CHA ÔNG TÍCH ĐỨC, CON CHÁU NƯƠNG NHỜ.

( Trích Truyền Kì Mạn Lục – Nguyễn Dữ ) Dương Đức Công vốn tên là Tạc, người phủ Thường Tín xứ Sơn Nam ( nay là huyện Thường Tín, thuộc tỉnh Hà Tây). Về triều vua Huệ Tông nhà Lý (1211 – 1224) , ông làm quan coi việc hình án ở trấn Tuyên Quang (Vĩnh Phúc, Yên Bái ngày nay) , xét rõ mọi điều oan khuất, khiến các vụ án đều được công bằng. Vì sự nhân từ phúc hậu, người thời bấy giờ gọi ông là Đức công. Năm 50 tuổi, Đức công vẫn không có con trai, chợt bị ốm nặng rồi chết lâm sàng, hồi lâu bất chợt tỉnh lại khiến mọi người kinh hoàng. Sau khi bình tĩnh lại, ông bảo với mọi người rằng: – Ta vừa đến một chỗ thành vách sắt, vừa bước chân vào thì có một viên chức ngăn lại. Viên ấy dẫn ta đi sang phía bên phải, thấy có những cửa đỏ biển son. Vén áo đi vào cửa này thì thấy san sát những tòa rộng dẫy dài, có đến hơn trăm người thắt đai đứng hầu sau trước. Giữa có hai vị mặc áo bào tía ngồi đối diện nhau ở bên một cái án, đưa mắt cho viên chức kia bảo lấy sổ son của họ Dương ra xem, một lát hai vị cùng nhìn nhau bảo rằng: “Dương gian thật không có người nào được thế, cứu sống cho mọi người nhiều lắm. Chỉ tiếc hưởng tuổi không dài và dòng sau không người nối dõi. Người như thế mà không biểu dương thì làm sao khuyến khích cho kẻ khác được; ta sẽ phải tâu lên Thượng đế”. Bèn truyền cho Đức công hãy xuống tạm nghỉ ở cái hành lang phía đông. Chừng độ nửa ngày, hai vị ấy lại sai dẫn Đức công vào, bảo rằng: – Nhà ngươi ngày thường vốn có tiếng là người lương thiện. Thượng đế khen ngợi, ban cho một người con trai tốt và cho sống lâu thêm hai kỷ , tức thêm 24 năm nữa. Hãy mau về đi mà cố gắng làm thêm điều âm đức, đừng bảo là trong cõi u minh không biết gì đến. Rồi sai viên chức kia dẫn về. Khi ra khỏi cửa, họ Dương hỏi rằng: – Chẳng hay đây là dinh tòa nào? Ai là chủ trương và coi giữ công việc gì? Viên chức ấy nói: – Đây là một tòa trong 24 tòa ở Phong Đô (một tòa coi việc hình ngục ở địa phủ), phàm người mới chết đều phải qua cả. Người nào tên viết ở sổ son, may ra còn có khi sống mà về được, chứ đã tên viết sổ mực thì chẳng còn có mong gì. Nếu ông không phải là người xưa nay hết lòng làm việc thiện thì cũng khó bề thoát được. Bèn cùng nhau chia tay từ biệt, rồi ta bừng tỉnh như một giấc chiêm bao. Bà vợ cũng nói là đêm qua lúc cuối canh một, có ngôi sao nhỏ rơi vào bụng, bụng bỗng thấy rung động. Rồi bà có mang đủ ngày đủ tháng sinh ra được một cậu con trai, đặt tên cho là Thiên Tích. Thiên Tích thiên tư thông minh, học vấn rộng rãi, phàm sách vở văn chương cổ kim, không cái gì là không thông đạt. Đức công mừng mà nghĩ rằng: ‘”Thế là ta có con nối dõi rồi!” Bèn chuyên đem những nghĩa lý chân chính dạy con. Sau đó 24 năm, ông không bệnh mà mất, Thiên Tích thương xót rất nhiều, xa gần ai nấy đều cảm động. Khi đã hết tang, Thiên Tích sớm hôm học hành, không hề biếng trễ. Nhưng gia cảnh nghèo nàn, ăn tiêu không đủ. Thường tìm những nhà có con gái xin vào gửi rể, nhưng chẳng ai nhận cả. Láng giềng hàng xóm, họ thấy nghèo thường đem lòng khinh. Chàng than rằng: – Cha ta thuở trước cứu sống được cho hàng nghìn người, mà rút lại không cứu sống được một đứa con. Làm thiện như thế phỏng có ích gì? Nói chưa dứt lời, bỗng thấy một bóng người áo mũ chững chạc, tự xưng là quan đại phu họ Thạch, hiện đến vái chào mà bảo rằng: – Ngày xưa tôi từng chịu ơn dày của Dương công, không biết lấy gì đền báo. Có đứa con gái là Hán Anh, vậy xin hiến cậu để hầu hạ chăn gối. Cậu nên tự bảo trọng lấy mình, đừng vì cớ nghèo mà để tiêu mòn mất chí khí. Nói xong chợt biến đi đằng nào mất, khi ấy mới hay đó là một vong hồn. Thiên Tích rất lấy làm quái lạ, bèn ghi nhớ lấy những lời nói ấy. Nhân nghe ở huyện Tiên Du (nay thuộc tỉnh Bắc Ninh) có Trần tiên sinh dạy học trò đến mấy trăm người, bèn cắp sách đến theo học, ở ngụ tại một nhà trong xóm Thanh Lân. Xóm ấy có một nhà giàu có họ Hoàng, thấy Sinh mặt mũi khôi ngô, văn chương thông thái, có cái ý muốn kén làm rể. Người chồng bảo vợ rằng: – Nhà ta mấy đời lấy nghề buôn bán mà khởi gia, hiện tiền của chẳng thiếu gì, chỉ thiếu có người rể tốt. Nay có Dương sinh ở trọ bên láng giềng, thật là một tay hào kiệt ở Nam Châu; vả xem tướng mạo, sau này chắc có thể làm nên. Con bé nhà ta tuổi cũng lớn lao rồi; mối duyên trao tơ, ngoài đám ấy thì còn đám nào hơn nữa! Vợ cũng bằng lòng. Họ Hoàng bèn đón Dương sinh đến làm rể, phàm những phí tổn về lễ lạt khách khứa, hết thảy đều tự bỏ ra cả. Sinh rất mừng rỡ và sung sướng. Nhưng thường trong những lúc vắng vẻ, Sinh hay ngồi ngẩn ra ngẫm nghĩ, gấp sách lại thở dài. Vợ Sinh một khi bắt gặp, nhân hỏi han duyên cớ. Sinh nói: – Ngày xưa tôi thấy có “vong hồn” hiện lên, bảo tôi sẽ lấy người vợ họ Thạch tên là Hán Anh. Nay tôi may mắn cưới được nàng, được vào làm rể chốn cao môn. Như thế là lời vong hồn bảo về việc ấy không đúng, vậy chắc việc thành đạt sau này cũng không đúng nốt, vì thế cho nên tôi không khỏi bận lòng. Vợ Sinh nghe nói giàn giụa nước mắt mà bảo rằng: – Đó tất là cha thiếp đấy. Thiếp thuở nhỏ tên là Hán Anh, cha thiếp họ Thạch tên là Mang, làm quan Thú ở Tuyên Quang, bị quan trên vu hãm, cả nhà bị bắt rồi chết trong ngục. Bấy giờ thiếp đương còn trẻ dại, có ông Dương Đức công ( là cha của Sinh) thương cha thiếp là vô tội, hết sức chống cự với những viên quan khác, rồi tìm cách tha cho thiếp được ra khỏi ngục tù. Tấm thân hèn yếu may được sống còn, được nhà họ Hoàng ở đây thương hại, mới nhận làm con nuôi. Thiếp nương ở đây mười năm nay, thực thì vốn là con của quan đại phu họ Thạch. Sinh kinh ngạc nói: – Thế thì tôi chính là con của Dương Đức công. Mới biết xưa nay vợ chồng, chẳng ai là không bởi túc duyên; ai dám bảo là thắm chỉ hồng là những câu chuyện hão!. Sinh thấy mối nhân duyên lạ lùng, tình ái vợ chồng càng thêm thắm thiết. Vì trong đã có chỗ nương thân, ngoài không phải lo hộ khẩu, nên Sinh được thảnh thơi để chí về đường văn học, rồi đi thi hai khoa đều đỗ. Ban đầu Sinh làm một giáo chức ở Kinh, sau thăng lên đề hình, trải hai mươi năm, làm nên đến chức tể tướng.    

GIẢI CỨU MỘT LINH HỒN THOÁT KHỎI ĐỊA NGỤC.

