gọn, để bạn dễ hiểu, chứ thực tế sẽ còn phức tạp hơn nhiều lần. Như vậy, những nhân duyên chúng ta gặp trong đời, không chỉ có duyên cũ gặp lại, mà còn phát sinh nhiều duyên mới. Nếu là 100% chỉ là những nhân duyên cũ, thì trong vô lượng kiếp, chúng ta sẽ chỉ quen biết, và tương tác với một nhóm nhỏ người mãi thôi. Nhưng thực tế không phải vậy, chúng sinh có vô biên vô lượng duyên nợ dày đặc với khau, không chỉ ở một thế giới, mà là khắp vũ trụ. Tóm lại, có rất nhiều kiểu cơ hội khác nhau để hai đối tượng gặp – tương tác với nhau mà dần hình thành duyên nợ, gọi là cơ duyên. Nếu chỉ là gặp và khởi niệm ưa thích, muốn gặp, muốn tiếp xúc nữa thì sẽ tạo ra thiện duyên. Nếu gặp mà có ác cảm, khởi niệm ác ý với nhau, cũng sẽ tạo ra duyên, xong là ác duyên, gặp nhau để gây hấn, cà khịa. Nếu có thêm các hành động như một người giúp đỡ, thi ân, tạo lợi ích cho một người (rộng ra là một chúng sinh giúp đỡ một chúng sinh khác) thì không chỉ là duyên, mà sâu hơn một bậc, trở thành nợ, gọi là nợ ơn. Ngược lại, khi một bên tổn hại bên kia, bất kể là tinh thần, hay vật chất, bất kể là thân, khẩu, ý, cũng sẽ tạo ra nợ, mà là nợ oán. Bất luận nợ ân hay nợ oán, kiếp sau con nợ đều sẽ phải đền trả cho chủ nợ đầy đủ cả vốn lẫn lãi theo hàng ngàn kiểu khác nhau mà luật Nhân quả an bài, rất khó mà kể hết. Duyên và Nợ, sẽ song song đồng hành cùng nhau, gắn kết hoặc chia rẽ các mối quan hệ của chúng sinh một cách vô cùng phức tạp. Có khi ban đầu gặp, hai người có duyên mà không nợ, có khi có nợ mà không duyên, hoặc đồng thời có cả duyên lần nợ. Từ một mối sơ duyên trở thành những duyên sâu đậm, có thể sẽ phải trải qua hàng trăm lần hội ngộ ở rất nhiều kiếp cách xa nhau, ngày càng tương tác mạnh hơn. Kiếp đầu gặp nhau, chỉ là mỉm cười chào. Kiếp sau gặp sẽ có thể nói chuyện đôi ba câu. Nếu hợp, kiếp sau gặp tiếp có thể sẽ giúp nhau vài việc lặt vặt, như lấy giùm nhau món đồ, chỉ đường giúp vài câu… Kiếp tiếp theo, do có chút nợ, hai bên sẽ có xu hướng giúp qua giúp lại, như gặp nhau đúng lúc xe bị hư giữa đường, nên một người dừng lại sửa xe giúp một người chẳng hạn. Cứ thế ân tình có thể sẽ ngày càng lớn, nhiều kiếp sau trở thành những duyên sâu đậm như cha mẹ -con cái, vợ chồng, anh chị em ruột, bạn thân chí cốt… Lưu ý là chỉ “có thể” thôi nhé. Ở đây ta cần làm rõ câu hỏi này : Liệu có duyên có nợ rồi, thì sẽ ở bên nhau, gắn kết vui vẻ mãi không ? Không ! Vì hai bên có chịu cư xử tốt, tạo thiện cảm với nhau hay không, còn tùy thuộc vào cái ĐỨC của mỗi người, chứ không phải cứ có duyên thì người ta sẽ cư xử tốt với nhau mãi. Các cặp vợ chồng đã kết hôn được với nhau, thì ai mà chẳng có duyên nợ sâu đậm, nhưng vì cớ gì mà trong rất nhiều gia đình, vợ chồng sau nhiều năm sống chung, quan hệ trở nên tồi tệ, không thèm nhìn mặt nhau ? Nếu so sánh, thì các duyên cũ gặp lại, dễ dàng trở nên sâu đậm hơn so với duyên mới. Nhưng không phải vì thế mà các duyên cũ luôn bền vững hơn, sâu sắc hơn các duyên mới đâu. Muốn biết duyên cũ sẽ tốt lên, sâu nặng thêm, hay xấu đi, phai mờ đi như thế nào, thì còn từng người sống – cư xử với nhau như thế nào ? Duyên có thể sinh ra, cũng có thể mất đi theo 4 kiểu sau:4 KỊCH BẢN CỦA MỘT MỐI QUAN HỆ
Trường hợp 1 : Duyên tốt càng tốt hơn.
