NHỮNG MAY MẮN KÌ LẠ NHỜ PHÓNG SINH

Lần phóng sinh cá bất đắc dĩ

Đó là một buổi trưa độ giữa tháng 7, khí trời oi bức, ngột ngạt siết lấy tâm khảm tôi. Bao nhiêu bộn bề lo toan của cuộc sống. Những khoản nợ chất chồng, làm cho đầu óc tôi không bao giờ được thanh thản, có đêm rất khó chợp mắt. Căn nhà tôi thuê để buôn bán trái cây thật sự không hợp địa thế, càng cố cầm cự càng thêm khó khăn. Bỏ hai mươi triệu ra sửa chữa, lẽ nào vốn không thu lại được mà nuôi miệng càng thêm khó. Kế bên nhà tôi có một tiệm tạp hóa. Tôi thường mua đồ về nấu bữa tại đây chứ ít khi đi chợ. Hôm ấy, trong cái thùng nước chỉ còn đúng một con cá diêu hồng. Lẽ ra là tôi sẽ mua về chiên xù cho bữa cơm trưa. Nhưng thọc tay vào thùng thì cá chạy lăn xăng không sao bắt được. Thọc cả hai tay vờn cá như mèo vờn chuột mà cá giẫy đành đạch và đều thoát ra. Nghĩ cũng phải, con người biết mình sắp chết còn tìm cách cứu thân . Con vật nó cũng như vậy mà thôi, thôi thì ta thử xem con cá này như thế nào vậy. Tôi không cố đuổi bắt nữa mà lấy tay ra khỏi thùng nước, buông một lời bâng khuâng mà khiến ai đang mua đồ nghe thấy cũng cười: – Cá ơi, nếu quả thật cá có trí tuệ thì cá hãy nằm yên, nếu ta nâng cá lên lòng bàn tay mà cá không giẫy giụa ta sẽ phóng sinh cho cá về sông. Diệu kỳ thay, con cá nằm im trong nước, chỉ một bàn tay tôi thôi và có thể luồn xuống nâng cá lên, nó nằm im bất động trong lòng bàn tay tôi. Bàn tay tôi chỉ xòe ra và không cầm nắm gì cả. Để yên thật lâu cá vẫn nằm im, cô chủ tiệm rất đỗi ngạc nhiên.
Lần phóng sinh bất đắc dĩ
Lần phóng sinh bất đắc dĩ
Tôi cho lên cân rồi bảo cô tính tiền, con cá ba mươi tám ngàn. Cô chủ tiệm bông đùa bảo tôi sao mà sang thế, rồi tôi cho con cá vào cái bọc lớn đựng đầy nước. Tôi lấy xe máy chở đi thẳng ra sông.

Chú cá Diêu Hồng có linh trí đặc biệt

Tôi dựng xe trên cầu, bắt con cá ra rồi hứng nó trên bàn tay mà đi một con dốc chừng 100 mét. Tôi bảo cá đừng giẫy, tôi sắp thả cá về sông rồi. Suốt quãng đường đi cá nằm như chết rồi trên bàn tay tôi. Tới sông, tôi không thả ngay xuống nước mà đặt cá trên một thảm cỏ, hướng đầu cá ra sông và nói: – Phía trước là nước sông, cá hãy trườn tới đi! Lạ thay, lần này tôi thật sự đã tin con cá mình sắp thả nó có thể nghe và hiểu những gì tôi nói. Khi vừa dứt câu cá uốn áy trườn đi cho đến khi rơi tõm xuống nước. Khi cá về nước, chuyện tưởng như đã dừng ở đây nhưng không.
phóng sinh cá Diêu Hồng có linh trí
phóng sinh cá Diêu Hồng có linh trí
Cá nổi lên mặt nước, ngớp nước thở, ngoảnh đầu nhìn người vừa phóng sinh cho mình ở trên bờ. Giờ thì tôi đã thật sự tin vào những gì mình nghĩ về con cá này rồi. Cá vẫn nổi mình không rời bờ, tôi vội ngồi xuống và chạm tay xuống nước cất lời: – Thôi, về sông rồi cá hãy đi đi, ở đây không khéo người ta thấy lại bắt lại thì uổng công ta phòng sinh.
Chú cá sung sướng sau khi được thả phóng sinh ( Minh họa)
Chú cá sung sướng sau khi được thả phóng sinh ( Minh họa)

May mắn bất ngờ sau khi phóng sinh

Con cá phẩy đuôi một cái, ngụp xuống nước rồi bơi mất hút ra giữa dòng sông. Ai nói loài vật không tham sống sợ chết. Ai nói chúng ngu xuẩn đần độn. Câu chuyện cũng được mấy ai tin là thật! Bởi lẽ, họ chưa có duyên được gặp những con vật thông minh , hiểu được tiếng người nên sinh lòng ngờ vực. Kỳ thực, sau khi thả con cá này, qua ngày hôm sau, ba tôi điện thoại báo tin ba trúng bốn tờ vé số giải 30 triệu cho mỗi tờ. Ba tôi cho tôi 40 triệu để trả nợ. Cuối tháng đó ba lại trúng thêm sáu tờ cũng giải tương đương như thế . Tức là một trăm tám mươi triệu chưa trừ thuế thu nhập theo quy định của Nhà Nước, ba lại cho tôi 30 triệu để trả nợ. Cuộc sống có những cái rất đổi diệu kỳ, có những việc làm nho nhỏ nhưng vô tình tạo nên một phước đức lớn. Có ai ngờ ba tôi bơm xe vá ép chạy vay từng bữa cơm thế mà mua thiếu bốn tờ lại trúng, ba sợ không có tiền trả nên không lấy. Bà vé số dúi vào túi ba ép mua mặc dù không nhận được tiền liền mà vẫn bán. Phải chăng tôi đã phóng sinh đúng chú cá thần, đã giúp tôi thoát cơn khó khăn để trả ơn? Lạm bàn: Người có người sang, người hèn, kẻ phàm phu, bậc hiền trí, trong các loài động vật cũng chia ra có con ngu si, có con linh giác mạnh. Con cá trong truyện này thuộc loại linh trí cực mạnh rất hiếm gặp, phóng sinh nó không như phóng sinh các con cá bình thường khác, sẽ được phước lớn hơn, không những thế mà sẽ còn gặp may mắn tức thì. Ngược lại, xui cho ai đem con cá như thế này là làm thịt, sẽ gặp báo ứng tức khắc. Tôi đã từng nghe chuyện có người bắt được con ba ba trắng ( những con vật đẹp và có màu sắc lạ thường, rất có thể là một con vật có linh giác ) rồi đem về làm thịt, sau đó liền phát bệnh khốn khổ cho tới lúc chết. ( Khuyết danh )

NHỮNG MAY MẮN KÌ LẠ NHỜ PHÓNG SINH.

( Sưu tầm ở Việt Nam )

Chuyện có thật về cá Diêu Hồng.