Đêm khuya vắng lặng, vài tiếng cú kêu văng vẳng từ xa vọng lại. Mỹ cẩn thận khép lại cuốn kinh Địa Tạng, đặt ngay ngắn trên tủ rồi đứng dậy. Một cơn gió lạnh khiến cô rùng mình, từng đám da gà nổi lên. Mỹ gai người, ngoái lại sau lưng, ngó nghiêng từng góc. Mọi người trong gia đình đều đã ngủ. Kể từ khi về ở nhà chồng, Mỹ cảm thấy hình như… trong nhà có “ma”. Cảm giác cứ như ai đó đang lẽo đẽo sau lưng cô, thấp thoáng ẩn hiện. Lê Thị Ngọc Mỹ (sinh năm 1991) sống tại quận Tân Bình, TP.HCM. Cô làm chủ một cơ sở kinh doanh online khá ổn định. Gần đây cô có một thói quen mới, đó là tụng kinh. Với Phật tử thì đó cũng là việc bình thường, hầu như không ai thấy có hiện tượng gì đặc biệt. Nhưng Mỹ thì khác, mỗi ngày trôi qua, càng đọc kinh nhiều hơn, thì mắt của cô dần nhìn rõ hơn cái “bóng” thấp thoáng trong nhà. Có lẽ là nhờ oai lực của kinh điển mà thần trí cô sáng ra, tạm thời phát sinh chút năng lực. Mọi thứ không có gì quá xáo trộn cho tới một buổi tối, khi đang ở trong phòng, Mỹ thấy sau lưng mình một cảm giác lành lạnh. Cô ngoái lại thì… mặt cắt không còn giọt máu, chân tay mềm nhũn. Một vong nữ tóc tai rũ rượi, móng tay sắc nhọn vươn dài đứng đó khóc lóc, nhăn nhó. Thứ kinh khủng nhất, chính là những móng tay nhọn hoắt như dao găm không ngừng tự cào xé thân thể. Cào tới đâu, máu túa ra tới đấy, nhuộm đỏ toàn thân. Nhìn kỹ, hóa ra không phải cô ta muốn như vậy. Cô ta dường như cố cưỡng lại đôi bàn tay điên dại của mình, nhưng không thể, một thứ lực vô hình nào đó cứ điều khiển từng ngón tay cô ta cào xé từng mảng thịt ra cho đến chết. Rồi lập tức sống dậy, hình hài như ban đầu. Lại tiếp tục cào xé. Mỹ đứng chết trân, lưỡi cứng đơ không thốt lên được một từ nào cho đến khi vong nữ ấy biến mất. Sau hôm ấy, cô kể cho chồng và mọi người, nhưng chả ai tin. Mỗi ngày một vẻ, vong nữ ấy vẫn cứ tiếp tục hiện ra, tái hiện màn tự tra tấn. Mỗi lần chứng kiến, tim của Mỹ như muốn nhảy khỏi lồng ngực, những thứ đang xảy ra trước mắt không một bộ phim kinh dị hay tiểu thuyết văn chương nào có thể rùng rợn hơn thế. Vì nó là thật. Một thời gian sau, Mỹ nằm mơ thấy cô ta. Dù đã thấy nhiều lần, thì thân hình kinh dị của vong nữ kia vẫn đủ sức làm cô chết điếng. – Hãy cứu tôi với! Cứu tôi thoát khỏi cảnh đọa đày này. Vong nữ đứng ngay gần, nhưng âm thanh thì cứ như từ nơi xa xăm nào đó vọng về. Nó thật ma mị. Vong nữ ấy vươn cánh tay dài thấm đẫm máu tươi hướng về phía Mỹ mà van xin. Âm thanh ấy khiến cô động lòng. Cô muốn giúp đỡ, nhưng cô đâu biết làm thế nào. Trưa ngày 27/10/2015, trong khi tụng kinh Địa Tạng, đầu óc Mỹ vẫn quanh quẩn hình ảnh vong hồn thê thảm. Cô nghĩ thầm: “Kể ra gặp được cô ta mà hỏi rõ ngọn ngành. Nguyên nhân gì khiến cô ta đau khổ đến mức ấy?” Chưa kịp nghĩ gì thêm, bất chợt Mỹ ngất xỉu, cơ thể đổ sụp xuống nền nhà. Mỹ thấy tâm trí mình tiến vào một cảnh giới khác. Bầu trời ở đây màu đỏ sẫm đầy ma quái. Mặt đất âm u, đen kịt chẳng thấy lối đi. Chỉ có những đám cây khô đét, đen đúa, cành cây khô cằn, gầy guộc, không có lấy nổi một chiếc lá. Không khí ảm đạm. Một mùi hôi thối nồng nặc như xác con gì đó chết lâu ngày bốc lên. Trong không gian liên tục phát ra thứ âm thanh thê lương rùng rợn, hòa điệu cùng tiếng gió rít khiến con người ta muốn bỏ chạy ngay lập tức. Nhưng không thể. Mỹ nhận ra tay mình đang bị vong nữ kia nắm chặt, kéo đi. Cô ta vừa kéo vừa khóc, nước mắt và máu cứ thế tuôn lã chã, rơi cả lên tay Mỹ. Mỹ lấy hết can đảm, nhìn ngó xung quanh, phát hiện còn có vô số những vong hồn khác. Họ ngồi cách xa nhau, cũng vẫn một màn tự hành xác ấy. Những móng tay sắc nhọn như dao găm, những nhát cào xé liên tục vào da thịt đến tận xương, những dòng máu tuôn xối xả, tanh nồng. Cứ thế họ chết, rồi sống lại, tiếp tục vòng lặp cào xé bất tận.
Làm sao thoát khỏi địa ngục này ?
Làm sao thoát khỏi địa ngục này ?
“Địa ngục” – phải chăng đây chính là địa ngục? Cô không chắc, nhưng nếu vậy, chẳng nhẽ cô đã chết? Rồi cô giật bắn người khi từ đâu một bàn tay ướt sũng máu của một vong linh nào đó va phải mình. Cô hoảng loạn, vùng lên bỏ chạy. Trớ trêu là vong nữ kia nhất định không buông tay cô ra. – Nam Mô A Di Đà Phật! Nam Mô A Di Đà Phật! Nam Mô A Di Đà Phật! … Mỹ nhớ tới Phật, liền niệm Phật tha thiết liên hồi. Cô niệm rất nhiều, cố gắng lấn át đi nỗi sợ hãi đang bùng phát lên. Một lúc sau, từ trên nền trời âm u, một luồng ánh sáng vàng nhẹ nhàng chiếu xuống, chầm chậm lan rộng ra. Mỹ bất ngờ mở to đôi mắt, một thân tướng tuyệt đẹp từ từ xuất hiện giữa ánh hào quang. Chính là Đức Phật. Ngài hiện thân lớn khắp bầu trời, như mặt trời ló rạng lúc ban mai, đẩy lùi hết tất cả sự tối tăm vốn đã ám vào không gian. Ngài xoay chuyển thân tướng càng nhanh, thì hào quang tỏa ra càng rạng rỡ muôn phần.
Thoát khỏi địa ngục nhờ câu niệm Phật
Thoát khỏi địa ngục nhờ câu niệm Phật
Cô không rời mắt khỏi Đức Phật. Cô cố gắng nhìn cho thật kĩ, thật lâu, thật rõ ràng. – Phật đẹp quá! Mỹ thốt lên. Khuôn mặt Ngài đầy đặn, toát lên niềm hoan hỷ, an nhiên khiến người chiêm ngưỡng thấy an vui lạ thường. Đúng là có dùng hết ngôn từ thế gian kết hợp với tài năng của các văn hào cũng khó mà diễn đạt nổi vẻ đẹp ấy. “Hóa ra bao nhiêu bức tượng, tranh ảnh Phật cô đã từng ngắm cũng không thể so sánh nổi một góc với dung nhan cô đang được chiêm ngưỡng đây.” Vậy mà khung cảnh tuyệt diệu ấy dường như vô hình đối với tất cả các vong linh ở đây, không ai nhìn lên cả. Từ trong Mỹ tỏa ra một năng lượng gì đó, khiến vong nữ kia lại tỏ ra sợ hãi và bật ra xa. Ngay khi ấy, Mỹ tỉnh lại. Xung quanh là những chiếc giường màu trắng gắn với dây dợ loằng ngoằng. Người nhà vây quanh cô. – Tỉnh lại rồi! Mỹ tỉnh rồi! Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Bác sĩ vội chạy vào. – Em có dấu hiệu bị đột tử, như chết lâm sàng. Thật may mắn đã tỉnh lại. Cô im lặng, không biết nói sao. Cảm thấy tay đau nhức, nhìn xuống, Mỹ thấy vết bầm đúng chỗ bị vong nữ nắm chặt. Tới lúc này, cô vẫn nhớ như in hình ảnh Đức Phật. Thật may mắn, nhờ oai lực của Ngài, cô mới thoát được cảnh giới khủng khiếp ấy. Mỹ được bệnh viện cho về nhà vì sức khỏe đã hoàn toàn bình thường. Cả gia đình cũng chưa hiểu lý do gì khiến cô bị như vậy. Trước kia nghe Mỹ kể rằng trong nhà có vong, nhưng chẳng ai tin, cho rằng cô hoang tưởng. Nhưng chuyện đến mức này, thì thật không lí giải nổi. Những hôm sau, vong nữ vẫn xuất hiện, lần này thì có vẻ sợ hãi, không dám lại gần, nhưng ánh mắt cứ hướng về Mỹ. Dù rất kinh dị, nhưng Mỹ hiểu được cô ta không phải có ý hại mình, chẳng qua là đang muốn cầu xin giúp đỡ. Mà phải giúp thế nào, cô cũng không biết. Mỹ đăm chiêu, nhớ ra hồi tháng tám, vì vướng chút khúc mắc trong cuộc sống nên có nhờ anh Quang Tử chỉ cách giải quyết. Cũng chính anh khuyên cô nên thường xuyên tụng kinh Địa Tạng và sám hối nghiệp chướng. Cô liền nhắn tin cho anh. Sau khi nghe Mỹ kể lại đầu đuôi sự tình, anh Quang Tử hướng dẫn cô hãy thật tâm phát nguyện Bồ Đề (nghĩa là phát tâm muốn tu hành thành Phật, độ vô lượng chúng sinh), tiếp tục tụng kinh Địa Tạng. Rồi đem công đức ấy hồi hướng cầu cho vong nữ được siêu thoát, dứt trừ mọi khổ đau. Sau mười ngày đều đặn hành trì, khuya ngày 7/11/2015, Mỹ trằn trọc mãi chưa ngủ được, trăng hôm nay sáng tỏ, cô đang trầm ngâm nhìn ra ngoài trời thì vong nữ xuất hiện. “Hôm nay trông cô ấy khác quá! Không còn đau khổ nữa thì phải. Từng đường nét gương mặt còn rõ ràng hơn mọi lần, ánh mắt sáng ngời.” Mỹ thầm nghĩ trong tâm. Chợt vong nữ tiến lại gần nắm lấy tay Mỹ. Bọn họ lần đầu tiên nói chuyện với nhau, không phải nói bằng miệng như chúng ta nói hàng ngày, mà bằng tâm truyền tâm, từng câu vang lên trong đầu. – Tôi là Nguyễn Như Tâm – vong linh nói. Mỹ thấy vậy, hỏi ngay: – Cô vì sao mà phải chịu khổ như thế? – Kiếp trước, tôi làm nghề chuyên nạo phá thai cho người khác. Tôi thường dùng máy, dao, kéo, đồ gắp, dụng cụ sắc nhọn để cắt nhỏ thai nhi rồi lấy ra. Mỹ ngớ người, vong linh nói tiếp: – Và địa ngục mà cô từng tới đó, chính là nơi giam các tội hồn như tôi, do trong quá khứ đã từng dùng những vật sắc nhọn gây đau đớn thống khổ cho người khác. Quả báo! Thật đau đớn không tả siết Mỹ à. Như Tâm gọi tên Mỹ trìu mến, khiến Mỹ thấy lạ lẫm. Đọc được suy nghĩ đó, Tâm liền kể lại: – Cũng trong kiếp trước, chúng ta là bạn của nhau, một lần Mỹ có hứa với tôi khi nào khổ đau cứ tìm tới Mỹ. Chính vì câu nói ấy, mà tôi mới có nhân duyên lên được chốn dương gian tìm và đi theo Mỹ cầu cứu. Chứ ở địa ngục, mấy ai tự lên được đây. Mỹ tò mò: – Vậy giờ cô thế nào rồi? – Thật tốt quá. Nhờ cô biết tụng kinh, phát nguyện hồi hướng cho tôi. Giờ tuy chưa thoát hẳn địa ngục, nhưng không còn thấy tối tăm như trước, bớt bám chặt vào cái thân xác này, buông bỏ dần và cũng đỡ khổ sở hơn nhiều rồi. Nghe những lời này, Mỹ nhẹ lòng. Tâm nhìn Mỹ tha thiết: – Lần gặp này, tôi cầu xin Mỹ hãy rủ lòng thương, thỉnh mời nhiều người cùng tụng niệm cho tôi sớm được ra khỏi địa ngục và siêu thoát lên cõi lành. Quãng thời gian vừa qua quá sức khủng khiếp đối với tôi rồi. Không nhờ người khác hồi hướng công đức cho, thì chẳng biết đời kiếp nào tôi mới được thoát ra. Xin hãy làm ơn. Tôi vô cùng cảm kích và biết ơn Mỹ. Mỹ khẽ gật đầu, Tâm tiếp lời: – Nhờ Mỹ, tôi đã được gieo những chủng tử Phật vào tâm thức, cầu mong những kiếp sau được trợ duyên, sớm ngày biết tu hành ngộ đạo. Ngay sáng hôm sau, Mỹ tới tìm hội Phật tử, nhờ mọi người cùng nhau tụng niệm giúp Như Tâm. Lực của nhiều người chắc chắn sẽ nhanh và mạnh hơn một người. Về phần Mỹ, cô tiếp tục tụng kinh cầu siêu đều đặn như mọi khi. Một tháng sau … Mỹ nằm mơ. Cô thấy Như Tâm đang ở trong một cõi khác ngập tràn hoa rất đẹp. Tâm mừng vui báo cho Mỹ rằng mình sắp được sinh về cõi này rồi, chấm dứt chuỗi cực hình thảm khốc. Tỉnh giấc, trong lòng Mỹ ngập tràn một niềm vui khó tả. Cô nhìn ra ngoài khung cửa, bình minh đang vươn những tia nắng ấm áp đầu ngày trên những tán lá. Ngước lên trời xanh, Mỹ thầm thì những lời cầu nguyện, rồi để gió cuốn đi, tan vào hư không. (Tĩnh Như, viết lại từ lời kể của Lê Thị Ngọc Mỹ)
Xem thêm: Địa ngục – trải qua rồi mới thấy kinh hoàng Một chuyến thiên đường, hai lần qua địa ngục Video Youtube: 21 câu hỏi đáp Phật Pháp & đời sống

NGHỀ MỔ HEO VÀ CẢNH TƯỢNG LÚC CUỐI ĐỜI.