– Nếu bạn gặp một người khác có duyên nợ tốt với bạn từ tiền kiếp, kết thân nhanh chóng. Do có Đức, nên bạn sống, cư xử như thế nào đó, khiến người có duyên nợ cũ kia cảm thấy ngày càng YÊU QUÝ hơn, trân trọng hơn, muốn ở gần, kết giao thân thiết hơn… Vì có nợ, nhân quả khiến người kia tìm cách trả nợ cho bạn, giúp đỡ bạn rất nhiều. Xong vì có Đức, bạn không chỉ biết hưởng thụ, lại tiếp tục giúp người đó nhiều thứ khác. Cứ giúp qua giúp lại, nợ ân cũ chưa trả hết đã có thêm rất nhiều món nợ mới. Về mặt duyên, vì hai bên đều cư xử tốt, ngày càng quý mến nhau hơn, khiến cho Duyên ngày càng được củng cố cho sâu nặng hơn, khiến cho nhiều kiếp sau bạn và người kia thường xuyên gặp lại và tiếp tục mối lương duyên đầy ân nghĩa.Trường hợp 2 : Duyên nợ tan biến.
– Cũng như trên, nếu một người gặp một người có duyên từ tiền kiếp, kết thân nhanh chóng. Xong khác một điều, anh ta sau đó sống- cư xử như thế nào đó mà khiến người kia CHÁN quá, chỉ mong không bao giờ gặp lại. Có thể do lối sống ích kỷ, chỉ biết có người đối xử tốt với mình thì mình hưởng thụ, thấy có người tôn trọng, kính nể mình vì duyên nợ cũ, thì mình hống hách, sai bảo con nợ túi bụi cho sướng miệng, chứ không tạo thêm ân nghĩa tốt lành gì mới .v.v… Bao nhiêu nợ cũ thì một bên lo trả, một bên lo đòi, chẳng bao lâu là nợ cũ hết sạch, không phát sinh nợ mới, kết hợp thêm tâm lý chán ngán của người kia, thì duyên tiêu tán. Nợ vừa hết một cái sẽ xa nhau không gặp lại nữa.Trường hợp 3: Duyên nợ ngày càng tồi tệ
– Trường hợp xấu nhất, là một trong hai bên, hoặc cả hai bên đạo đức bị khiếm khuyết nghiêm trọng. Dù từ trước có duyên, có nợ với nhau, xong sống, cư xử sao đó, hoặc chửi bới mắng nhiếc, hoặc vô ơn tráo trở, hoặc lợi dụng xâm hại nhau quá đáng .v.v… khiến đối phương dần trở nên căm ghét, oán hận, thậm chí muốn báo thù… Nợ cũ bao nhiêu nhanh chóng trả sạch, thậm chí bên chủ nợ đòi quá lố, bị âm nợ. Từ chủ nợ đổi vai trở thành con nợ. Theo cách này, kiếp sau hai bên sẽ lại phải gặp nhau để tiếp tục mối oán hận, gây khổ sở cho nhau. Oan oan tương báo có thể nối dài vô tận nếu không biết cách hóa giải. Nếu lỡ rơi vào tình trạng thứ 3 này, thì làm thế nào hóa giải ?2 cách để trả hết nợ
Cách một là cứ như thường tình, hành hạ lẫn nhau, dằn vặt lần nhau, chịu đựng lẫn nhau cho tới khi chủ nợ lấy lại hết món nợ,( có khi nợ hết rồi mà vẫn tiếp tục hành nhau, thành ra một món nợ mới, con nợ lại biến thành chủ nợ trong kiếp sau ). Cách này rất đau khổ, và cũng rất lâu mới thanh toán xong món nợ, lại hay sinh ra những oán hận dây dưa nhiều kiếp với nhau, gọi là oan oan tương báo, kiếp này A hại B, kiếp sau B hại ngược lại A, kiếp sau nữa A lại hại B, cứ thế tuần hoàn, chẳng biết khi nào mới chấm dứt. Do vì khi bị hại, ta chẳng biết đó là oan nghiệp kiếp trước, cứ mãi khởi tâm lí oán hận, muốn báo thù, thành ra cứ gặp nhau hoài để thỏa tâm báo thù. Đây là hạ sách, và thường thì mọi người vẫn luôn vô thức làm theo cách này. Cho dù có biết sơ qua về luật Nhân quả, nhưng không ở trình độ tinh thông, thì vẫn cứ theo cách