Đó là một buổi trưa độ giữa tháng 7, khí trời oi bức, ngột ngạt siết lấy tâm khảm tôi. Bao nhiêu bộn bề lo toan của cuộc sống. Những khoản nợ chất chồng, làm cho đầu óc tôi không bao giờ được thanh thản, có đêm rất khó chợp mắt. Căn nhà tôi thuê để buôn bán trái cây thật sự không hợp địa thế, càng cố cầm cự càng thêm khó khăn. Bỏ hai mươi triệu ra sửa chữa, lẽ nào vốn không thu lại được mà nuôi miệng càng thêm khó. Kế bên nhà tôi có một tiệm tạp hóa. Tôi thường mua đồ về nấu bữa tại đây chứ ít khi đi chợ. Hôm ấy, trong cái thùng nước chỉ còn đúng một con cá diêu hồng. Lẽ ra là tôi sẽ mua về chiên xù cho bữa cơm trưa. Nhưng thọc tay vào thùng thì cá chạy lăn xăng không sao bắt được. Thọc cả hai tay vờn cá như mèo vờn chuột mà cá giẫy đành đạch và đều thoát ra. Nghĩ cũng phải, con người biết mình sắp chết còn tìm cách cứu thân . Con vật nó cũng như vậy mà thôi, thôi thì ta thử xem con cá này như thế nào vậy. Tôi không cố đuổi bắt nữa mà lấy tay ra khỏi thùng nước, buông một lời bâng khuâng mà khiến ai đang mua đồ nghe thấy cũng cười: ” Cá ơi, nếu quả thật cá có trí tuệ thì cá hãy nằm yên, nếu ta nâng cá lên lòng bàn tay mà cá không giẫy giụa ta sẽ phóng sinh cho cá về sông”. Diệu kỳ thay, con cá nằm im trong nước, chỉ một bàn tay tôi thôi và có thể luồn xuống nâng cá lên, nó nằm im bất động trong lòng bàn tay tôi. Bàn tay tôi chỉ xòe ra và không cầm nắm gì cả. Để yên thật lâu cá vẫn nằm im, cô chủ tiệm rất đỗi ngạc nhiên. Tôi cho lên cân rồi bảo cô tính tiền, con cá ba mươi tám ngàn. Cô bông đùa bảo tôi sao mà sang thế, rồi tôi cho con cá vào cái bọc lớn đựng đầy nước. Tôi lấy xe máy chở đi thẳng ra sông. Tôi dựng xe trên cầu, bắt con cá ra rồi hứng nó trên bàn tay mà đi một con dốc chừng 100 mét. Tôi bảo cá đừng giẫy, tôi sắp thả cá về sông rồi. Suốt quãng đường đi cá nằm như chết rồi trên bàn tay tôi. Tới sông, tôi không thả ngay xuống nước mà đặt cá trên một thảm cỏ, hướng đầu cá ra sông và nói: – Phía trước là nước sông, cá hãy trườn tới đi! Lạ thay, lần này tôi thật sự đã tin con cá mình sắp thả nó có thể nghe và hiểu những gì tôi nói. Khi vừa dứt câu cá uốn áy trườn đi cho đến khi rơi tõm xuống nước. Khi cá về nước, chuyện tưởng như đã dừng ở đây nhưng không. Cá nổi lên mặt nước, ngớp nước thở, ngoảnh đầu nhìn người vừa phóng sinh cho mình ở trên bờ. Giờ thì tôi đã thật sự tin vào những gì mình nghĩ về con cá này rồi. Cá vẫn nổi mình không rời bờ, tôi vội ngồi xuống và chạm tay xuống nước cất lời: – Thôi, về sông rồi cá hãy đi đi, ở đây không khéo người ta thấy lại bắt lại thì uổng công ta phòng sinh. Con cá phẩy đuôi một cái, ngụp xuống nước rồi bơi mất hút ra giữa dòng sông. Ai nói loài vật không tham sống sợ chết. Ai nói chúng ngu xuẩn đần độn. Câu chuyện cũng được mấy ai tin là thật! Bởi lẽ, họ chưa có duyên được gặp những con vật thông minh , hiểu được tiếng người nên sinh lòng ngờ vực. Kỳ thực, sau khi thả con cá này, qua ngày hôm sau, ba tôi điện thoại báo tin ba trúng bốn tờ vé số giải 30 triệu cho mỗi tờ. Ba tôi cho tôi 40 triệu để trả nợ. Cuối tháng đó ba lại trúng thêm sáu tờ cũng giải tương đương như thế . Tức là một trăm tám mươi triệu chưa trừ thuế thu nhập theo quy định của Nhà Nước, ba lại cho tôi 30 triệu để trả nợ. Cuộc sống có những cái rất đổi diệu kỳ, có những việc làm nho nhỏ nhưng vô tình tạo nên một phước đức lớn. Có ai ngờ ba tôi bơm xe vá ép chạy vay từng bữa cơm thế mà mua thiếu bốn tờ lại trúng, ba sợ không có tiền trả nên không lấy. Bà vé số dúi vào túi ba ép mua mặc dù không nhận được tiền liền mà vẫn bán. Phải chăng cá đã hồi hướng công đức này cho tôi? Cá có thể biết được tâm trạng u uất buồn rầu vì nợ nần của người phóng sinh mình chăng? Nếu không có phước đức này ngần số tiền ấy, lãi mẹ đẻ con, vay tiền nóng bạc 20 có thể tôi làm không trả nổi với cái địa thế buôn bán ế ẵm như thế này. * Lời bàn: người có người sang, người hèn, kẻ phàm phu, bậc hiền trí, trong các loài động vật cũng chia ra có con ngu si, có con linh giác mạnh. Con cá trong truyện này thuộc loại linh giác cực mạnh rất hiếm gặp, phóng sinh nó không như phóng sinh các con cá bình thường khác, sẽ được phước lớn hơn, không những thế mà sẽ còn gặp may mắn tức thì. Ngược lại, xui cho ai đem con cá như thế này là làm thịt, sẽ gặp báo ứng tức khắc. Tôi đã từng nghe chuyện có người bắt được con ba ba trắng ( những con vật đẹp và có màu sắc lạ thường, rất có thể là một con vật có linh giác ) rồi đem về làm thịt, sau đó liền phát bệnh khốn khổ cho tới lúc chết. ( Khuyết danh ) _______________________________________________ Câu truyện thứ 2: Ngày còn trẻ khoảng 20 tuổi, sống nơi vùng sâu vùng xa, tuy ở tại gia nhưng tôi rất mê tu, tụng kinh niệm Phật, mà nhất là phóng sanh. Vào mùa nắng, những đám ruộng khô nước đọng lại thành vũng nhỏ, trong đó có vô số loài cá bơi lúc nhúc. Nếu có ai bắt gặp họ cho là may mắn và xúc về kho nấu cho gia đình trong bữa ăn. Còn nếu không ai gặp thì nắng khô cá cũng sẽ chết hết. Riêng tôi thì đi tìm và bắt đem ra sông, niệm Phật quy y cho chúng rồi thả. Lúc đó cũng là năm 1976-1977, ở lứa tuổi thanh niên, tôi và tất cả mọi người phải lên đường đi nhập ngũ theo lệnh của nhà nước. Trên đường đến nơi nhập ngũ, gặp 1 người ôm con rùa, tôi vội chạy lại xin mua, người ấy không bán mà lại cho tôi. Mừng quá, tôi liền mang đến con sông niệm Phật, quy y cho nó xong thả xuống nước, hồi hướng rồi cầu xin Phật, Bồ Tát Quán Thế Âm cho con rùa chuyến đi này gặp nhiều may mắn.
Tôi liền mang đến con sông niệm Phật, quy y cho nó xong thả xuống nước. ( Ảnh minh họa )
Sau những tháng nắng mưa, gian nan học tập ở quân trường, ngày mãn khóa hàng ngàn đồng đội nhận lệnh đến vùng Tây Nam để bảo vệ biên giới và cũng đã hy sinh cho Tổ Quốc rất nhiều. Riêng tôi ( với 12 người nữa ) không hiểu sao lại được cấp trên giữ lại để công tác hậu cần tại Tỉnh. Trong quân ngũ, dù ở đâu cũng là phục vụ cho Tổ Quốc, nhưng dù sao người ở đơn vị hậu cứ bao giờ cũng sung sướng hơn. Nhưng với tôi lúc đó là do sự sắp đặt trên là Bồ tát Quán Thế Âm, mà dưới là cấp chỉ huy của đơn vị Tỉnh. Đã qua rồi trên 30 năm, tôi luôn nhớ đến và có dịp kể cho bạn bè nghe kỷ niệm xưa, ngày ra đi, gặp con rùa bị nạn, xin phóng sanh với lời hồi hướng, cầu xin Bồ Tát Quán Thế Âm gia hộ và có được sự linh ứng nhiệm mầu đó. Nếu quý vị, là người Đạo Phật, hay dù không là Đạo Phật, nhưng quý vị không sát hại mà thường xuyên biết phóng sanh sẽ thấy được sự may mắn đến với mình. NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT ! ( Khuyết danh )