( Trích hồi kí của thầy Atoanmt ) Sau 1975, với mục đích cướp nhà, và ăn tiền hối lộ, nên quan chức địa phương đã đến nhà tôi, nói là gia đình tôi phải  tăng gia sản suất nghĩa là phải làm ruộng, hoặc có giấy chứng nhận đang sở hữu và canh tác ruộng vườn! Nếu không thì phải giao nhà cho nhà nước để được đuổi vào vùng kinh tế mới! Nhiều gia đình lối xóm khu nhà tôi ở đã phải hối lộ cho quan chức địa phương biết bao cây vàng thì mới được  yên thân ở lại! Có một vài căn nghèo nhất xóm, không có vàng thì bị tống vào vùng kinh tế mới, nơi khỉ ho cò gáy. Vì là dân thành phố, không quen sống trong khu rừng thiêng nước độc, nên nhiều người bị chết trong đó! Gia đình tôi nhất định không hối lộ, nên đã bỏ ra mười lượng vàng để tôi mua một đám ruộng và cất một căn nhà trong ruộng ở một mình cho êm chuyện. Khu tôi ở làm ruộng, là một quận nhỏ. Nơi đó, tình cờ tôi có đưọc một số các  “đàn em” địa phương tự nhiên kết thân và tôn tôi làm ” đại ca” mặc dù thân thể tôi không hề có một vết xâm trổ nào cả. Trong đám đàn em của tôi, có tên Út, là em út của gia đình có ba anh em trai, nhà hắn coi như giàu có tiếng ở địa phương và làm nghề mổ heo, bán heo sống và heo quay. Họ tự làm heo, quay heo giao chợ bán, và đồng thời cũng làm heo hoặc quay heo mướn mỗi ngày.
Họ tự làm heo, quay heo giao chợ bán, và đồng thời cũng làm heo hoặc quay heo mướn mỗi ngày. ( Ảnh minh họa )
Dĩ nhiên, cả ba anh em của tý đều là  cao thủ làm heo. Tý chỉ cho tôi coi một cây dao dài khoảng ba gang tay, Tý nói: –  Đại ca, đây là cây dao đâm họng heo, đại ca coi mũi nó bén hông? Tôi hỏi: –  Dao đâm họng heo là làm sao? Tý đáp: –  Em thì ít đâm họng heo, chỉ có hai anh của em là chuyên môn thôi, tức là khi con heo cột trói nằm trên sân xi măng, thì anh của em tới, dùng cây dao này, đâm một nhát một, sâu vào cổ họng con heo thấu tim, là heo kêu ọc ọc ọc lên mấy cái rồi chết queo ngay. Mấy ảnh giỏi lắm, chỉ đâm một cái thôi, mà khi mổ heo làm thịt, thì thấy vết cắt ngay tim heo! Mười con như một, do đó đâm một nhát heo chết liền, khỏi la hét khỏi giãy! cây dao đâm họng heo, chỉ dùng đâm họng thôi, không dùng cắt thịt gì cả, vậy mà cây này lúc trước dài tới bảy tấc, mà riết rồi bây giờ ngắn đi mất 1/3. Đại ca biết nó đã mần thịt biết bao nhiêu con heo không? Phải tính tới hàng ngàn con đó! Sau đó, nhiều tối tôi ở nhà tý, và đã nhìn thấy hàng đêm anh em Tý đâm họng heo và làm thịt heo y như Tý kể, cũng như chính mắt tôi nhìn thấy một vết cắt ngay giữa tim heo sau khi mổ heo ra! Có điều đặc biệt mà tôi muốn nhấn mạnh ở đây: Là hầu như 99, 9% những người làm công việc  đồ tể làm thịt heo, bò, hoặc chó chuyên nghiệp, thì cái  máu sát sinh của họ tự nhiên thấm nhuần vào bản tánh, cho nên, họ dễ dàng ra tay đâm chém người … mà không chút ngại ngùng! Chính do đó, ba anh em của Tý, được cả quận nể sợ, vì hơi một chút, là anh em Tý vác dao đuổi chém người lung tung tại chợ! Nên ai ai gặp phải cũng đểu phải ngọt ngào và nịnh anh em Tý! Người ta nói: ” Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy”! Nên đối vớ anh em Tý, tôi không thể là một thanh niên nhà giàu ở chợ,vào đây mua ruộng như dân địa phương xầm xì sau lưng tôi được! Mà để hàng phục những  tay anh chị như gia đình Tý, thì chỉ có cách hay nhất là  đánh lộn hoặc phô diễn  võ thuật. Cho nên tôi bắt buộc phải xuất chiêu! May mà có một hôm, khi tôi và các anh em Tý cùng nhậu chung với đám thanh niên địa phương ở hàng hiên trước cửa nhà, bỗng có một con chó chạy băng qua đường và bị một chiếc xe đò nhỏ cán trúng. Xe chạy mất, còn con chó thì lết trên đường rên sủa um sùm. Dĩ nhiên cả bọn tôi đều chạy ra đường và có người xách con chó vào, và có tiếng cười sung sướng nói: – Hên quá, có thêm mồi nhậu nữa rồi, con chó này mà mần thịt thì cũng được một nồi đầy đó nghen! Vì anh em nhà Tý, lúc trước đã từng nghe tôi nói chống đối về việc  ăn thịt chó, nên nghe vậy, anh của Tý quắc mắt lên nói ngay: – Tao đã nói là không ăn thịt chó nữa, bữa nay mà thằng nào mà dám ăn con chó này thì tao chém chết mẹ! Lúc đó ai ai cũng đã kha khá say, tôi sợ sẽ xảy ra chuyện oánh lộn nên vội đỡ lấy con Chó và nói: – Ê, mày để con chó xuống đất, để tao coi thử coi! Con chó tội nghiệp được đặt xuống lề đường và nó vừa lết lết vừa khóc gâu gâu, vì tôi thấy nó chảy nước mắt ra, không biết vì đau, hay vì hiểu được có người muốn cho nó vào nồi. Tý nói: – Đại-Ca, nó bị gãy chân sau rồi! Tôi lúc đó, không biết vì tội nghiệp con chó hay vì nguyên nhân gì, bỗng móc túi lấy điếu thuốc lá ra châm hút và nói: – Tụi mày im nghen, để tao khoán cho nó! Tý, em giữ con chó cho anh! Từ trước đến giờ, đám thanh niên địa phương và kể cả anh em nhà Tý, chưa bao giờ thấy tôi làm gì như kiểu này cả, nên cả bọn vội im lặng để xem. “ Tôi vốn học bùa phép đã nhiều năm, nhưng anh em Tý không biết”. Tôi rít một hơi thuốc dài, nín thở dùng điếu thuốc thay nhang vẽ  chữ phép trị bệnh sưng, trặc trên đùi trái của con chó, cách không khoảng một tấc! Xong thổi một hơi dài, nồng mùi rượu vào cái đùi chó. Sau khi tôi đã vẽ và thổi đến lần thứ ba, thì phép lạ đã xảy ra, con chó vụt xoay người lại, tự đứng lên, xong cong đuôi chạy một cách bình thường như chưa hề bị gãy đùi. Nó cũng không thèm sủa cám ơn tôi một tiếng nào, chỉ lo chạy vì có lẽ sợ cái thằng “cà chớn” hồi nãy đòi ăn thịt nó! Nhờ chuyện đó, nên cả bọn thanh niên địa phương và anh em Tý mới thấy phục tôi hơn! Khi cả ba anh em đều nể sợ mình. Lúc đó, tôi mới đem chuyện  nhân quả của Phật giáo ra giảng giải cho họ nghe. Vì những lúc họ sắp sửa  “đâm họng heo”  là lúc đó tôi đứng âm thầm niệm chú vãng sinh! Ngặt cái là gia đình họ chỉ có một nghề làm thịt heo để sống, nhưng sau khi nghe tôi nói, họ đã dẹp, không dùng đến cây ” dao đâm họng heo” nữa! Mà dùng điện. Tức là cột bó chân heo lại nối một sợi điện dương vào chân heo, xong tạt nước vào để dẵn với điện âm, là heo giãy chết ngay, không đâm họng nữa. Còn tên Tý, ngay lúc chưa dùng điện, nghe tôi, hắn đã không dám dùng dao đâm họng heo nữa. Một năm sau khi quen gia đình họ, tôi đóng ghe đi vượt biên không thành, nên hai năm sau tôi quay lại, gặp nhau thì Tý kể: – Đại Ca hồi đó nói chuyện  nhân quả đúng ghê! Ông anh hai của em, sau này chơi ma túy, bị sốc thuốc rồi chết, mà trước khi chết, con heo bị đâm họng, kêu ọc ọc ra sao thì anh hai kêu y chang như vậy! Hơn nữa, ảnh cứ kêu y như bị thọc tiết suốt ba ngày, ba đêm trong bệnh viện rồi ảnh mới chết! Em đứng nghe mà thấy sợ phải chạy ra ngoài luôn! Ghê quá, đúng là quả báo nhãn tiền! Bây giờ, ba em mới tin rồi, và cả nhà em dẹp luôn, không còn làm nghề giết heo nữa. Tuy không khá bằng hồi trước, nhưng cũng không đến nỗi nào! ***************************** Lạm bàn : Một bữa ăn thịt cá ê hề, có lẽ là thú vui của đa số mọi người, nhưng một chút vui thú đó phải đánh đổi bằng nỗi đau đớn khủng khiếp, bằng mạng sống của những con vật kia. Linh hồn chúng lẽ nào không căm giận, lẽ nào không đeo bám theo người đã giết nó, ăn thịt nó để tìm cách báo thù? Xin bạn hẫy ngẫm nghĩ điều này trước mỗi bữa ăn!

TRONG MƠ ĐƯỢC BỒ TÁT CỨU MẠNG.