này, người ta khuyên nhau nhẫn nhục, cam chịu, trong khi vẫn luôn có một cách khác hay hơn nhiều. Và cách đó là cách hai : tạo phước rồi hồi hướng trả nợ Người thiếu nợ tạo thật nhiều công đức lành, nhất là những công đức trong Phật Pháp như lạy Phật, in kinh sách ấn tống, tạc tượng Phật, lạy Phật, niệm Phật, tụng kinh, trì chú, cúng dường Phật, Pháp, Tăng .v.v… hay những phước thế gian như bố thí, phóng sinh, cứu người, trồng cây, xây cầu đắp đường.v.v… được bao nhiêu công đức hồi hướng cho chủ nợ, đồng thời khởi tâm sám hối những oan trái kiếp trước đã gây ra với chủ nợ, không khởi thêm tâm oán hận nhau nữa. Cách này sẽ thanh toán món nợ một cách nhanh chóng, êm đẹp, vừa khiến chính mình tăng trưởng thiện pháp, lại cũng tăng trưởng thiện pháp cho chủ nợ, khiến cho nhiều kiếp sau có gặp lại, cũng trở thành duyên lành, giúp đỡ nhau tu hành cho đến khi viên thành Phật Đạo. Ví dụ như sau cho dễ hiểu, một người vào nhà hàng kêu một bàn tiệc thịnh soạn, sau khi ăn xong thì không có tiền trả. Chủ nhà hàng liền dùng vũ lực bắt anh ta phải trả hết. Nếu như anh ta ” tiền khô cháy túi”, thì buộc lòng phải ở lại rửa chén bát, quét dọn trừ nợ dần, thế thì phải 10 năm mới hết nợ. Trong thời gian này nhiều khi món nợ lại phát sinh thêm vì những khi anh ta làm bể đồ, gây thiệt hại… chủ tớ mắng chửi nhau, hiềm hận lẫn nhau kéo dài, đây là hạ sách. Nếu như anh ta khá hơn một chút, có công việc ổn định sẵn, hàng tháng đi làm lấy lương trả, thế thì 3 tháng là hết nợ. Nếu như anh ta khá hơn nữa, vốn là nhà có sẵn vàng bạc, kim cương ở nhà, chỉ là quên đem theo. Anh ta liền về lấy một ít đưa cho chủ nhà hàng, thế thì món nợ nhanh chóng được thanh toán, thậm chí còn thừa khiến chủ nhà hàng nợ ngược lại anh ta. Cách rửa bát trừ nợ ví như cách chúng ta hành hạ nhau, dằn vặt nhau cho tới khi hết nợ. Cách đi làm lấy lương trả nợ, ví như cách chúng ta dùng những phước thế gian như bố thí, cứu người, xây cầu, đắp đường, xây nhà tình thương.v.v… rồi hồi hướng phước đó cho chủ nợ. Cách về nhà lấy vàng bạc, kim cương đến trả nợ, ví như cách tạo những công đức xuất thế gian trong Phật Pháp như lạy Phật, trì tụng kinh chú, niệm Phật, ấn tống, đúc tạc tượng Phật, phóng sinh theo Nghi thức, độ sinh.v.v… Vì sao cách thứ 3 lại siêu việt như vậy ? Là vì công đức trong Phật Pháp không có cùng tận, gieo một nhân thì vô biên vô lượng kiếp sau vẫn còn tiếp tục sinh sôi nối nhau không dứt, cho tận đến khi thành tựu Phật Quả Toàn Giác, các phước thế gian không thể kéo dài lâu xa như vậy được. Trên đây là so sánh sơ lược các loại nợ , và cách trả, cách hóa giải ân oán nợ nần. Còn trả mau hay lâu, phụ thuộc ở món nợ lớn hay nhỏ, mình hồi hướng công đức nhiều hay ít mà sẽ thấy hiệu quả khác nhau. Mỗi người có điều kiện khác nhau, duyên khác nhau, nên không thể ép nên làm công đức gì hồi hướng cho chủ nợ, tùy duyên mà thực hiện, càng nhiều càng tốt. Còn cách hồi hướng sau khi đã làm công đức như sau : ” Con nguyện đem công đức này hồi hướng cho … ( tên chủ nợ) được tiêu trừ nghiệp chướng, thanh tịnh cách phiền