GIẾT TÔM ” ÂN NHÂN” PHẢI BỎ MẠNG.

GIẾT TÔM ” ÂN NHÂN” PHẢI BỎ MẠNG.
 
Câu chuyện này xảy ra cũng lâu lắm rồi, thời kì trước giải phóng. Ở dốc cầu An Thạnh, Bến Lức, Long An, có một người phụ nữ, mọi người vẫn thường gọi là dì Ba, hôm đó ngồi rửa chén ở mé sông.
Không biết sơ ý thế nào làm rơi chiếc nhẫn xuống sông. Vì chỗ đó cũng cạn, dì Ba cố gắng xuống hụp lặn mò, nhưng mò mãi mà không thấy.
Đang lúc không còn hi vọng gì thì bỗng có một con tôm càng rất lớn trồi lên mặt nước. Cái càng nó kẹp chiếc nhẫn, và chìa ra như muốn đưa cho dì Ba lấy. Cô ta há hốc mồm trước hiện tượng lạ ấy, một lúc lâu mà vẫn không dám tin vào mắt mình.
 
Vì sao lại có chuyện vi diệu như vậy ? Nhưng thôi kệ, chuyện lí giải để cho mấy ông khoa học, còn Dì Ba thấy nhẫn thì mừng quá, sau khi chẫn tĩnh lại thi vươn tay ra, vớt con tôm lên, lấy cái nhẫn rồi tính thả con tôm xuống.
Nhưng nhìn lại, con tôm to quá, cô ta chưa từng nhìn thấy con tôm nào lại to như vậy. Nhìn nó mà đầu óc lập tức liên tưởng đến những món đặc sản về tôm, tự dưng cô cảm thấy thèm không chịu nổi.
Cô cầm con tôm chạy vào nhà. Vùa lúi húi tìm dụng cụ làm món tôm, vừa kể lại câu chuyện con tôm giúp cô ta vớt chiếc nhẫn đánh rơi cho chồng nghe.
Nghe xong chồng dì nói:
– Thôi bà đi thả con tôm đi. Nó vớt chiếc nhẫn giùm bà rồi. Cám ơn nó không hết. Bà bắt nó làm chi.
– Từ đó tới giờ tôi chưa thấy con tôm nào bự như vầy. Chắc nướng nó ăn ngon lắm đây, ông không ăn thì thôi tôi ăn một mình.
Dù ông chồng không cho ăn, khuyên can rất nhiều, xong cô ta vẫn cứ nhất quyết muốn ăn tôm nướng cho bằng được. Loáng một cái, chú tôm kia đã có một chỗ yên ổn trong bụng dì Ba. Thật tội nghiệp chú, muốn làm việc tốt một lần mà nào ngờ ra nông nỗi…
 
Những con vật to lớn hoặc đẹp một cách bất thường, thường có tâm linh rất mạnh. Cứu chúng thì thường gặp phước báo rất nhanh. Ngược lại, giết chúng, báo ứng cũng sẽ đến rất nhanh. Quả nhiên, chỉ trong một tháng, dì Ba phát bệnh lạ, toàn thân ngứa nổi ghẻ, rồi từ từ trở nên lở loét. Vết lở chảy mủ ra hôi thối, thậm chí còn xuất hiện cả giòi bên trong, đau nhức vô cùng.
Ngày xưa, ở vùng thôn quê đâu có thuốc hiện đại như bây giờ, mà kể cả là tây y hiện đại bây giờ chưa chắc đã trị được, cũng không biết chữa làm sao, dì Ba cứ đau đớn vật vã, gào thét, rên rỉ như thế một thời gian. Rồi cô ta chết, chồng cô sau đó bán nhà, cùng với mấy đứa con đi đâu không rõ.
Làng xóm ai nấy đều đem câu chuyện của dì Ba làm lời răn nhắc cho con cháu mình.
____________________
 
Bản thân tôi (Phúc Diệu) cũng xin chia sẽ quả báo việc sát sinh của chính mình. Lúc trước, tôi còn nhỏ, ở dưới quê, mỗi lần trời mưa là xách xô ra đồng bắt cua, bắt cá, bắt ốc đem về chế biến đủ món. Rồi làm thịt gà vịt nhiều không kể xiết.
 
Khi lớn lên có gia đình, có con rồi thì đi chợ lựa con tôm, con cá, con cua còn tươi sống mới mua về nấu. Sau một thời gian, dù còn trẻ mà chân tay tôi đau nhức ghê gớm.
Đi bệnh viện bác sĩ cho thuốc uống, uống hết thuốc rồi lại nhức lại.
Sau đó nhờ Phật gia hộ nên tôi quen được một chị Phật tử kia. Khi biết tôi như vậy, chị hướng dẫn tôi đi phóng sinh, khi đi chợ thì lựa tôm cá đã chết mà mua. Tôi liền làm theo. Được một thời gian, chân tay mình bớt đau nhức hẳn.
Về sau, cứ mỗi khi hơi đau nhức một chút là tôi đi chợ mua cá, mua cua, mua ốc phóng sinh là ngày hôm sau tôi liền hết đau, khỏi phải uống thuốc.
Giờ tôi đọc được nhiều chuyện báo ứng thê thảm do sát sinh, nghĩ lại chỉ vì ngon miệng một bữa ăn mà sau này phải chịu quả báo thật đáng sợ, nên cũng hạn chết đi rất nhiều.
Cầu mong những con vật đã bị tôi giết vì miếng ăn sẽ tha thứ cho tôi. Cho đến giờ, thì con kiến tôi cũng không dám giết nữa. Mong mọi người đọc được chuyện của tôi sẽ sớm từ bỏ mọi việc sát sinh.
 