( Một câu chuyện được chia sẻ từ Phạm Thị Anh Vũ, đia chỉ: 74 khu mã lạng, phường Nguyễn Cư Trinh, quận 1, TP HCM). Hôm nay, tôi xin kể cho các bạn nghe về điều thần kỳ mẹ Quán Thế Âm Bồ Tát đã cứu mạng sống của em trai tôi như thế nào! Em trai tôi bị bệnh suy thận mãn bảy năm, đã vào giai đoạn cuối và căn bệnh đó đã di căn qua các bệnh như viêm gan B, phổi, máu có mỡ.v.v.. đều trong giai đoạn cuối Em tôi đi đứng không được, từ vệ sinh cá nhân.v.v.. đều do tôi làm cho em hết, em gái tôi phải đi vay mượn nhiều nơi nhưng cũng chỉ đủ cho em trai tôi cầm chừng cho mỗi lần chạy thận nhân tạo. Cuối cùng, các bác sĩ ở bệnh viện Chợ Rẫy đã trả em về vì lý do không chữa được, về nhà em trai tôi cũng nằm chờ chết chứ đi đứng không được. Đêm đó, em nằm mơ thấy mẹ Quán Thế Âm Bồ Tát ở trong một ngôi chùa ở Trà Vinh, nhưng không chắc là ở đâu. Sáng hôm sau, em trai tôi bắt em gái tôi phải thuê xe chở xuống dưới chùa đó ,em gái tôi phải đành lòng chiều theo ý nguyện của em trai tôi trước khi mất. Hai đứa em tôi không hề biết nơi đó là nơi nào vì cũng chưa từng đến Trà Vinh bao giờ, nhưng không hiểu sao em trai tôi chỉ đường đến đó thành thạo như đã quen thuộc từ bao giờ vậy. Đến nơi, các sư cô ra đón tiếp hai em tôi nồng hậu, cúng bái xong và ở lại chùa tính hôm sau sẽ về. Đêm đó, hai đứa em tôi không ngủ được, cứ ôm nhau khóc dưới chân tượng Quán Thế Âm Bồ Tát, và niệm danh hiệu – Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát ! Một hồi, rồi em trai tôi ngủ thiếp đi, còn em gái tôi thấy vậy không dám gọi dậy vô trong ngủ, vì biết em trai bị căn bệnh đó hành hạ từ lâu không ngủ được nên để giờ để em trai ngủ ở đó luôn. Em trai tôi đang ngủ thì mơ mơ màng màng thấy mẹ Quán Thế Âm Bồ Tát hiện về và phun vài giọt nước lên mặt em tôi. Đến sáng sau, khi chào hỏi xin phép các sư cô ra về, tự dưng em trai tôi đứng lên đi bình thường, về đến nhà em tôi xin phép gia đình được vô chùa xuống tóc đi tu luôn, cả nhà đồng ý. Em xuất gia với Pháp danh Thích Hữu Vinh. Tu được vài tháng tự nhiên có các nhà hảo tâm, trong đó có hội thiện nguyện Từ Bi đến thăm hỏi, hội đã đứng lên kêu gọi các mạnh thường quân ủng hộ và hỗ trợ giúp em tôi phẫu thuật thay thận bằng thận của tôi. Mọi việc đều suôn sẻ cho ca phẫu thuật của tôi và em trai, từ xét nghiệm cho đến lúc phẫu thuật là gần ba tháng, một khoảng thời gian nhanh nhất cho một ca phẫu thuật ghép thận. Sau đó, em tôi vẫn tiếp tục con đường tu tập của mình. Hiện nay, tuy hai chị em tôi sống mỗi người một trái thận nhưng sức khỏe rất tốt. Qua sự việc này, gia đình tôi càng tăng thêm niềm tin sâu chắc nơi Đức Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát. Sự cứu độ của Quán Thế Âm Bồ Tát với mọi chúng sinh không phải là một huyền thoại, mà đó là một sự thật, rõ ràng và xác quyết ngay trong cuộc sống thật của chúng ta. Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát !

CẦU SIÊU THÀNH CÔNG CHO THAI NHI- 15 NĂM NHẬP VÀO XÁC CÔ RUỘT.

Thứ bảy, ngày 5 tháng 4 năm 2014, đạo tràng niệm Phật Phương Liên lần đầu tiên thực hiện ca hộ niệm vãng sanh và thành công cho một vong linh thai nhi (bé gái) tại tư gia của ông bà Long Quốc Quan và Lý Yên Linh – 922 AppleWood Dr. Se., Calgary, Alberta, Canada. Năm 1998, do một tai nạn mà thai nhi đã chết trong bụng mẹ trước khi chào đời ba ngày. Sau khi mổ lấy thai ra thì cha mẹ đã bỏ xác bé tại bệnh viện. Người cô ruột Yên Linh thương tình nên khóc thương ôm xác bé gái về lo hậu sự. Do nhân duyên này, cháu gái đã nhập vào thân người cô của mình suốt 15 năm qua và cứ tưởng đây chính là mẹ ruột của mình. Cứ mỗi đêm, hồn cháu nhập vào thân cô và nói toàn tiếng con nít nhưng chẳng ai hiểu gì cả. Gia đình người cô rất lo lắng nên đã đi nhiều chùa nhờ các thầy giải vong nhưng hoàn toàn thất bại. Khoảng ba, bốn năm sau, có cơ duyên là một người đàn ông đến chia sẻ phòng để ở. Anh ta là một Phật tử, thấy hoàn cảnh đáng thương nên mỗi đêm anh tụng kinh, niệm Phật hồi hướng cho vong cháu bé. Được một thời gian thì vong bé gái nói được tiếng Việt nên gia đình mới hiểu nó nói cái gì. Sau khi biết được vong linh chính là cháu gái của mình nên gia đình người cô mới đặt tên cho cháu là Lý Yên Bình rồi đem cháu vào một ngôi chùa ở Calgary xin làm nghi lễ cho nó nhập tự, thính pháp, văn kinh và tu tập sớm được siêu thoát. Cháu đã được quý thầy đặt pháp danh là Siêu Thoát. Vào chùa được một thời gian, nó lại đòi về nhà mà không chịu ở lại chùa. Về nhà thì cảnh mượn thân lại tiếp diễn thêm hai năm nữa. Cho đến một hôm, có khá nhiều vong linh khác đòi nhập xác cô Yên Linh, y như đứa cháu nên gia đình lại đi tìm các tự viện để cầu cứu lần nữa. Nhưng thay vì đến chùa, thì họ lại đến gõ cửa đạo tràng niệm Phật Phương Liên. Đến đây thì gặp sự từ chối của đạo tràng vì nơi cộng tu của đạo tràng không có bàn thờ linh, cũng không biết thế nào là giải vong. Họ chỉ là nhóm họp chuyên niệm Phật cuối tuần mà thôi. Họ đã giới thiệu gia đình cháu bé đến một ngôi chùa Tây Tạng nhưng cũng gặp thất bại. Gia đình mới quay trở lại đạo tràng bảo chỉ có họ mới có thể cứu cho cháu bé. Thấy gia đình hết sức thành tâm nên đạo tràng dặn cuối tuần đem cháu đến cộng tu thử xem thế nào. Cả đạo tràng đều hồi hộp và lo lắng vì chưa bao giờ cộng tu với người dương huống chi là người âm, lại nữa những buổi cộng tu đều là ban đêm. Thứ bảy hôm đó đúng hẹn, lần đầu tiên gia đình đến gồm một phụ nữ và hai nam. Phía đạo tràng có bốn người, tổng cộng là bảy người. Sau thời khóa địa chung ( gõ chuông), họ niệm Phật được 15 phút thì người phụ nữ ( chị Yên Linh) bắt đầu thấy khó chịu, ôm đầu kêu đau vì không chịu được tiếng niệm Phật và tiếng địa chung. Cháu bé gá thân vào chị khóc và đòi về. Tiếng người phụ nữ bây giờ là giọng nói của một cháu gái nhỏ tuổi. Thành viên đạo tràng vẫn giữ tiếng niệm Phật đều đặn và cố gắng không để ý việc này. Tiếp đó, dựa theo lời khai thị của Hòa thượng Tịnh Không, chú Nhuận Liên đã mạnh dạn khuyên vong nên nghe lời dạy của Hòa thượng mà theo Phật A Di Đà, phát nguyện vãng sanh về Tây Phương Cực Lạc thế giới. Nó vâng lời như đứa học trò nhỏ nghe lời của thầy cô. Chú lại nói tiếp: “ Con phải quyết tâm không gá vào thân mẹ ( thực ra là người cô, nhưng từ đây sẽ gọi là mẹ ) nữa, phải cố gắng niệm Phật A Di Đà, theo Ngài về Tây Phương tu thành đạo quả rồi về đây cứu mẹ. Con gá thân vào mẹ là làm mẹ khổ không thể tu hành được”. Nó lại gật đầu. Sau ngày công phu đó, mọi người hoan hỷ ra về. Những ngày sau không thấy gia đình liên lạc lại thì cả đạo tràng đều cho rằng có lẽ cháu bé đã được siêu thoát. Không ngờ vài hôm sau nữa thì gia đình lại thông báo rằng cháu bé đã về tối hôm qua, bảo là đã thấy Phật A Di Đà và cảnh giới Tây Phương rồi, rất là đẹp, nhưng lại không thể khế nhập vào cảnh giới ấy được. Nó nói phải nhờ đạo tràng tiếp tục hộ niệm giúp cho nó thì nó mới đi được. Nếu được vãng sanh thì sẽ đúng 5 giờ, chiều thứ bảy ngày 5 tháng 4 năm 2014, Đức Phật A Di Đà đã thọ ký cho nó. Nghe gia đình nói vậy, đạo tràng lấy làm hoan hỷ nhưng khá lúng túng vì chưa từng hộ niệm cho ai, bây giờ lại hữu duyên hộ niệm cho vong linh. Do vậy mà đạo tràng đã liên hệ với cư sĩ Diệu Âm Minh Trị – khi đó cư sĩ đang có mặt ở Hoa Kỳ – cư sĩ Diệu Âm đã khuyên “ …quý vị cứ thành tâm giúp họ đi, chuyện vãng sanh được hay không là do phước phần của mỗi người”. Nhờ vậy mà mọi người trong đạo tràng đều an lòng để giúp đỡ. Đến ngày hộ niệm, đạo tràng có tổng cộng sáu người phát tâm đến gia đình chị Yên Linh, bắt đầu niệm Phật lúc 12 giờ trưa. Hai giờ trưa, chị Yên Linh “ lúc này là bé gái Yên Bình” đang ngồi trên ghế, đứng dậy tiến về bàn thờ Phật nhẹ nhàng, quỳ xuống, thành kính lạy Phật ba lạy. Sau đó nhận thức ăn cúng trên bàn, cúng dường Phật một phần. Nó dâng ly sữa mà nó đã sắp xếp với người nhà tối hôm qua để cúng Phật, sau đó uống hết ly sữa rồi lấy cái bánh qua một góc nhà ngồi ăn. Ăn được một nửa thì bẻ ra phần còn lại cúng dường cho những vị đến hộ niệm, từng người một theo thứ tự và cúng thí thực cho những vong linh khác phần còn lại. Sau khi uống sữa và ăn kẹo xong, nó đột nhiên lăn xuống nền nhà vừa khóc vừa nói tiếng con nít: “ Con đã thấy Ngài A Di Đà rồi mẹ ơi. Con phải xa mẹ rồi mẹ ơi. Con không muốn xa mẹ đâu mẹ ơi”. Rất thống thiết! Các liên hữu phải ngừng tiếng niệm Phật để nghe cháu nói. Nó cứ lặp đi lặp lại rất nhiều lần câu nói này. Chú Nhuận Liên đã khuyên giải nó “ cháu không thể không đi theo Ngài được, cháu đã hứa với chú cùng huynh đệ ở đây là cháu sẽ không gá vào thân mẹ nữa để cho mẹ tu hành, mẹ niệm Phật. Nếu cháu còn luyến tiếc thế gian này thì vạn kiếp cháu sẽ khổ, mẹ cháu cũng khổ. Mẹ con sẽ không được gặp nhau. Chi bằng cháu quyết lòng về cho được Tây Phương, thành đạo Bồ-đề rồi quay về cứu mẹ, mẹ con cháu sẽ gặp nhau ở Cực lạc có vui hơn không?”. Nó gật đầu, đạo tràng lại tiếp tục niệm Phật và bảo nó nhiếp tâm niệm Phật theo thì nó lại khóc và nói: “Chưa đến giờ, con muốn nói chuyện với mẹ một chút”. Mọi người im lặng, thấy nó ôm lấy mẹ nó bằng đôi tay ôm lấy chính nó, nói rất tự nhiên và cảm động: “Mẹ ơi, con thương mẹ lắm. Mẹ ngoan nghe, con cũng ngoan nữa. Mẹ đã cho con uống sữa rồi, con đã chữa lành bệnh cho mẹ rồi. Mẹ đã ói ra hết những chất dơ trong bụng mẹ rồi. Được một lúc, nó lại xả áo tràng qua một bên rồi thắp nén hương, nhẹ nhàng lên phòng ngủ của mẹ và dượng nó làm lễ sái tịnh căn phòng “ sau này mới biết là làm vậy để tối đến nó về báo mộng”. Sau đó, nó không vô bàn thờ Phật nữa mà ngồi ở nhà bếp quay mặt nơi khác. Đạo tràng cũng tạm nghỉ giải lao đến 16 giờ, 30 phút chiều. Thấy thời gian đã gần đến giờ, mà cháu bé cứ ngồi ngay chân cầu thang lẩm bẩm tiếng gì không ai hiểu. Chú Nhuận Liên nhắc nó: “Cháu ơi, gần đến giờ rồi, còn chần chờ gì nữa. Cháu đã hứa với chú cùng mọi người là hôm nay vãng sanh mà, sao giờ đổi ý?”. Thấy nó bịn rịn không chịu mặc áo tràng vào nên chú đã nghiêm khắc: “Con không quyết tâm theo Ngài về Tây Phương, con bỏ lỡ cơ hội này là vạn kiếp sẽ khổ, mẹ con cũng khổ, không bao giờ mẹ con gặp nhau nữa. Nghe lời chú, mặc áo tràng vào đi Tây Phương”. Nó cứ níu kéo thành cầu thang như đứa con nít mà không chịu đi. Nói mãi vài phút sau nó mới chịu mặc áo tràng vào. Nhưng cứ khóc và nói còn muốn nói chuyện với mẹ lần cuối và thưa chuyện cùng Ngài Di Đà. Nó lùi vào góc nhà, hai tay ôm lấy thân mình như đang ôm mẹ nó vậy. Ở đây có một điều khá đặc biệt là lâu nay do nó nhập vào thân mẹ nên nó không nhìn thấy được mẹ nó. Hôm nay nhờ Phật A Di Đà thọ ký nên sau khi xoa hai bàn tay xung quanh mặt, đưa hai tay ra phía trước nhìn vào rồi nó thốt lên rất nhiều lần: “Mẹ ơi, con thấy mẹ rồi mẹ ơi. Mẹ ơi, con thấy mẹ rồi mẹ ơi. Mẹ ơi, mẹ ngoan nghe, con về Tây Phương với Ngài A Di Đà. Mẹ ở lại tu hành, ăn chay, niệm Phật. Mẹ con mình gặp nhau ở Tây Phương nghe mẹ. Mẹ ơi, con thấy mẹ rồi”! Đạo tràng thấy chỉ còn 20 phút nữa là 17 giờ chiều, nên hối thúc nó. Nó bảo nó biết rồi, chưa đến giờ mà. Sau đó, nó ôm lấy hông trái, nhăn nhó khó chịu bảo “ Con bị kẹt ở đây không ra được”. Mọi người nói niệm Phật giúp nó, nhưng nó không chịu. Nó nói để nó xin Phật A Di Đà giúp nó. Nó từ từ bước tới, quỳ xuống lạy khóc trước bàn thờ Phật, rồi tự nhiên cất tiếng niệm Phật theo cách niệm của Tịnh Tông Học Hội “ Nam Mô A Mi Tu Fo Fo”, cũng không biết nó nghe ở đâu ra. Nó niệm được ba câu thì đạo tràng cùng niệm y như nó. Sau đó, nó đến trước mặt chú Nhuận Liên vừa khóc vừa nói: “Con thành tâm cảm ơn chú Nhuận Liên đã giúp con về Tây Phương. Con cảm ơn sự giúp đỡ của chú Nhuận Liên. Xin chú niệm Phật hồi hướng cho con”. Tiếp theo, nó đến trước bàn Phật, lấy từng bông hoa cúc vàng ngắt từng cánh nhỏ, rải khắp nơi trên bàn Phật và khắp sàn nhà. Rồi tiến đến chỗ ngồi của từng vị đồng tu, quỳ xuống xá và tung nhiều cánh hoa tặng cho mọi người để bày tỏ lòng biết ơn trong âm thanh niệm Phật “Nam Mô A Mi Tu Fo ” đều đều. Niệm như vậy cũng khá lâu, thì lúc đó có một cảm ứng rất kỳ lạ là tự nhiên mọi người cùng hướng về bàn Phật lễ lạy. Cả gia đình và cháu bé ai nấy cũng thành tâm niệm và lạy tha thiết. Khoảng 20 phút sau, cháu bé ngừng lại rồi ngồi xuống chắp tay niệm Phật. Mọi người cũng ngồi xuống niệm cho đến 17 giờ 45 phút chiều thì cháu đứng dậy. Lúc này gọi là chị Diệu Linh thì đúng hơn, vì trông thấy gương mặt tươi tỉnh, xả áo tràng và lên lầu đi vệ sinh. Để cho việc hộ niệm an toàn, chú Nhuận Liên hỏi người nhà, đó là “ Chị ” hay “ Cháu ” ( vì họ có kinh nghiệm). Họ bảo đó là “ Chị”. Đạo tràng lại tiếp tục hộ niệm cho đến 20 giờ thì ra về. Sáng hôm sau, là chủ nhật, khóa cộng tu như thường lệ. Gia đình cháu đã đến, mọi người ai nấy nét mặt đều hoan hỷ, nhất là chị Yên Linh. Chị bảo cả người chị cảm thấy rất nhẹ nhàng và có một điều lành cần thông báo cho các liên hữu trong đạo tràng. Chị bảo tối hôm qua chị đi ngủ lúc 22 giờ đêm. Nửa đêm trong giấc mơ tỉnh dậy, chị thấy hào quang sáng ngời, thấy cảnh Liên trì Thánh chúng, thấy Phật A Di Đà mặc áo đỏ, bên cạnh Ngài là đứa con của chị cũng mặc áo tràng đỏ, hào quang sáng rực. Trông cháu đẹp lắm! Như vậy là cháu đã báo mộng cho mẹ biết cháu đã được vãng sanh về Tây Phương Cực Lạc thế giới. Thật vi diệu Phật lực không thể nghĩ bàn. Quá cảm động và rơi lệ vì lòng từ bi gia hộ của Ngài. Nam Mô A Di Đà Phật. (Diệu Âm Lệ Hiếu kính tóm tắt lại câu chuyện từ video Hộ niệm vãng sanh cho vong linh Lý Yên Bình – Đạo tràng niệm Phật Phương Liên, Canada) __________________________ Quý vị muốn tự tổ chức cầu siêu cho thai nhi tại nhà, xin tham khảo bài cúng sau: http://nhanqua.com.vn/nghi-thuc-sam-hoi-cau-sieu-cho-thai-nhi/