não, xóa bỏ mọi hiềm hận, tăng trưởng Bồ Đề Tâm, tăng trưởng trí tuệ, đức hạnh, sớm viên thành Phật Quả Vô Thượng, quảng độ chúng sinh.” Rất nhiều người đã áp dụng cách hồi hướng công đức như vậy mà hóa giải được những mâu thuẫn, xích mích với người thân trong gia đình cũng như ngoài xã hội. Không những giải quyết được vấn đề trước mắt, mà còn tạo được công đức vô lượng cho chính mình và người khác đến tận vô lượng kiếp sau. Cách hóa giải trên sẽ sản sinh ra trường hợp thứ 4Trường hợp 4: Duyên xấu thành tốt
Do tiền kiếp ta kết ác duyên với ai đó, hoặc tệ hơn là ta mắc nợ oán, vì gây tổn hại cho họ. Bây giờ gặp lại, họ nhanh chóng trở thành “oan gia ngõ hẹp”, họ có thể là người, cũng có thể là động vật, cũng có thể là vong hồn, bất kể dạng nào cũng thường nhằm vào ta tìm cách gây hấn, thù địch, tìm cách hại ta khốn khổ. Xong do vì hiểu Phật Pháp, hiểu rõ nhân quả luân hồi, ta không muốn cho oan oan tương báo mãi, nên với những người hại mình, dù chẳng nhớ được tiền kiếp mình hại họ ra sao, chỉ biết là nhân quả không bao giờ sai, mình phải chịu khổ ắt kiếp trước mình đã gây nghiệp. Vậy nên thường sinh tâm sám hối, theo những bài, những nghi thức sám hối của đạo Phật như Từ Bi Thủy Sám, Lương Hoàng Sám, phẩm Sám hối trong kinh Kim Quang Minh, hay sám hối oan gia .v.v… chí thành kiên trì sám hối. Mặt khác, ta lấy ân báo oán, không những không trả thù mà còn cố gắng giúp đỡ, tạo lợi ích cho họ. Hoặc âm thầm làm phước, tạo nhiều công đức khác nhau, rồi hồi hướng cho các vị oan gia gây hại cho ta liên tục. Việc này bắt buộc phải kiên trì, không dừng lại khi chưa thấy chuyển biến. Đến một lúc nào đó, oán nợ trả hết rồi, tự nhiên oan gia sẽ bỏ đi, hoặc sẽ thay đổi thái độ từ thù địch sang thân thiện, khi đó mới có thể dừng việc hồi hướng công đức, tạo lợi ích trả nợ cho họ được.TỔNG QUAN
Qua 4 trường hợp trên, chúng ta không nên chỉ giải thích mọi việc bằng chỉ một chữ DUYÊN, mà còn phải suy nghĩ về tầm ảnh hưởng to lớn của chữ ĐỨC nữa. Duyên có thể do “Đức” mà sinh ra thêm, tốt đẹp thêm, cũng có thể do “Không có đức” mà mất đi, hoặc trở nên tồi tệ. Các Đức Phật, các vị Bồ Tát là những bậc vận dụng nguyên lý duyên nợ và đức hạnh một cách tinh tế nhất, triệt để nhất để hóa độ chúng sinh. Các Ngài dù mỗi vị một phong thái khác nhau, xong đều chung một điểm, đó là đều phát nguyện cứu độ tất cả chúng sinh thoát khỏi biển khổ luân hồi mà thành Phật hết. Từ bản nguyện vĩ đại ấy dẫn dắt, thông qua Tứ nhiếp pháp : Bố thí – Ái ngữ – Lợi hành – Đồng sự, các Ngài từng bước độ chúng sinh thoát khỏi biển khổ. Với những chúng sinh chưa có duyên, các Ngài sẽ gieo duyên. Vì đã tích chứa rất nhiều phước báu từ nhiều kiếp, các Ngài sinh về đâu cũng thường có thân tướng đẹp đẽ, khả kính, cùng với đủ các phước khác như trí tuệ, tài giỏi, đức hạnh, cư xử khéo léo, lời nói cuốn hút, hòa ái, bao dung v.v… khiến chúng sinh gặp là dễ dàng khởi tâm ái mộ, khâm phục, yêu kính. Đó là gieo duyên. Với những chúng sinh chưa có nợ, thì các Ngài sẽ thi ân để tạo ra nợ. Như đem tài sản ra bố thí, đem tài trí, sức