(Quang Tử, viết lại từ lời kể của Phúc Diệu)
 

THẦN DƯỢC CỦA ĐỊA TẠNG BỒ TÁT: DIỆT ĐỊNH NGHIỆP ĐÀ RA NI

CHUYỆN LINH ỨNG CỦA TÔI.  (Thiện Như) Khi bị bệnh mà đông tây y trả về, không trị được, chỉ còn cách ngồi chịu đựng đau đớn hoặc chờ chết, thì tại sao bạn không thử phương pháp cuối cùng, đó là tìm đến PHẬT PHÁP. Có rất nhiều trường hợp đã khỏi bệnh nhờ phương pháp này, và tôi là một minh chứng. Khoảng đầu năm 2017 tôi (Thiện Như) bắt đầu công việc làm bếp cho một nhà hàng Hàn Quốc chuyên hải sản và các món nướng tại TP.Vũng Tàu. Có lẽ vì công việc liên quan đến tôm, cua, cá, mực, thịt bò, heo  .v.v.. nhiều nên dần dần tay của tôi bắt đầu lở loét, rồi bật máu, lột cả da tay, vô cùng đau rát, khó chịu. Tôi đi khám bệnh viện và bác sĩ đã kết luận tôi bị bệnh “TRÀM KHÔ” chỉ cần bôi và uống thuốc một thời gian sẽ ổn. Nhưng thật kì lạ! Mặc dù đã uống đủ, bôi đủ các loại thuốc mà căn bệnh này vẫn không thuyên giảm chút nào, cứ đêm đến tôi không ngủ được vì hai bàn tay của mình, nó ngứa hơn bình thường rất nhiều. Thế là tôi ra sức gãi cho đã ngứa, cứ tay nọ gãi cho tay kia mà không hết, và tôi dùng hai tay của mình cứ thế trà sát vào nhau không ngừng… đến nỗi những vết đã bị nứt ở lòng bàn tay và đầu ngón tay bật máu nhưng vẫn không hết ngứa. Chẳng đêm nào tôi được ngủ ngon giấc, tình trạng trên cứ lặp đi lặp lại và tôi chỉ biết nằm khóc… Thuốc uống và thuốc bôi của bệnh viện tôi đều ngưng hết vì quá chán nản (uống mãi, bôi mãi mà không có dấu hiệu thuyên giảm) Có người chỉ tôi cách lấy quả chanh cắt ra, rồi chà sát lên chỗ bị ngứa (vì chanh có axit sẽ diệt được vi khuẩn, nấm gây bệnh, người đó đã làm như vậy và cũng khỏi) Tôi cũng làm theo nhiều lần nhưng không kết quả, và nói thật với mọi người rằng cái cảm giác khi đưa miếng chanh chà lên bàn tay đang bị ngứa, bị nứt chảy máu ấy thật sự muốn chết đi cho rồi… Tôi liên tưởng ngay đến những chúng sanh bị tôi giết hại, băm chặt ra rồi dùng gia vị ướp chúng… Chắc lúc ấy chúng cũng đau xót như cảm giác hiện tại tôi đang chịu (tôi biết mình đang bị quả báo). Lúc này tôi vô cùng hối hận vì công việc của mình đã làm.
Dần dần trờ nên rất đau nhức, xuất hiện các vết nứt, thậm chí bật máu, lột cả da tay. ( Ảnh minh họa )
Sau một thời gian chạy chữa không kết quả, tôi ôm hai bàn tay khóc lóc hằng đêm, chịu đựng đau đớn và tuyệt vọng… Và rồi chư Phật – Bồ Tát đã gia hộ cho tôi, may mắn tôi được Admin của nhanqua.com.vn hướng dẫn cách sám hối oan gia trái chủ và niệm Phật, đặc biệt là tụng chú Diệt Định Nghiệp Đà Ra Ni: “ÔM PRA MA NI ĐA NI XOA HA” Rồi hồi hướng tất cả công công đức cho các oan gia trái chủ gây nên bệnh ở tay của tôi (những con vật đã bị tôi hại ). Tôi thực hành theo không ngơi nghỉ với niềm tin sâu chắc, khoảng vài tuần sau khi tôi bắt đầu tụng chú Diệt Định Nghiệp, thật bất ngờ tay của tôi có dấu hiệu lành bệnh: các vết nứt bắt đầu khép lại, máu không còn gỉ ra, da tay đã bớt lột, và da non bắt đầu hình thành… Tôi vui mừng khôn xiết, lại cứ thế sám hối, niệm Phật kể cả lúc đang làm việc, đang đi đường, thậm chí nấu ăn tôi cũng niệm Phật luôn… cứ như vậy bệnh TRÀM KHÔ của tôi đã hoàn toàn khỏi tới tận bây giờ !!! Sau sự việc này, tôi đã xin nghỉ việc mặc dù lúc đó cuộc sống rất khó khăn, nếu nghỉ việc trong thời gian chờ xin việc mới mọi chi phí trong gia đình sẽ bị ảnh hưởng… Nhưng không lâu sau tôi đã tìm được công việc khác, bớt vất vả hơn, lương ổn định, đặc biệt là rất lợi lạc cho mọi người. Tôi nghĩ: ” Có lẽ Phật – Bồ Tát đã che chở cho tôi, vì trong lúc bị bệnh tôi đã ngộ ra tội lỗi của mình, thành tâm ăn năn sám hối, tin tưởng tuyệt đối không chút nghi ngờ vào Phật pháp mà tụng chú, niệm Phật không ngơi nghỉ rồi hồi hướng cho oan gia để chuộc tội… Còn nữa, tôi đã dứt khoát chấm dứt công việc sát sinh đó mặc dù biết sẽ có nhiều khó khăn sắp tới.” Nếu như ai rơi vào trường hợp giống như tôi, khi mà thuốc thang không còn hiệu quả gì. Hãy thử làm như tôi, bạn sẽ thấy được hiệu lực phi thường của PHẬT PHÁP, và câu thần chú của Địa Tạng Vương Bồ Tát  : “ÔM PRA MA NI ĐA NI XOA HA” Dưới đây là hướng dẫn cách trì tụng Diệt Định Nghiệp Đà Ra Ni: 