BỊ TAI NẠN GIAO THÔNG, NHỜ CẢ NHÀ NIỆM PHẬT MÀ SỐNG LẠI.

( Trích “Khuyên Người Niệm Phật” – Diệu Âm cư sĩ) Người có lòng thành tín, có tâm lễ kính, biết y giáo phụng hành, trường kỳ chuyên tâm tu học thì người đó sẽ dễ đạt đến công phu thành thục. Người không thành tâm, tu hành không chuyên nhất, thích ôm đồm nhiều thứ thì thường chỉ thu lượm những kiến thức bên lề, dễ biến thành vọng tưởng, khó thâm nhập vào đạo pháp. Trong đó sự thành kính là chìa khóa khai đạo. Thành tất linh “ thành kính sẽ được linh ứng”, đây là điều tối quan trọng chúng ta cần nên chú ý. Xin kể ra đây một chuyện vừa mới xảy ra năm ngoái (2004) về một sự linh ứng bất khả tư nghì cho cô bác nghe. Câu chuyện do ông Lâm Tâm Nhuận, một thành viên trong ban trị sự hội tịnh tông ở Sydney Úc châu kể lại về một sự có liên quan đến đứa cháu trai, con người anh thứ tư của ông. Khi đó, người cháu trai 29 tuổi, có vợ và một con mới 18 tháng, là nạn nhân trong một tai nạn lưu thông khá nặng vào ngày 28/2/2004 tại Malaysia. Sau khi bị tai nạn, người cháu của ông được đưa về bệnh viện cấp cứu, nhưng đã bị chấn thương sọ não, nên đã hoàn toàn mê man bất tỉnh. Trong suốt ba ngày liền bác sĩ tây y và đông y đều liên tục theo dõi và chữa trị, nhưng sau cùng họ xác định rằng khó có hy vọng tỉnh lại, và báo cho gia đình biết rằng nạn nhân có thể ra đi bất cứ lúc nào. Biết được bác sĩ đã vô phương cứu chữa, người anh của ông quyết định đem con về nhà niệm Phật hộ niệm, việc sống chết quyết lòng giao trọn cho Phật, Bồ Tát gia trì. Cháu ông được đưa về nhà và đặt nằm trong phòng thờ Phật. Trước thân thể bất động của con, người cha đã khai thị như vầy: – Con à, hiện tại, vì một tai nạn xe mà khiến con bị ảnh hưởng và lâm vào tình trạng vô cùng nguy kịch, tánh mạng như chỉ mành treo chuông. Các bác sĩ ở bệnh viện đều phải bó tay chịu thua, cho nên ba mới đem con về đây niệm Phật. Nếu duyên thọ của con chưa dứt, thì hãy mau mau tỉnh dậy. Bằng ngược lại, thì ba đây vì con mà niệm Phật, niệm cho đến khi nào được đức Phật A Di Đà tới tiếp dẫn thì con mới đi. Bằng không, nếu có ai khác tới dụ dẫn con, con cũng mặc kệ, nhất định không theo. Nhớ lời dặn dò của ba và nương vào Phật mà liễu thoát sanh tử. Nhớ nhé! Nhớ nhé! Nói xong, anh của ông bắt đầu đem hết tâm thành ra niệm từng câu Phật hiệu. Cả nhà cũng đều dốc lòng kiên trì thành tâm hộ niệm. Họ thành tâm niệm Phật, khẩn thiết cầu Phật Bồ Tát gia bị. Tất cả đều niệm Phật nhiếp tâm đến nỗi dường như quên cả thời gian và thực tại bên ngoài. Họ cứ niệm mãi, niệm mãi… không ngừng. Niệm cho đến sáng ngày thứ ba ( nghĩa là thêm ba ngày nữa), tất cả là sáu ngày trong cảnh mê man bất tỉnh, thì đứa cháu ông tỉnh dậy, tỉnh hẳn như người bình thường và có thể trở lại sở làm việc. Thật bất khả tư nghì! Ai đã cứu cháu của ông thoát cái chết, ông viết tiếp: Tôi hỏi đứa cháu: – Trong lúc hôn mê con có thấy gì đặc biệt không? Con đã thấy gì, và đi đâu? Cháu tôi kể ra hết, đặc biệt nó nói là nó đã thấy đức Quán Thế Âm Bồ tát ( giống y như bức thánh dung mà ba mẹ đang thờ trong nhà) nhưng cao lớn lạ thường. Ngài được vây quanh bởi nhiều Thánh chúng, xuất gia có, tại gia có, số lượng đông đến không thể kể hết. Và đặc biệt trong số đó nó thấy có cả ông nội nữa. Quán Thế Âm Bồ Tát tay cầm nhành dương liễu đã rảy nước lên người con ba vòng. Khi con vừa chợt phát khởi lên ý gọi Ngài, thì ngay lúc ấy con đã tỉnh dậy. Câu chuyện này có thật, mới vừa xảy ra. Như vậy, tụng kinh Địa Tạng Bổn Nguyện có thể giải nạn, thì niệm Phật cũng được tiêu tai giải nạn… Cũng xin nói thêm là, người cháu có nhắc đến ông nội của anh ta đã cùng đến với Quán Thế Âm Bồ tát, đây chính là cụ Lâm Đạo Truyền đã vãng sanh lúc 11 giờ 20, ngày rằm tháng 2 năm 2004 ( năm Giáp Thân) nghĩa là trước đó không lâu. Cụ đã biết trước ngày ra đi ba tháng và âm thầm chuẩn bị tất cả những gói quà cùng tiền bạc chia phần cho từng người, nhưng việc vãng sanh thì chỉ báo cho người nhà biết trước khi ra đi 30 phút. Cụ nói cho người con trai trưởng biết rằng vào giờ phút đó A Di Đà Phật sẽ tới tiếp dẫn, rồi cụ an nhiên nằm theo thế kiết tường vãng sanh, hưởng thọ 101 tuổi. NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT xin thường niệm.