lực ra giúp ích cho đời, dạy bảo Đạo lý, hay mọi cách có thể để đem lợi ích cho muôn loài chúng sinh, từ đó mà chúng sinh nợ ân các ngài rất nhiều. Khi đã có duyên nợ, kiếp sau gặp lại, các Ngài không hưởng thụ sự cung phụng, ngồi chờ chúng sinh trả nợ. Mà lại dùng duyên nợ đó để thuyết phục chúng sinh, dạy dỗ chúng sinh biết sống đúng Đạo lý, thực hành theo Phật Pháp sâu xa, thoát khỏi mọi khổ đau của luân hồi. Chúng sinh vì có duyên có nợ nên sẽ nghe theo, tu nhân tích đức, tạo nhiều việc thiện lành, vì thế mà sau được hưởng nhiều phước báo an vui. Phước báo đó từ đâu mà ra ? Là do chư Phật – Bồ Tát dạy dỗ mà có, vậy nên chúng sinh tiếp tục nợ ân các Ngài sâu nặng hơn. Các kiếp sau gặp, các Ngài lại tiếp tục vòng lặp ấy, dùng các món duyên nợ cũ mà dạy dỗ chúng sinh, nâng cấp dần lên những trình độ cao cấp hơn, tạo ra những công đức khổng lồ hơn. Nối tiếp như thế bất tận, càng về sau chúng sinh lại càng thăng tiến về trình độ, về phước đức, hưởng nhiều an lạc vi diệu hơn, và món duyên nợ ân nghĩa với chư Phật – Bồ Tát ngày càng sâu nặng hơn, không sao trả hết. Để rồi cuối cùng, các Ngài sẽ hoàn thành quá trình độ sinh, đưa một chúng sinh từ phàm phu chìm trong u mê đau khổ, tu tập nhiều kiếp mà trở thành một vị Bồ Tát, một Đức Phật giống như các Ngài đã thành tựu. Trở lại với cuộc sống thường nhật của chúng ta, hiểu về Duyên & Nợ, sẽ giúp bạn thấu hiểu được bản chất, cũng như xu hướng thay đổi khó hiểu giữa mọi người trong gia đình, trong xã hội. Đây là một chủ đề rất thú vị. Ví như bạn là một người dân nước Việt, hiện nay Việt Nam có đến gần 100 triệu người, bạn không phải có duyên với hết thẩy, mà chỉ có sẵn duyên cũ để trở nên thân thiết với một nhóm nhỏ trong đó. Một số lớn hơn là những duyên mới. những sơ duyên, những người gặp qua loa, tiếp xúc một vài lần, không gắn bó gì lắm rồi thôi, chứ cũng không ai gặp gỡ với cả trăm triệu người Việt từ nam ra bắc được. Xong các hành động của bạn gieo vào xã hội, như ủng hộ miền Trung lũ lụt, những người không quen biết và không bao giờ gặp trong kiếp này, rồi rất nhiều kiểu tương tác tốt đẹp mới phát sinh với những người không quen biết, như quét rác, sửa đường, trồng cây cho cộng đồng, hiến máu, trang trí đường phố .v.v… Những việc làm xuất phát từ cái ĐỨC ấy, không chỉ tạo ra phước báo, mà sẽ tạo ra cả các duyên nợ mới, và kiếp sau bạn sẽ gặp lại họ trong những hoàn cảnh vui vẻ, chan chứa ân tình. Ngược lại, khi không có ĐỨC, nếu một người gieo các nhân xấu với nhiều người trong cộng đồng, thì kiếp sau đừng hỏi tại sao lại bị đời ghét bỏ đến vậy. Ví dụ một người có thói xả rác bừa bãi, gây mùi hôi thối cho nhiều người qua lại phải “lãnh đủ”. Những người chịu mùi hôi thối do rác đó sẽ sinh tâm oán giận, chửi mắng kẻ xả rác, nguyền rủa đủ kiếu… Hay một người sở hữu “giọng hát kinh hồn” tầm cỡ Chai -En, lại thích hát Karaoke với âm lượng cực đại, bắt cả làng, cả xóm phải gồng mình “tận hưởng” âm thanh trời phú ấy ngày này qua tháng khác. Đúng là họ phải có nghiệp gì đó, họ mới rơi vào tình cảnh phải chịu mùi hôi, chịu