NHÂN QUẢ BÍ ẨN ĐẰNG SAU ÁN MẠNG THẢM KHỐC

Án mạng thương tâm và căn nguyên vấn đề

Tiếng búa gỗ của chánh án vừa dứt, tuyên án thiếu niên đâm chết cha ruột mình, cả phòng xử im phăng phắc như bị rút cạn không khí. Bỗng, từ hàng ghế đầu, một người đàn bà rũ rượi tóc tai, mặt mày tái xám, bật dậy như chiếc lò xo bị dồn nén quá lâu. Bà lao lên trước vành móng ngựa, đôi mắt hoảng loạn, rưng rức nước mắt: “Không! Không phải nó! Chính tôi mới là người giết cha nó!” Không ai kịp phản ứng. Những cái đầu quay lại, cái thì ngạc nhiên, cái lắc lư ngờ vực. Vị chánh án đập mạnh búa lên bàn: — Trật tự! Đây là tòa án, không phải chỗ muốn nói gì thì nói! Chị có biết chị đang nói gì không? Người đàn bà gật đầu, nước mắt giàn giụa, giọng khản đặc: — Tôi biết. Và tôi sẵn sàng chịu tội… Nhưng tôi phải nói sự thật. Nếu không, tôi sẽ mang nó theo xuống mồ. Và rồi, trong ánh mắt đông cứng của cả phòng xử, bà bắt đầu kể.
Phía sau án mạng bi thảm là nhân quả bí ẩn
Phía sau án mạng bi thảm là nhân quả bí ẩn
Nhiều năm về trước, khi bà còn là một cô gái trẻ, lấy chồng khi mới tròn đôi mươi. Cuộc sống nghèo khổ, hai vợ chồng phải bươn chải từng bữa cơm. Chồng bà làm nghề vá xe bên lề đường, cạnh tranh khốc liệt, khách ít dần, tiền không đủ sống. Rượu thay cơm. Chửi thề thay lời yêu. Mỗi lần ế ẩm trở về là mỗi lần tay chân ông ta vung vãi lên thân thể vợ như trút giận vào một cái bao cát vô tri. Nhưng bà không phải bao cát. Bà là người đàn bà có trái tim – yếu đuối, thèm được an ủi, và…khao khát yêu thương. Rồi một người đàn ông khác bước vào đời bà. Hắn làm nghề mổ heo dạo – thân thể lực lưỡng, giọng nói đậm mùi chợ búa, nhưng ánh mắt lại… dịu dàng một cách nguy hiểm. Những phần lòng, phần huyết, phần thịt dư sau mỗi lần mổ heo được thưởng, hắn mang về nhà bà, rủ chồng bà nấu nướng rồi kiếm thêm tí rượu. Thế là họ trở thành bạn nhậu. Lâu dần, bà thấy hắn dễ mến. Từ ánh mắt chạm nhau trong góc bếp, đụng chạm qua loa. Bà và hắn ngày càng gần gũi hơn. Rồi cũng đến ngày họ vụng trộm lén lút trong những chiều chồng đi vắng. Bà biết mình đang sa đà vào hố sâu của dục vọng. Nhưng bà không cưỡng lại được. Rồi một hôm, sự thật bị lộ. Gã chồng say rượu chỉ thẳng mặt hắn mà chửi, nào là “thằng đểu”, nào là “quân chó má”. Người tình của bà trợn mắt, lôi con dao mổ heo ra, gằn giọng: — Tao cắt cổ mày như cắt cổ lợn bây giờ! Chồng bà không sợ. Hai người lao vào nhau giằng co. Dao lóe lên. Máu bắn ra. Một tiếng hét thất thanh… rồi im bặt. Người chồng gục xuống, mắt mở trừng trừng. Lời nguyền rủa phì phò, đứt đoạn thoát ra khỏi cổ họng còn ướt máu: — Mày sẽ phải chết…. như mày đã giết tao! Thằng đồ tể …khốn kiếp… Đêm ấy, họ chôn ông chồng ở sau vườn, rồi bỏ trốn vào miền Nam. Đổi tên, làm lại cuộc đời.

Nhân quả bí ẩn theo sau vụ án mạng thảm khốc

Mấy năm sau, họ sinh con trai, tưởng là sự khởi đầu mới. Nhưng đứa trẻ đó mãi không biết nói, không biết đi, bò lê suốt ngày. Ánh mắt nó trắng dại, thân thể nặng nề. Có lúc bà thấy nó… mà liên tưởng tới những con lợn vậy, nhất là đôi mắt ấy. Thầy bói bảo: bị oan hồn ám, ông chồng giết nhiều lợn quá mà. Phải cúng, phải giải. Họ lập đàn, mời thầy tụng suốt ba ngày ba đêm. Sau đó, đứa con tự dưng đứng dậy, tập đi, rồi đi được như người bình thường. Nhưng nói thì vẫn không làm được, chỉ ú ớ, hú hét. Họ sống tiếp, như chưa từng có quá khứ. Gã đồ tể xưa – nay là người chồng hợp pháp, thương vợ, yêu con. Mỗi đêm vẫn bò dưới đất làm “ngựa” cho con cưỡi, cả nhà vui vẻ cười ầm vì tiếng ú ớ vô nghĩa của nó. Thời gian cứ thế trôi qua êm đềm nhiều năm sau. Cho đến một đêm, tiếng cười vẫn vang nhà. Hai cha con đang vui vẻ, bỗng thằng con trai – nay đã là thiếu niên –  đứng phắt dậy, lảo đảo vài bước, cầm lấy con dao mổ heo treo trên vách. Rồi nó rít lên, câu nói đầu tiên trong đời: – Mày sẽ phải chết như mày đã giết tao! Thằng đồ tể khốn kiếp! Gã chưa kịp quay lại, thì mũi dao đã đâm thẳng vào cổ. Máu phun lên sàn, vẽ lại y chang cảnh cái đêm năm ấy. Gã gục xuống, mắt mở trừng trừng. Còn đứa con – cười sằng sặc, đôi mắt trắng dại hệt như người đàn ông đã chết mười mấy năm trước. Bà nhìn thấy cảnh tượng ấy thì chết lặng vì sợ, vì đau đớn. Phải chăng con bà đã bị linh hồn người chồng cũ nhập vào ? Phải chăng đây là bản án cho những sai lầm năm xưa ? Nghe đến đây cả phiên tòa sững sờ. Người đàn bà khụy xuống, những dòng nước mắt lăn dài. Những người chứng kiến dần hoang mang với những câu hỏi “Thực sự ai mới là người có tội ?”, “Tòa phải xét xử như thế nào mới thực sự công bằng?” Và họ dần nhận ra, dù tòa có phán như thế nào đi nữa, thì rồi mọi chuyện sẽ tự có sự an bài công bằng thôi, vì ngoài luật pháp, thì trên đầu vẫn luôn còn luật Nhân quả. (Câu chuyện không rõ nguồn gốc)
  • Mỗi bài viết là một ngọn đèn nhỏ, mong soi sáng phần nào trên hành trình tu học của bạn. Để những ngọn đèn ấy không ngừng cháy sáng, lan tỏa ánh sáng Phật Pháp đến khắp mọi nơi là tâm nguyện của chúng tôi, nhưng để hành trình này được bền bỉ, chúng tôi rất cần sự chung tay của bạn. Nếu nhận thấy những bài viết này mang lại lợi ích cho bạn, cũng như nhiều người khác, xin hãy đồng hành cùng chúng tôi bằng cách ủng hộ kinh phí để duy trì hoạt động hoằng pháp. Mọi đóng góp xin gửi về STK Vietcombank: 0081001314166(Dinh Bao Trung) Dù nhỏ bé hay lớn lao, sự sẻ chia của bạn đều là động lực quý giá để chúng tôi tiếp tục hành trình ý nghĩa này. Chân thành tri ân!Xem thêm: Video Youtube: 21 câu hỏi đáp Phật Pháp & đời sốngSẽ ra sao khi từ bì không đi cùng trí tuệ ?7 lỗi nhỏ nhặt khiến bạn gặp xui xẻo

KIẾP ĐỎ ĐEN và KẾT CỤC TÀN TẠ.