CUỐI CÙNG TÔI ĐÃ HIỂU, THẾ NÀO GỌI LÀ ” SÁM HỐI”.

( Bác sĩ Nguyễn Trọng Hùng ) Sám hối không phải là một bài tụng đọc cho nhiều, cho thuộc, ngân nga lên bổng xuống trầm cho hay. Mà đơn giản là: kiểm tra lại những hành động vô tình hay cố ý của mình đã gây hại cho con người hay các sinh vật khác dù vì bất cứ lý do gì, rồi xin được Sám Hối (nghĩa là khởi tâm ăn năn, hối hận vi những sai trái mình đã làm, nguyện không tái phạm nữa) Ngày nhỏ, tôi có người em kém năm tuổi rất còi cọc. Thương em, chỉ mong mưa để đi bắt cóc về chặt đầu lột da làm cho em ăn, mong em cao lớn bằng bạn, bằng bè. Hậu quả, cho đến năm 40 tuổi em vẫn chỉ cao 1.4m ( mọi người cần suy nghĩ về điều này khi mua cóc vàng làm trà bông). Cả cuộc đời bệnh tật vô cùng cực khổ. Đến lúc ra đi, hoàn cảnh bi thương, ngã từ tầng tám xuống mà chẳng ai biết vì sao. Có kẻ ném xuống, hay em tự vẫn cho mẹ thoát khổ, vì suốt đời phải lo lắng cho con và cũng là giải thoát cho mình. Bản thân tôi cũng lận đận, thăng giáng, lên chó xuống bùn biết bao lần. Khả năng không kém ai bao giờ, vậy mà lận đận mãi không thôi. Như người ta nói: Con người nhìn thấy khuyết điểm của người khác rất rõ nhưng mấy ai nhìn thấy khuyết điểm của mình. Tôi thường làm lễ cúng siêu độ oan gia cho bao người, họ vì oan gia trái chủ nhiều đời, kiếp trước hành mà họ lận đận ( vốn tôi có chút khả năng tâm linh, hay nghe & nhìn thấy các vong hồn). Có những người vì sát sinh, vì tàn ác mà gặp hết họa này đến họa khác, thậm chí liệt giường, liệt chiếu nhiều ngày không đi được. Một ngày kia trong khi đang làm lễ cầu an cho mọi người, cầu cho các oan gia trái chủ của họ được giải thoát, tiêu trừ hận thù, cầu cho tâm được nhẹ nhàng siêu thoát không còn hành hạ các gia chủ nữa. Bỗng nhiên tôi nghe thấy một giọng nói: “Thầy sao không cầu cho chính thầy, quanh thầy biết bao oan nghiệp đang kêu gào đòi mạng, máu chẩy đầu rơi vương vãi khắp nơi.” Nếu trước đây, chắc chắn tôi cãi cho bằng được, nhưng lần này tôi lặng im suy ngẫm mãi mà không hiểu. Chắc có lẽ đã đến lúc được giải thoát. Tôi bỗng nhìn thấy trong tâm tưởng (hay vị nào đó gia hộ cho tôi nhìn thấy) cảnh bao nhiêu cóc, nhái, ếch bị chặt đầu lột da đang dẫy dụa trong chậu, máu, thịt nhầy nhụa.
Tôi bỗng nhìn thấy trong tâm tưởng “ hay các ngài cho nhìn” cảnh bao nhiêu cóc, nhái, ếch bị chặt đầu lột da đang dẫy dụa trong chậu, máu, thịt nhầy nhụa. ( Ảnh minh họa )
Tôi thấy vong hồn người em tôi, tàn tạ, với khuôn mặt đẫm nước trong một khung cảnh rất ghê sợ. Em tôi nói: -Em là người hưởng thụ từ vô vàn sự sát sinh ấy, nên phải chịu nghiệp quả, báo oán, đầy đọa mấy mươi năm trời, nay phải vào nơi này không biết đến bao giờ. Anh tuy không ăn nhưng là người trực tiếp giết, và cũng đang bị chịu quả báo đầy đọa đấy. Hãy cứu em và cứu chính anh đi. Mọi việc như bừng sáng, giờ thì tôi đã hiểu; bao nhiêu năm tôi lận đận, khốn khổ chính vì những tội lỗi mình gây ra, không phải kiếp trước mà chính từ kiếp này. Vậy là tôi bắt đầu sám hối và chuộc lỗi những ác nghiệp năm xưa. Có thể các bạn không tin nhưng với tôi, từ đó mọi việc đã nhẹ nhàng trôi chảy hơn trước rất nhiều. Vẫn những con người ấy, ngôi nhà ấy, trong gia đình, nhưng giờ đã êm ấm, hạnh phúc hơn. Tiền bạc, kinh tế cũng thuận lợi hơn. Nhất là những bệnh nhân, những người được mình cầu cúng, giúp đỡ đều thể hiện sự quý mến trân trọng của họ. Điều đó trước đây hầu như không có, mặc dù tôi đã cứu sống, giải thoát cho mọi khó khăn của họ. Giờ tôi đã hiểu; sám hối không phải là một bài đọc cho nhiều, cho thuộc, ngân nga lên bổng xuống trầm cho hay. Mà đơn giản là: kiểm tra lại những hành động vô tình hay cố ý của mình đã gây hại cho con người hay các sinh vật khác dù vì bất cứ lý do gì. Rồi xin được sám hối. NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT !

CÂY VỢT MUỖI VÀ NHỮNG ĐIỀU ĐÁNG SUY NGẪM.

( Chia sẻ của Tien Phung – thành viên của group Luân Hồi & nhân quả ) Mấy chục năm trước, tôi lần đầu tiên mua được cây vợt điện đâp muỗi về, hí hửng đập liên lục, muỗi chết nhiều như rạ. Tưởng đêm đó không còn nghe tiếng muỗi vo ve nữa, ai ngờ mình như bị trả thù, dù đã mắc màn cẩn thận nhưng không hiểu sao muỗi ở đâu kéo tới hàng đàn đàn, kêu ầm ầm muốn điếc tai và chúng tha hồ ( bắn phá) mình tan xác luôn. Kết quả ngày đầu tiên có cây vợt diệt muỗi cũng là ngày mình phải thức trắng đêm, và sưng phù cả người vô cùng thê thảm. Tương tự mấy ngày hôm sau, ngày nào mình càng diệt nhiều muỗi thì ngày đó mình bị cắn xé.
Ngày nào mình càng diệt nhiều muỗi, thì ngày đó mình bị cắn xé. ( Ảnh minh họa )
Chỉ ngày nào không đập chết con muỗi nào thì ngày đó mình ít bị cắn hơn hẳn. Ngày mình vứt cây đập muỗi đi là ngày mình ngủ yên nhất. Tới khi học Phật pháp, sám hối ,ăn chay thì mình không bị muỗi chích nữa ( dù người nhà mình ai cũng bị muỗi chích rất nhiều). Có lẽ mình được Phật độ, nên chỉ làm một việc ác nhỏ là bị quả báo liền nên mình sợ hãi và thành tâm sám hối, mà mỗi lần sám hối thì mọi việc lại diễn ra êm ả ngoài sức tưởng tượng của mình, cuộc sống cũng gặp nhiều may mắn hơn hẳn. Mình biết rất nhiều người phạm nhiều tội dâm, sát, đạo, vọng ngữ mà họ không gặp quả báo liền, nên họ không tin vào nhân quả mà tiếp tục điên cuồng đi vào con đường sai trái, tới hồi quả báo đổ ập xuống thì bị đọa địa ngục mất rồi, không còn cơ hội để sám hối, chuộc lỗi được nữa. Mình chia sẻ câu chuyện có thật của mình để cầu mong đạo hữu càng thêm tinh tấn tu hành, từ bi hỷ xả, và có gặp chuyện không may cũng không nên oán trách ai cả, bởi vì chúng ta sống ở cõi Ta Bà này, từ vô lượng kiếp qua, đều đã vô tình hay cố ý là tổn hại chúng sinh khác, không có ai là trong sạch vô tội hết. Thế nên những ai làm tổn hại ta trong hiện tại chính là tiêu trừ nghiệp chướng cho ta. NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT xin thường niệm.

ĐẾN BÁC SĨ CŨNG PHẢI NHỜ PHẬT PHÁP MỚI LÀNH BỆNH.