tiếng ồn như thế. Xong đâu phải ai cũng có thể nhẫn nhục không oán thán như Thánh nhân. Mà đa số gặp phải tình cảnh trái ý nghịch lòng, bất luận duyên nợ như thế nào cũng sẽ sinh tâm oán giận, chửi mắng kẻ xả rác, nguyền rủa kẻ mượn danh âm nhạc mà gào thét tra tấn làng xóm kia, không ít thì nhiều, không âm thầm thì công khai. Từ đó, một ác duyên mới đã hình thành, và kiếp sau, người xả rác và người chửi mắng, người hát hò và những khán giả bất đắc dĩ sẽ gặp nhau. Ở kiếp đó, thì họ đã có duyên nợ với nhau rồi, họ sẽ tương tác với nhau, thường thì chẳng tốt lành gì, kiểu như vừa nhìn đã ghét, lời qua tiếng lại, rồi thượng cẳng chân, hạ cẳng tay v.v… Chuyện gì xảy ra tiếp thì còn phải xem phản ứng, cách sống của mỗi người, xem chữ Đức, xem sức nhẫn nhịn, hóa giải của mọi người. Nếu không hóa giải tốt, oan oan tương báo qua nhiều kiếp, chuyện nghiêm trọng nhất là chiến tranh nổ ra, máu chảy đầu rơi. Cứ như thế, có hàng vố số các việc lớn nhỏ mỗi người tác động vào thế giới trong một kiếp sống, sẽ tạo ra hàng tỉ nhân duyên mới sau mỗi kiếp sống. Vậy nên chúng sinh trong vũ trụ có nhân duyên dày đặc với nhau, biến hóa khôn lường. Duyên và Nợ, sơ lược là vậy. Đọc lại nhiều lần, nắm chắc được bài học này, là bạn đã nắm được chìa khóa cải tạo các mối nhân duyên trong cuộc sống. Cũng như phần nào lí giải được muôn hình vạn trạng các mối quan hệ khó hiểu, biến hóa khó lường giữa mọi người với nhau. Tầm nhìn của bạn sẽ khác đi rất nhiều, chủ động tránh cho các mối nhân duyên đi vào tệ hại, căng thẳng, mà làm cho các mối nhân duyên tốt đẹp hơn. Dần dần thăng tiến trên con đường tu hành giải thoát. viên thành Phật Đạo. (Quang Tử)- Mỗi bài viết là một ngọn đèn nhỏ, mong soi sáng phần nào trên hành trình tu học của bạn. Để những ngọn đèn ấy không ngừng cháy sáng, lan tỏa ánh sáng Phật Pháp đến khắp mọi nơi là tâm nguyện của chúng tôi, nhưng để hành trình này được bền bỉ, chúng tôi rất cần sự chung tay của bạn. Nếu nhận thấy những bài viết này mang lại lợi ích cho bạn, cũng như nhiều người khác, xin hãy đồng hành cùng chúng tôi bằng cách ủng hộ kinh phí để duy trì hoạt động hoằng pháp. Mọi đóng góp xin gửi về STK Vietcombank: 0081001314166 (Dinh Bao Trung) Dù nhỏ bé hay lớn lao, sự sẻ chia của bạn đều là động lực quý giá để chúng tôi tiếp tục hành trình ý nghĩa này. Chân thành tri ân!
CÁC QUẢ VỊ THÁNH TRONG PHẬT PHÁP
- Mỗi bài viết là một ngọn đèn nhỏ, mong soi sáng phần nào trên hành trình tu học của bạn. Để những ngọn đèn ấy không ngừng cháy sáng, lan tỏa ánh sáng Phật Pháp đến khắp mọi nơi là tâm nguyện của chúng tôi, nhưng để hành trình này được bền bỉ, chúng tôi rất cần sự chung tay của bạn.Nếu nhận thấy những bài viết này mang lại lợi ích cho bạn, cũng như nhiều người khác, xin hãy đồng hành cùng chúng tôi bằng cách ủng hộ kinh phí để duy trì hoạt động hoằng pháp.Mọi đóng góp xin gửi về STK Vietcombank: 0081001314166 (Dinh Bao Trung)Dù nhỏ bé hay lớn lao, sự sẻ chia của bạn đều là động lực quý giá để chúng tôi tiếp tục hành trình ý nghĩa này. Chân thành tri ân!