(Thanh Ngọc – một thành viên của group ” Luân hồi & nhân quả”) Tôi tên Thanh Ngọc, hiện sống tại Quận 5, thành phố HCM. Tôi có một ông cậu sinh năm 1960, cậu tên Đặng Phúc Thiện, cũng ở quận 5, hồi còn trẻ làm nghề giữ xe, nấu rau câu, bán chè, khi có tuổi thì làm bảo vệ. Khoảng 1986, cậu tôi lấy vợ, sinh được ba cô con gái. Do con đông, mà không biết làm gì cho có nhiều tiền, lại thấy trong xóm có tụ tập cờ bạc nên cũng ké thử, khi đó đánh thua chút chút, ăn cũng chút chút, chứ chưa ghiền. Thói quen đánh bài, cờ bạc, đánh đề cậu bị nhiễm từ đó. Chỉ đến khi, vợ được cha mẹ gửi tiền nước ngoài về cho để mua hai căn nhà chung cư Phạm Thế Hiển, một căn ở, còn một căn cho thuê. Tiền rủng rỉnh rồi thì cậu mới mạnh tay đánh lớn. Khi thì chơi đánh đề, khi thì cá độ đá banh. ( Cờ bạc là bác thằng bần), có lẽ đó là một định luật không thể khác, không bao lâu sau, cậu tôi thua cả mấy chục cây vàng, bị người ta xiết nợ, cậu năn nỉ vợ trả. Mợ tôi đành bán nhà trả nợ cho cậu, và quyết định li dị, kể từ đó đường ai nấy đi. Năm năm trở lại đây, tay cậu tôi bị một chứng bệnh rất lạ. Da tay trở nên rất mỏng, tay ông giờ đụng nhẹ cái gì cũng tróc nguyên cả miếng da, máu chảy đầm đìa. Mà khổ, biết bị bệnh nhưng đâu tránh được những va chạm, hôm thì đụng bàn, hôm thì đụng xe… Thành ra tay luôn bị chảy máu, vết thương này chưa lành thì đã chồng lên vết thương khác, tình cảnh rất thống khổ.
Da tay trở nên rất mỏng, tay ông giờ đụng nhẹ cái gì cũng tróc nguyên cả miếng da, máu chảy đầm đìa. ( Ảnh minh họa )
Đi bệnh viện khám, bác sĩ kết luận tay cậu bị mảng bầm tự phát /TD rối loạn máu đông, và cũng chỉ có hai cánh tay từ cùi chỏ trở xuống mới bị, còn những bộ phận khác thì bình thường. Phải chăng đây là quả báo của việc dùng đôi bàn tay vào trò đỏ đen cờ bạc? Với bệnh tình như thế, uống thuốc mãi cũng không khỏi, cậu tôi cũng chẳng thể đi làm kiếm tiền nuôi thân, ngay cả làm những việc nhẹ cũng rất đau, như giặt giũ, nấu nướng… thậm chí đến bàn ủi cũng không cầm được, nên phải về ở với mẹ ruột ( tức bà ngoại tôi). Gia đình tan nát, tài sản tiêu tán, bệnh tật hành hạ, cuộc đời đi vào ngõ cụt… Chung quy cũng chỉ vì hai chữ ( đỏ đen). Ấy vậy mà cho đến bây giờ, máu đỏ đen của cậu tôi vẫn còn, vẫn thỉnh thoảng chơi năm ba chục ngàn kiếm chút tiền, nhưng giống như đã thành quy luật, thắng một lần thì thua đến trăm lần. Tôi cũng như mọi người trong gia đình vẫn khuyên nhủ nhưng cậu tôi không nghe. Có lẽ, nó đã thành căn bệnh cố hữu, chỉ mong những ai chưa dính vào cờ bạc, nhân nghe câu chuyện của cậu tôi, mà luôn sáng suốt tránh xa, đừng để cuộc đời mình sa lầy trong vòng đen bạc vô nghĩa này.

HẾT UNG THƯ CỘT SỐNG NHỜ CHÚ ĐẠI BI.

Người thường xuyên trì tụng thần Chú Đại Bi người ấy có niềm vui lớn, có cảm giác bén nhạy, có năng lực kỳ diệu, có trí tuệ sâu sắc, có lòng thương rộng lớn, có bình an mọi thời vượt qua mọi khổ nạn và tai ách. Người ấy làm được những điều lợi ích cho chúng sanh mà người đời khó có thể làm được. Người tu theo pháp quán từ bi và tụng trì Đại Bi thần chú để mưu cầu lợi ích cho đám đông đều thành công như ý nguyện. Cô Sương Ngọc thường đi chùa Việt Nam ở Los Angeles bị bịnh ung thư cột sống đã đến thời kỳ nặng. Bác sĩ khuyên nghĩ ngơi để đợi ngày ra đi. Cô biết mình không tránh khỏi cái chết nên cô suy niệm đời người có một lần sanh và một lần tử có chi là hối tiếc, lo sợ. Nhờ vậy, cô đem tâm buông bỏ, đem tâm trống rỗng, đem tâm vắng lặng và nhứt tâm mà tụng trì Chú Đại Bi mỗi ngày 108 biến. Có lúc khỏe thì cô trì tụng nhiều hơn. Chỉ lúc mê còn lúc tỉnh dù cơn đau hành hạ, cô nhất tâm trì niệm Chú Đại Bi. Cứ mỗi 3 biến cô lại gọi tên mẹ hiền Quán Thế Âm Bồ Tát 108 lần và cô nguyện cầu Bồ Tát hộ niệm cho cô có đủ năng lực để đối diện với chân lý sinh, già, đau, chết. Đôi lúc cô niệm danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm ngay cả trong giấc ngủ và trong cơn mê nhập tâm như khi còn thức vậy. Một hôm khi tụng thần Chú Đại Bi tâm thức cô đi vào trong cảnh giới vô hình và được Đại Sĩ Bồ Tát Quán Thế Âm cho uống nước cam lồ trị căn bệnh ngặt nghèo của cô. Qua hôm sau bệnh tình dần khỏi hẳn. Nhờ đó cô đã thoát khỏi ách nạn và cô đã tiếp tục sống đến nay đã trên 15 năm qua mà cô vẫn còn tươi vui mạnh khỏe. Cô đã có cơ hội bảo lãnh chồng và các con từ Việt Nam qua họp mặt đầy đủ tại Mỹ. Vào đầu tháng một năm 2002 vừa qua, tôi về chùa Việt Nam ở Los Angeles thăm sức khỏe và hầu cờ tướng với Hòa Thượng Hội Chủ. Dịp này, tôi có gặp cô Sương Ngọc và hỏi thăm về gia cảnh và sức khỏe của cô. Cô cho tôi biết Ôn Mãn Giác đã làm lễ điểm đạo cho cô và đặt cho cô pháp hiệu là Quảng Như Ngọc chứ không còn cái tên Sương Ngọc nữa. Nhân đó tôi cho cô bài kệ 4 câu như sau: Quãng dòng dõi thiền tông Thông dông giữa sắc không Như chân tâm lồ lộ Ngọc thể đẹp vô cùng Cô Quảng Như Ngọc cho tôi hay bây giờ gia đình cô ai cũng biết tu tập theo Phật pháp và có hạnh phúc nhiều lắm. Vợ chồng cô bận công ăn việc làm, song không hề bỏ sót các giờ ngồi thiền, tụng kinh và lễ Phật sớm tối. Cháu lớn đã học ra trường và có việc làm tốt. Các cháu kế học giỏi, rất có hiếu, ngoan đạo và rất nghe lời cha mẹ trong việc thực tập Phật pháp, ăn chay, niệm Phật. Hiện nay vợ chồng cô vẫn tiếp tục tu phương pháp thiền và niệm danh hiệu mẹ hiền Quán Thế Âm. Ngoài ra, mỗi tuần có đến 6 lần tụng trì Kinh Pháp Hoa qua phẩm Phổ Môn, phẩm Pháp Sư và phẩm An Lạc Hạnh.

CẦU NGUYỆN BỒ TÁT QUÁN ÂM SINH CON NHƯ Ý.