Tôi tên Phạm Thị Minh Yến, hiện cư ngụ tại địa chỉ 104 lô P cư xá Thanh Đa, phường 27, quận Bình Thạnh, thành phố Hồ Chí Minh. Năm 1975, lúc đó tôi được 25 tuổi. Khi mang thai đứa con thứ hai, tôi đi khám thai định kỳ, bác sĩ cho biết là tôi hở van tim khá nặng, chỉ được phép sinh cháu này xong thì phải đoạn sản. Từ đó, tôi biết tôi mang bệnh tim nặng và cứ sống chung hòa bình với bệnh của mình. Nếu khỏe thì tôi làm việc; nếu mệt, tôi nghỉ và cứ uống thuốc đều đặn, hết năm này đến năm khác. Cho đến năm 2010, tôi cảm thấy bệnh trở nặng, tim nhói đau như châm chích từng cơn, có lúc nóng ran và choáng váng, thường ngất đi rồi tỉnh lại, áp huyết tuột thường xuyên, sinh hoạt không còn bình thường như trước, yếu ớt chậm chạp. Ngồi rửa chén xong, đứng dậy tối đen như mực, tay chân lỏng lẻo, đi nhiều chân đau nhức, gối mỏi nhừ! Vào ngày 14/6/2010, tôi buộc lòng phải đi siêu âm tim, và đo điện tâm đồ tại bệnh viện Bình Thạnh. Kết luận như sau: – ĐÓNG VÔI HAI LÁ VAN, DÀY DÍNH MÉP VAN, HẸP MỨC ĐỘ NHẸ. – HỞ VAN 2 LÁ 2/4 – HỞ VAN ĐỘNG MẠCH CHỦ 1,5/ 4, HỞ VAN 3 LÁ < 1/4 . – THIẾU MÁU CƠ TIM CỤC BỘ. Bác sĩ chuyên khoa: Lê thị Kim Hồng. Nhìn vào bệnh án: ” đóng vôi hai lá van”, tôi nghĩ thường thì vôi đóng vào cột sống cổ, cột sống lưng, hay khớp gối, khớp tay …, tại sao lại đóng vào hai lá van? Thảo nào tôi chống chọi, chiến đấu với cơn đau thật là vất vả, kinh hoàng không thể tà được! Theo tôi được biết, đóng vôi hai lá van làm cho cơ tim cứng, hoạt động khó, chức năng của van bị giảm dần những khi huyết lưu thông lên não bộ. Trong trường hợp van cố gắng đàn hồi bị cứng thì có thể đưa đến đột tử bất cứ lúc nào! Thật là nghiệt ngã đến buồn cười … vì tôi lại là bác sĩ! Trong thời gian này, tôi còn học ngày học đêm để còn thi lương y. Có những người bạn thân thiết trong nghề, vừa lấy làm lạ về việc ” đóng vôi”, vừa tỏ ra buồn và lo ngại cho tôi về hiện tượng kỳ dị này. Bác sĩ chuyên khoa tim ngạc nhiên không kém và cũng cho tôi biết là trường hợp nầy hiếm hoi với bệnh tim, mà họ đảm nhiệm mấy chục năm nay. Ngày 3/4/2011, tôi ráng cho hết buổi học chứng chỉ nội khoa. Đúng 10 giờ trưa tan trường, cơn đau xé ngực và đầu óc lơ mơ tay chân bủn rủn, tôi giục xe ôm đi thẳng vào cấp cứu bệnh viện Bình Thạnh, và không còn biết gì nữa. Đến hai hôm sau tôi mới tỉnh lại và điều trị ở đây 15 ngày. Tôi lại được siêu âm và đo điện tâm đồ ngày 4/5/2011: – CHỨC NĂNG TÂM THU THẤT TRÁI BẢO TỒN , EF 50%. – VÔI HÓA LÁ TRƯỚC VAN HAI LÁ, HẸP VAN 2 LÁ, MVA= 1,9 cm2. – HỞ VAN 2 LÁ 1, 5 /4 – HỞ VAN ĐỘNG MẠCH CHỦ 1,5 /4. Bác sĩ chuyên khoa: Lê Quang Thạnh. Lần này, tôi mê man ở phòng săn sóc đặc biệt ba ngày hai đêm, tưởng như là không tỉnh lại nữa. Tôi mơ thấy hồn mình bay lên trên nóc nhà bệnh viện, thấy xác mình nằm bất động tái xanh không còn chút máu.
Tôi mơ thấy hồn mình bay lên trên nóc nhà bệnh viện, thấy xác mình nằm bất động tái xanh không còn chút máu. ( Ảnh minh họa )
Tôi cứ bay bay lơ lửng và nhìn cảnh các bệnh nhân la hét rên rỉ giống như là cảnh của địa ngục mà tôi đã đọc qua. Và sau đó thì thấy có một bác sĩ và hai y tá vào phòng tôi, họ reo lên mừng rỡ: Tỉnh rồi ! Tỉnh rồi! Tôi giật mình, giấc mơ chấm dứt! Khắp người tôi, từ ngực cho đến chân toàn là những dây thiết bị điện tâm đồ chằng chịt, khắp người đau nhức. Cơn mệt rồi cũng qua, cơn nhức nhối rồi cũng giảm nhờ thấm thuốc giảm đau. Tôi chợt nhớ năm 2010, tôi có hỏi một Bác sĩ về hiện tượng ” vôi hóa”, bác sĩ bảo đây là một hiện tượng lạ, hiếm thấy ở vùng tim. Tôi hỏi có mổ được không? Câu trả lời là không giải phẫu được, trừ khi ra nước ngoài thay tim do một mạnh thường quân nào đó hiến tim, nhưng hy vọng sống chỉ 4% thôi, vì bệnh được phát hiện ở thời kỳ thứ ba rồi. Vào bệnh viện lần này, tôi có cảm giác của người sắp từ giã cõi đời: Khó thở nên phải trợ oxy, thường lấy hơi lên như ngáp cá, sưng khớp gối, đi lại khó khăn phải chống gậy, không ngủ được, nhắm mắt mà thức thâu đêm, suốt sáng, không ăn được vì miệng đắng chát, người gầy như que tăm, mặt mày xanh mướt. Tôi nghĩ, chắc là không qua khỏi rồi. Vô thường tới rồi! Thôi thì chuẩn bị cho ngày cuối thì tốt hơn, và lo cho phần hồn là chính. Khi xưa, đã nhiều năm, tôi là trưởng đoàn dẫn chúng đi tụng kinh Pháp Hoa, đi tụng Chú Đại Bi ở vùng sâu, vùng xa. Tôi tụng kinh Pháp Hoa và thuộc lòng chú Đại Bi rất hay. Nhưng bây giờ thì ngày thi lương y gần kề, sức đã yếu rồi, làm sao hoàn tất quyển kinh thật lớn, trì tụng bài chú dài như vậy. Tôi cũng là đệ tử của thầy Chân Quang, nên cũng biết chút chút thiền. Nhưng hiện tai, đau nhức hai đầu gối quá không thể ngồi kiết già mà thiền được. Cuối cùng, tôi thấy niệm có sáu chữ NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT ngắn gọn, dễ dàng nhất, đi, đứng, nằm, ngồi gì cũng được. Vả lại, bệnh tôi đe dọa đột quỵ bất cứ lúc nào. Tôi phải gấp lên, thật mau niệm Phật, may ra còn được 10 tiếng trước khi chết, để được nương theo ánh hào quang của Đức A Di Đà! Tôi bắt đầu niệm Phật, không phải cầu Phật cho sống mà để cho đừng bị hành xác. Tôi chỉ mong một cái chết bình an trong tiếng niệm Phật mà thôi. Tôi sẵn sàng đón nhận cái chết mà không hề sợ. Thật ra, người như tôi, có rất nhiều số không nên chẳng có gì để lưu luyến, tiếc thương cõi đời ô trược này. Không chồng dù có chồng, không con dù có con, không nhà dù có nhà, không tiền dù có nhiều khả năng để kiếm ra tiền! Quanh năm suốt tháng, tôi cứ đi chữa bệnh từ thiện ở chùa và các điểm từ thiện. Bệnh nhân, gọi là “chữa …chùa “, nên khi phục hồi sức khỏe chỉ cám ơn hay thơm thảo lắm thì cho vài chục bạc không đủ đi xe ôm, thì lấy đâu ra tiền những lúc thắt ngặt như thế này để chữa bệnh. Gia đình tôi, không ai quan tâm đến tôi, có lẽ họ đã quen với bệnh tim của tôi rồi. Cái chết mà đến mau với tôi cũng như giải phóng kiếp đọa đày sớm, điều đáng mừng hơn đáng buồn. Tôi có thể thoát ly được cái xác bệnh tật nặng nề, cái tâm hồn u uất này thật là có phước! Cay đắng quá phải không bạn? Khi xuất viện, tôi vẫn sinh hoạt bình thường, đi học, đi chữa bệnh từ thiện, tư vấn miễn phí cho bệnh nhân, viết mail,…và trong thời khóa biểu hằng ngày tôi thêm niệm NAM MÔ A MI ĐÀ PHẬT. Thời gian cũng không cố định, lúc nào rảnh tôi cũng niệm với lòng thành và tin tưởng, siêng năng, niệm hoài không ngừng nghỉ. Không hiểu vì tôi gặp may mắn hay gặp thầy, gặp thuốc mà tình trạng bệnh tật có cải thiện thấy rõ, bạn ạ! Tôi thấy có giảm những triệu chứng mệt mỏi, ngất xỉu khoảng 60%! Thuốc thì tôi chỉ uống thuốc theo bảo hiểm y tế, có gì uống đó trong nửa tháng. Toa thuốc đặc trị của Bác sĩ cho tôi thì đắt quá, cả bạc triệu. Tôi cũng đón nhận toa thuốc vui vẻ, nhưng để chơi thôi, chứ cơm ngày hai bữa chưa chắc đã đủ, tiền có đâu mà mua thuốc! Với lại, tôi biết mình khó cứu được, suy tim kỳ ba rồi, trước sau gì cũng ra đi, nên tôi không bận tâm, và cũng không tái khám, uống thuốc cũng vậy thôi. Tôi là Phật tử, tôi chỉ muốn niệm Phật lo cho phần hồn thôi! Còn xác này để hiến cho y học, không cần thiết để chạy chữa. Tính đến nay tôi đã mang bệnh tim gần 40 năm. Vì mặc cảm bệnh nan y, nên tôi thường giấu bệnh mình, chỉ khi nào bị mệt xỉu thì người ta đoán biết ra mà thôi. Mười năm qua, tôi là thầy thuốc, nếu để cho người ta biết mình đau tim thì việc chữa trị cho bệnh nhân, người ta không tin tưởng mình thì sao? Cho nên, tôi càng giữ kín hơn nữa. Bây giờ, có nhiều người biết, chắc là đã đến lúc tôi phải từ giã mọi người rồi. Thường thì lãnh thuốc bảo hiểm y tế chỉ uống lâu nhất là 15 ngày, hết thuốc. Sau 15 ngày, tôi không tái khám nữa, vì ” chuẩn bị cho ngày cuối ” rồi, uống làm chi nữa, để dành phần thuốc cho người khác, có phước hơn. Tôi cứ niệm Phật đều đặn, không dám bê trễ ngày nào, giống như người làm chấm công, giống như học trò đi học, không hề bỏ sót một bài học nào. Càng ngày tôi cảm thấy sức khỏe càng tăng, tôi không bị mệt nhiều như trước. Tôi hoàn toàn đổi tướng, trẻ ra, tóc đen, thấy khỏe và hăng hái làm việc nhiều, chân tôi không còn đau khớp nữa. Tôi tăng cân và hồng hào, tươi tắn, học giỏi nên đã thi đậu lương y đa khoa rồi. Thỉnh thoảng, tôi ngồi niệm Phật và thấy Đức Phật A Di Đà hiện ra, mặc áo đỏ giống như những tượng ở chùa mà tôi thường đắp y! Tôi có kể cho An, là người bạn học chung với tôi ở viện đại học Hùng Vương. Tôi nghĩ, có lẽ Phật A Di Đà đã chứng minh cho lòng thành của tôi rồi. Mừng quá! Tôi rất phấn khởi, và ngày 24/11/2011, tôi đi siêu âm tim và đo điện tâm đồ để xem sao, kết luận: – DÃN BUỒNG NHĨ TRÁI. – GIẢM ĐỘNG NHẸ VÁCH LIÊN PHÁT. – CHỨC NĂNG TÂM THU THẤT TRÁI BẢO TỒN , EF= 57%. ( E/ A >1). – HỞ VAN 2 LÁ 2/4, HẸP VAN 2 LÁ MÚC ĐỘ VỪA MVA/PHT=1.8 cm2. – HỞ VAN ĐỘNG MẠCH CHÚ 1,5/4, HỞ VAN 3 LÁ 15,4, HỞ VAN ĐỘNG MẠCH PHỔI ¼. Bác sĩ chuyên khoa: Nguyễn Thị Mỹ Dung. Tiếp theo mấy tuần lễ sau: Ngày 15/12 /2011, tôi đi siêu âm và đo điện tâm đồ, kết luận: – DÃN BUỒNG NHĨ TRÁI. – CHỨC NĂNG TÂM THU THẤT TRÁI BẢO TỒN , EF=55%. – HỞ VAN 2 LÁ 2.5/4. HỞ VAN ĐỘNG MẠCH CHỦ 1,5/4 .HẸP VAN 2 LÁ MỨC ĐỘ TRUNG BÌNH MVA /PHT= 1,4 cm2. Bác sĩ chuyên khoa: Lê Quang Thạnh. Kính thưa quý vị: Từ ngày 4/5 đến ngày 15/12/2011, đếm được 7 tháng 11 ngày, tôi niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT mà đã tan hết vôi hóa van tim, cũng có nghĩa là bệnh tim hơn 40 năm trời nay không chữa trị được, đã có thể lành mạnh như xưa! Đây là một sự mầu nhiệm không thể nghĩ bàn của tiếng niệm Phật. Như tôi đã nói với các bạn, tôi không mong niệm Phật để hết bệnh nan y của tôi. Tôi niệm Phật cho linh hồn tôi, bởi tôi quá bất hạnh, khi chết con tôi sẽ không có rước thầy chùa tụng kinh như các đám ma khác. Nó giàu có nhưng nó chạy theo vật chất kim tiền, không biết đạo là gì đâu. Như vậy, lúc sống tôi tự tụng cho tôi, tôi tự niệm cho tôi thì tốt hơn. Nào ngờ, tôi gần như hết bệnh, như các bạn đã xem kết quả siêu âm ngày 15/12/2011. Hiện tại, tôi thấy như mình đã bình phục, chất lượng sống tăng lên nhiều, làm việc nhiều không bị mệt! Những lời Phật dạy không hề sai. Những lời Phật dạy bao giờ cũng đúng . Ngày hôm nay, tôi mạn phép viết ra tâm sự đời tôi cho các bạn có thêm niềm tin. Nếu bạn là bệnh nhân có chứng bệnh nan y. Xin bạn hãy bình tĩnh và đừng tuyệt vọng. Có thể, ngoài trường hợp đặc biệt của tôi, đa phần sự sống của bạn là cần thiết cho xã hội, cho bạn bè, gia đình, chồng, vợ, con cái ! Bởi vậy, bạn cần phải sống. Xin bạn đừng để cho sự chữa trị bó tay rồi mới nghĩ đến niệm Phật. Hãy niệm Phật ngay từ bây giờ. Hãy niệm Phật ngay khi có duyên đọc bài này. Mau lên, kẻo trễ! Là lương y, tôi đã từng chứng kiến rất nhiều người muốn niệm Phật, muốn thốt lên sáu chữ  “Nam Mô A Di Đà Phật”, nhưng bị tai biến mạch máu não nên không há miệng, không nói thành tiếng được. Thật là đau khổ vô cùng. Vậy thì đang còn có thể nói được, hãy tha thiết với câu “ Nam Mô A Di Đà Phật”, bạn nhé! Tôi xin nói thêm: – Không phải niệm Phật một ngày một buổi mà được cứu hết bệnh. Cũng có người niệm thời gian ngắn mà đạt, cũng có người niệm lâu chưa thấy gì. Đó là do căn cơ, trình độ, nghiệp quả khác nhau. Có bạn sẽ hỏi tôi, tại sao tôi niệm trong vòng chưa tới một năm, mà bạn niệm hai năm vẫn còn bệnh? Thí dụ: Tôi thiếu nợ một tỷ, mà thời gian một năm tôi góp chỉ được một triệu để trả, như vậy còn thiếu nhiều lắm, phải cố lên! Sau đây, tôi xin góp một chút ít kinh nghiệm từ riêng bản thân tôi, hi vọng có thể trợ giúp bạn đạt kết quả mau hơn như sau: 1/Sáng dậy sớm, cúng nước, đốt nhang, khấn: ÔM LAM ÔM SỈ LÂM. (7 lần ) – Con tên (… ) xin niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT, hồi hướng oan gia trái chủ, cửu huyền thất tổ, các chúng sanh khắp pháp giới. ( Một ngày thực hiện 1 lần, rồi trong ngày lúc nào rảnh thì niệm hoài). – Tụng chú vãng sanh 10 lần hay hơn nữa lúc sáng. Bạn tụng tối, khi đi ngủ và dứt tiếng niêm Phật. CHÚ VÃNG SANH: (10 lần ) – NAM MÔ A DI ĐA BÀ DẠ, ĐA THA GIÀ ĐÁ DẠ, ĐA ĐỊA DẠ THA, A DI RỊ ĐÔ BÀ TỲ, A DI RỊ ĐA TẤT ĐAM BA TỲ , A DI RỊ ĐA TỲ CA LAN ĐẾ, A DI RỊ ĐA TỲ CA LAN ĐA , DÀ DI NỊ, DÀ DÀ NA , CHỈ ĐA CA LỆ, TA BÀ HA. SÁM HỐI: “Tụng 10 LẦN, lạy 10 lần …” Xưa con đã tạo bao ác nghiệp. Đều do vô thỉ tham, sân, si. Từ thân, miệng, ý trót sanh ra. Hết thảy hôm nay đều sám hối. 2/ Có câu: ” Phật dụng tâm”, quý bạn phải tin Phật, niềm tin này phải chắc chắn, niệm Phật với tất cả tấm lòng. Như tôi đã nói ở trên, có người cầu được sớm, có người cầu thấy lâu quá chưa được. Nhưng tôi khuyên bạn hãy giữ niềm tin, rồi bạn sẽ như ý. 3/ Bạn hãy KIÊN NHẪN, có công mài sắt, có ngày nên kim. Nếu không phải là Phật tử như tôi, chưa biết niệm Phật là gì, thì có lúc bạn bị ma chướng quấy phá như là buồn ngủ, như là thấy chán, như là bị những lời nói chê bai, châm chọc. Xin bạn đừng chán, cố lên và cố lên. Bạn cũng có thể cho tôi biết và tôi sẽ niệm cùng với bạn, tôi xin hồi hướng để trợ giúp bạn lúc ban đầu gặp khó khăn ! Kính thưa quý vị, sáu chữ “ Nam Mô A Di Đà Phật” là một sự mầu nhiệm tuyệt vời. Không phải chỉ dành cho bệnh nhân, cho người Phật tử. Niệm Phật không phân biệt tôn giáo, màu da, sắc tộc đều có thể niệm được . Sau khi đọc bài nầy thì các bạn hãy củng cố niềm tin. Niệm Phật trong lúc khỏe mạnh, bình an, trong lúc giàu có, may mắn cũng như lúc đau khổ tận cùng như tôi, bạn nhé ! Rồi bạn sẽ thấy sự mầu nhiệm. ( Phật tử Từ Tâm Đạo ) P/s: Thưa quý vị, tất cả hồ sơ bệnh án, siêu âm, điện tâm đồ… của tôi đều có đầy đủ, cần xem cho biết thì bạn có thể email cho tôi. Chúc quý vị thường tinh tấn và an lạc. Email: minhyen1408@yahoo.com Nam Mô A Di Đà Phật.