Tôi tên là Tống Ngọc Lê, pháp danh Thanh Nhẫn hiện ở tại San Jose. Tôi nghe lời mẹ dạy nên thường đi chùa, lễ Phật, nghe quý thầy giảng đạo và biết ăn chay kỳ từ thuở còn bé. Mẹ tôi cũng bày cho tôi cách ngồi thiền, tụng kinh và niệm Phật. Mẹ tôi hay nhắc nhở, có khi rầy la, vì tôi ngồi thiền cứ ngủ gục hoài. Tụng kinh và niệm Phật thì tôi thích hơn. Mẹ tôi biết ý nên khuyên tôi tụng kinh Phổ Môn để làm yếu chỉ tu học . Sau một thời gian tụng kinh, tôi có đọc 108 danh hiệu Ðức Quan Thế Âm Bồ Tát. Hồi còn trẻ, tôi tụng kinh niệm Phật không đều, bữa siêng, bữa nhác, nhưng bây giờ thì đã thuần thục rồi. Tôi thường tụng kinh, niệm Phật hàng ngày không hề bỏ sót.
Tôi thường tụng kinh, niệm Phật hàng ngày không hề bỏ sót. ( Ảnh minh họa )
Ngược dòng thời gian, năm tôi hai mươi tuổi bị bệnh nặng, người nhà đưa tôi vào nhà thương Phúc Kiến ở chợ lớn cấp cứu. Tôi bị bệnh thương hàn nhập lý và lên cơn sốt dữ dội. Tôi bị mê man suốt hai ngày đêm. Các bác sĩ cho người nhà tôi biết là bệnh khó chữa trị, kinh mạch xáo trộn, độc tố đã nhiễm vào tim. Cả nhà tôi ai cũng khóc, song mẹ tôi rất bình tĩnh và khuyên mọi người đem tâm thành niệm danh hiệu Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát. Tiếp niệm danh hiệu Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Linh Cảm Ứng Quán Thế Âm Bồ Tát luôn trọn ngày và trọn đêm dậy cả một góc nhà thương. Ngay đêm đó, khoảng hai giờ sáng, tôi đang trong cơn mê mà cảm nghe như có dòng suối nước chảy, có tiếng chim hót và tiếng chuông chùa. Tôi thấy mình bước chân lên từng cấp của một cảnh nguy nga, hùng vĩ trên một ngọn núi cao. Trước cổng lên núi và chùa có đề ba chữ Phổ Ðà Sơn, bên bờ biển Nam Hải, nơi mà Ðức Quán Thế Âm thường cư ngụ. Trong chùa có khoảng vài trăm người đang ngồi thiền, xây mặt ra hướng biển Ðông. Người nào cũng có tóc và mặc áo nhiều mà rất đẹp nên tôi không nhận biết họ là đàn ông hay đàn bà. Riêng tôi thì được một người đàn bà mặc áo trắng dẫn vào trong một ngôi nhà tranh nhỏ, nằm giữa khóm trúc nên thơ. Trong cái thất ấy có đến hai cô thanh nữ mặc áo xanh, nét mặt cô nào cũng rất đoan trang và vui vẻ. Hai vị này cho tôi biết người mặc áo trắng là thầy của họ mà người xưng là Bạch Y Quán Thế Âm. Tôi mừng quá liền cúi xụp lạy, nhưng Ðức Bạch Y đưa tay cản lại không cho lạy. Ngài bảo một cô Thanh y rót nước trong bình tịnh thủy cho tôi uống. Uống xong, tôi cảm thấy khỏe khoắn vô cùng, tâm thần nhẹ nhàng và đầy sung sướng. Tôi bèn ngỏ lời Bạch Y Quán Âm đại sĩ và hai tiểu đồng rối rít. Kế đó, tôi đột nhiên mở mắt và thấy nhiều người đang đứng chung quanh giường và niệm danh hiệu Ðức Quán Thế Âm. Hai hôm sau thì tôi xuất viện, vì bệnh tình của tôi khỏi hẳn. Ðiều này khiến cho các bác sĩ trong bệnh viện vô cùng kinh ngạc về bệnh trạng của tôi. Mẹ tôi bảo cho họ hay rằng, tôi được cứu thoát căn bệnh ngặt nghèo là nhờ sự mầu nhiệm của Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát. Tôi cũng tin như vậy, và câu chuyện này đã gây tín tâm rất nhiều cho tôi và mọi người trong gia đình thân nhân của tôi. Tôi là con dâu trưởng sinh sống với chồng tôi nhiều năm mà không có con. Chồng tôi thì thương tôi hết mực, song những người thân phía chồng tôi nói vào nói ra làm cho tôi rất buồn tủi. Họ bảo tôi rằng: “Ðàn bà chi mà không biết sanh đẻ”. Thay vì giận, đau buồn, khóc lóc, tủi hổ thân phận thì tôi lại vui và âm thầm trì tụng kinh Pháp Hoa, niệm danh hiệu Ðức Quán Thế Âm và mong có được một đứa con gái ra đời cho vui nhà. Ðiều mơ ước lại đến, sau suốt nhiều năm tu tập và cầu nguyện, một đêm tôi thấy mình trở lại núi Phổ Ðà vào viếng thăm chổ sơ sài của Ðại Sĩ Bạch Y Quán Thế Âm ở. Tôi mới bước chân nửa thềm đá cao, thì thấy hai thanh nữ hầu Ðức Quán Thế Âm bước lại gần tôi và trao cho một bé gái nhỏ xinh xinh. Tôi tỉnh dậy và bắt đầu có thai từ đó. Con tôi ra đời đã đem lại cho tôi và chồng tôi một niềm vui rất lớn. Bé Hiền năm nay đã tám tuổi. Cháu rất ngoan hiền, học giỏi và chí mực hiếu thảo. Cả nhà, các bác, các chú, bà ngoại, bà nội hai bên ai cũng thương cháu. Trong kinh cứu khổ có bài kệ mà tôi thấy rất hợp với hoàn cảnh của tôi: Người vô tự quạnh hiu sau trước Sửa tất lòng tác phước khẩn cầu Từ bi linh hiển pháp mầu Cho trai hiển đạt gái cầu hiền lương. ______________ Cuối năm 1979, gia đình tôi rời khỏi Việt Nam vượt biên ra nước ngoài. Khi tàu rời bến được độ hai ngày đêm thì máy bị chết. Mọi người trên tàu đều bối rối, lo âu. Nước biển, sóng gợn ì ầm át cả tiếng khóc của trẻ con, tiếng cãi vả của nhiều người với chủ tàu là “ lấy tiền người ta mà làm ăn bê bối”. Riêng tôi ngồi nhìn đứa con đang ngủ trên tay và định tâm niệm Nam Mô Ðại Từ Ðại Bi Linh Cảm Ứng Quán Thế Âm Bồ Tát. Kỳ lạ thay, vài tiếng đồng hồ sau thì con tàu chúng tôi nổ máy và chạy khoảng bốn tiếng đồng hồ thì gặp tàu tuần tiễu của hải quân Trung Hoa Quốc Gia giúp đưa chúng tôi vào địa phận Hồng Kông. Nếu không có chiếc tàu cứu khổ này thì chúng tôi đã đắm xuống biển 150 mạng vì con tàu bị chết máy, vừa bị sóng đánh mạnh nên thân tàu bị bể và nước tràn vào ầm ầm không sao tát ra kịp. Khi được đến Mỹ, gia đình tôi ở một ngôi nhà không đủ phòng rộng rãi, nhưng tôi quyết sắp xếp để nguyên một căn phòng có nhiều ánh sáng, đẹp làm nơi tĩnh tâm và thờ phượng Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát. Tôi có làm bài thơ tám câu để tạ thâm ân cứu khổ của mẹ hiền Ðức Quán Thế Âm như sau: Quán Âm Bồ Tát Ðấng Mẹ Hiền Cứu khổ muôn loài hạnh vô biên Ứng thân diệu dụng vô cùng tận Ðại nguyện từ bi rãi mọi miền. Con xin sám hối những sai lầm Tinh tấn tu học để thanh tâm Ngày đêm thiền tịnh không lơ đễnh Giác ngộ chân tâm đẹp sáng ngời. ( Sưu tầm )

NGHE CHÚ ĐẠI BI HẾT BỆNH TÂM THẦN.

Câu chuyện này do một cặp vợ chồng kể cho chúng tôi nghe và nhờ chúng tôi phổ biến đến những gia đình có người bị bệnh tâm thần, biết để thân nhân họ cứu họ ra khỏi cơn mê. Cách đây vài năm, theo lời người chồng cho biết người vợ đột nhiên bị một cú sốc mạnh rồi biến thành bệnh tâm thần. Mặc dù gặp nhiều bác sĩ giỏi và uống nhiều loại thuốc an thần, nhưng không có kết quả. Do người vợ bị bệnh tâm thần, người chồng rất là khốn khổ, buồn chán. Một hôm để cho khuây khỏa trong lòng, người chồng dẫn người vợ đi chùa để nghe câu kinh tiếng kệ. Sau khóa lễ, người chồng đến kệ để kinh sách, DVD mà Phật tử ấn tống thỉnh vài đĩa DVD về xem. Sự may mắn đến với người vợ, đĩa DVD đầu tiên mà người vợ được xem là đĩa DVD chỉ chuyên tụng Chú Đại Bi. Người chồng nhận ra người vợ có vẻ tỉnh táo ra sau khi nghe những bài Chú Đại Bi trong ngày đầu tiên. Sau đó, mỗi ngày người chồng tiếp tục cho người vợ nghe Chú Đại Bi. Những câu chú bí mật này, đã tác động lên tâm thức của người vợ mạnh mẽ, kết quả là sau một thời gian người vợ tỉnh ra và lành hẳn bệnh.

MẮT MÙ LẠI SÁNG.

Lúc 53 tuổi, mắt của Dì Mão tự nhiên bị đỏ lói rồi sưng to. Sau đó không bao lâu thì hai mắt của Dì bị mù. Các thầy thuốc đông y, tây y đều tìm đến chữa trị, song không có hiệu quả. Tình trạng này kéo dài rất nhiều năm, khiến Dì rất đau khổ và khó khăn cho đời sống vô cùng. Có một lần Dì mò ra bờ ao hái rau muống, không may bị trượt chân té xuống hồ sâu ngập nước, suýt chết. May có người hàng xóm đi qua nhanh tay cứu Dì qua cơn tai nạn. Gặp lúc bệnh khổ ụp tới, cùng đường bí lối, Dì Mão mới quay về Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát, niệm danh hiệu của Ngài cầu cứu Ngài cứu khổ, cứu nạn. Cộng thêm sự huy động tinh thần và lời khuyên dạy của Hòa Thượng Phổ Phổ Thiên, Trụ trì chùa Phổ Ðà tại Ðà Nẵng. Dì Mão tăng phần tín nhiệm, tin tưởng vào thần lực của Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát. Từ đó, Dì Mão bắt đầu chuyên niệm Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát và lễ bái chuyên cần sớm tối, tha thiết mong cầu được sớm lành mắt, tai qua nạn khỏi. Cứ sau mỗi lần lễ bái, niệm danh hiệu Ðức Quán Thế Âm được 108 lần, dì Mão lại đọc lời tác bạch trước tượng Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát: Nam Mô Ðại Từ Ðại Bi Linh Cảm Ứng Quán Thế Âm Bồ Tát Dì cứ lặp đi lặp lại 21 lần rồi nói: “con là người mê muội, chữ nghĩa không rành, lý đạo chẳng thông, nghiệp chướng sâu dày, mang nhiều nổi khổ. Nay hai mắt bị mù lòa, tâm thần rối loạn, sống mà cũng như chết. Lòng con không an, khổ lắm. Mong Ðức Phật Bà Quan Âm cứu giúp, chữa trị cho hai con mắt của con sáng lại. Con nguyện sau khi hai mắt của con được sáng, con xin trọn đời vào chùa làm công quả, chuyên làm việc lành, phụng sự Tam Bảo, không hề luống phí thời gian, chuốc thêm nghiệp xấu, phiền não. Xin Ðức Phật mười phương soi sáng, xin Ðức Bồ Tát Quán Âm chứng giám cho lời phát nguyện chân thật của con”. Kỳ diệu và linh nghiệm thay, sau gần ba tháng chuyên tâm trì niệm hồng danh, lễ bái và cầu nguyện Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát, đôi mắt của Dì Mão được sáng lại như xưa. Trước khi lành bệnh có chuyện xảy ra là một buổi sáng Dì Mão đang ngồi lần chuỗi, miệng niệm Quán Thế Âm Bồ Tát tại góc chuông chùa Vĩnh An, thuộc khuôn hội Phật Giáo tỉnh quảng Nam Ðà Nẵng thì bỗng có một người “khách lạ” nói giọng người con gái nhỏ nhẹ và tự xưng là học trò của Ðức Quán Thế Âm mang tới biếu người có lòng tin cậy, lễ niệm thuốc Phật Bà. Nói xong tự tay cô gái bỏ thuốc vào miệng cho Dì Mão và bảo là uống thuốc rồi chắc chắn sáng mai mắt sáng. Lúc đó dì bừng tỉnh lại, thì ra đó là giấc mơ, giấc mơ này của Dì Mão đã xảy ra trước khi mắt dì được sáng lại. Dì nói giấc mơ rõ ràng như chuyện xảy ra ban ngày vậy. Chuyện Dì Mão lành đôi mắt nhờ lễ niệm Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát đã lan tràn khắp tỉnh và xóm làng. Khiến nhiều người chưa quy y, chưa biết gì về đạo Phật cũng đều phát tâm tín cẩn Ðức Quán Thế Âm Bồ Tát và đi thỉnh tôn tượng của Bồ Tát về thờ phượng, lễ bái. Mắt mù khó sáng lại Thuốc Ðông tây khó lành Niệm Quán Âm lễ nguyện Cảm ứng bất tư nghì. Dì Mão là một thành viên rất thuần thành và hết sức tích cực trong việc hộ trì Tăng, Ni trẻ tu học thiếu điều kiện vật chất trong số đó có tôi. Từ khi Dì được Bồ Tát Quán Âm cứu khổ và điểm hóa, Dì Mão đã trở thành bà mẹ tình thương của rất nhiều trẻ thơ mồ côi, xấu số. Dì đã trải dài cuộc đời còn lại của mình để phụng sự Phật pháp và tình thương với nụ cười, đôi tay khoẻ trong trái tim giản dị, tươi mát, mộc mạc, hiền lành của Dì. Dì sống gần đến chin mươi mới qua đời. ( Sưu tầm )