NHỜ PHẬT PHÁP, UỐNG THUỐC ĐỘC CŨNG … KHÔNG CHẾT !

( Tự thuật của Lâm Duy Tùng – nick facebook: Đónn Giió, một thành viên của gruop “Luân hồi & Nhân quả” ) Tôi vốn là người tu bên Tịnh độ, chuyên niệm Phật và phát nguyện vãng sinh về cõi Cực Lạc của Phật A Di Đà. Câu chuyện sau đây của tôi, nếu ai muốn kiểm chứng thật hư, có thể liên hệ với tôi theo địa chỉ của tôi : Lâm Duy Tùng, số 16 đường Nguyễn Tri Phương, tổ 9, thị trấn Liên Nghĩa, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng. Câu chuyện của tôi là một việc rất đáng tiếc, có lẽ đọc xong sẽ có rất nhiều người trách mắng tôi, tôi xin nhận. Xong tôi vẫn kể, để nhân đó các bạn có thể thấy được, sức oai lực phi thờng mà câu niệm Phật mang lại. Thời gian năm 2016, tôi chìm đắm trong bế tắc không lối thoát, từ công việc, gia đình, tình cảm… nói chung là mọi thứ như đều đổ xô vào, dồn tôi đến chân tường. Vậy nên, trong cơn “bần cùng sinh dại dột”, tôi uống thuốc diệt cỏ (còn gọi là thuốc cỏ cháy) để tự sát. Hôm đó là ngày 8/3/2016, tôi uống khoảng 1/4 chai thuốc cỏ cháy loại nhỏ, từ lúc 2h, mãi đến gần 5h gia đình tôi mới biết và đưa tôi lên bệnh viện, lúc đó là đã hơn 5h. Mấy tiếng đồng hồ đau đớn quằn quại, ấy vậy mà tôi vẫn còn lì lợm. Bệnh viện Đức Trọng muốn súc ruột nhưng tôi không cho, vì tôi quyết chết bằng được. Thế là, họ chuyển tôi lên trên bệnh viện thành phố Đà Lạt. Lên đó, thì bác sĩ lắc đầu, bảo về nhà nằm chờ chết thôi, không cứu được nữa rồi. Tối hôm đó, do thuốc ngấm vào bao tử và dạ dày nên người tôi nóng rát, bụng cứ như đang đun nước sôi ở trong, ngay cả một ngụm nước uống cũng không được, giống hệt như cảnh giới ngạ quỷ miêu tả trong Kinh. Sáng hôm sau, các sư chú trên chùa thầy Giác Nhàn biết tin, nên xuống để đưa tôi lên phòng hộ niệm. Các sư chú bảo tôi cố gắng niệm Phật, nếu mạng còn thì Phật sẽ cứu, còn không thì Phật sẽ rước về cõi của Ngài ở Tây Phương. Suốt thời gian đó, gia đình tôi thì phóng sinh hồi hướng cho tôi. Còn tôi thì niệm Phật, tuy không được nhất tâm nhưng cũng có sự cảm ứng của chư Phật. Phải kể thêm rằng hơn một năm trước, tôi cũng thường phóng sinh, cố gắng hành thiện mong chuyển nghiệp báo của mình, nên khi nguy kịch cũng gặp được sự trợ duyên rất lớn. Nằm ở phòng hộ niệm, không dùng bất cứ thứ thuốc gì, bụng và cuống họng lúc nào cũng nóng như lửa đốt. Tôi chỉ uống được chút nước sắn dây, ngoài ra không dùng được gì khác. Vài lần thử ăn chút cháo, nhưng rồi, hệt như nuốt sắt nóng vào bụng, muỗng cháo đi đến đâu, bụng tôi cháy đến đó, đau đớn không gì tả xiết. Năm ngày trôi qua, người tôi bắt đầu yếu dần, mệt mỏi tưởng chừng không qua khỏi. Đêm đó tôi sốt li bì, ai cũng đinh ninh là tôi sẽ không vượt qua được. Còn tôi thì bám lấy câu niệm Phật, mong sao có chết thì cũng được sinh về cõi Cực Lạc. Nhưng không, câu niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” của tôi, cùng những công đức mà mọi người hồi hướng cho tôi đã phát huy công năng vi diệu. Đến sáng hôm sau, tôi mở mắt ra và thấy không còn đau như trước, sức lực tăng lên đáng kể, và tôi bình phục như một phép màu. Từ hôm đó, tôi khỏe dần, bắt đầu ăn được ít chuối. Và được vài hôm, các sư chú cho tôi về nhà. Khoảng một tháng sau thì tôi khỏe lại hoàn toàn. Phật pháp vốn nhiệm màu là thế, mong qua câu chuyện này của tôi, mọi người có thêm niềm tin vào hiệu lực vô biên của câu niệm Phật nói riêng, của Phật pháp nói chung. Và, làm gì thì làm, đừng dại dột tự sát như tôi nhé, đó sẽ là điều khủng khiếp nhất bạn phải trải qua. Tìm đến cái chết không hề làm cho đau khổ dừng lại, nó chỉ làm đau khổ bùng phát mạnh hơn. Chỉ có tu hành đúng như lời Phật dạy mới chấm dứt được đau khổ mà thôi. ( Quang Tử, viết lại từ lời kể của Lâm Duy Tùng )