Sự IM LẶNG CỦA NGƯỜI TỐT ẩn chứa nguy cơ gì ?

Sự im lặng của người tốt

“Tất cả những gì cần thiết để cái ác chiến thắng chính là những người tốt không làm gì cả.” – Edmund Burke. Khi những điều tồi tệ, xấu xa lan tràn trên xã hội này, tội lỗi dễ dàng được đổ lên đầu những thủ phạm trực tiếp, pháp luật bắt chúng vào tù, báo chí, công chúng lên án gay gắt. Nhưng liệu tất cả trách nhiệm đều do những thủ phạm đó ? Chúng ta cần hỏi thêm một câu nữa để nhìn ra vấn đề: – Vậy khi cái ác lây lan, những người tốt đã làm gì? – Tại sao người tốt không lây lan cái thiện ra khắp xã hội một cách nhiệt tình như những kẻ xấu lây lan cái ác ? Thực tế đáng buồn là hầu hết những người vẫn “tự cho mình là người tốt”, tự xếp mình vào hàng ngũ những người “thiện”, đã im lặng, không làm gì cả. Họ có thể có một vài động thái hời hợt, như thở dài, buông vài câu than vãn, khấn vài câu nguyện, nhưng chung quy, vẫn là mặc kệ cuộc đời.
Sự im lặn
Sự im lặng của người tốt ẩn chứa nhiều vấn đề
Có lẽ, ta cần gọi họ bằng một cái tên chính xác, đó không phải người tốt, mà là một “người bàng quan”. Họ có thể không làm điều gì xấu ác cả (vậy nên họ thường nghĩ mình cũng là người tốt) họ chỉ đơn giản là IM LẶNG. Đối trước cái bất thiện, họ không đấu tranh, không cố sửa chữa, cũng không có động thái gì giúp sức cho cái thiện phát triển.

“Người tốt năng động” khác biệt như thế nào ?

Còn một người tốt thực sự, họ khác, họ sẽ hành động. Rất ít, nhưng cuộc đời vẫn luôn tồn tại những “người tốt năng động”, sẵn sàng làm một điều gì đó. Hoặc nhiệt tình làm những việc thiện, hoặc đấu tranh với cái ác, hoặc giúp mọi người sửa chữa lỗi lầm, hoặc chung tay với nhau lan tỏa cái  thiện ra khắp xã hội. Nhưng thực tế, người tốt thường gặp nhiều khó khăn, vì họ thường luôn là thiểu số. Họ thường lẻ loi khi làm những việc thiện, thậm chí còn bị người đời mỉa mai, nhìn như những người bao đồng lập dị. Hoặc họ gặp phải sự thờ ơ của mọi người xung quanh, qua thời gian dài, họ bị mất tinh thần vì không có ai ủng hộ. Vấn đề đáng lo ngại, đó là hiện nay, số người bàng quan chiếm một tỉ lệ đông đảo trong xã hội. Họ không nhận ra sự im lặng của mình tiềm tàng rất nhiều mối nguy hại. Hãy cùng Quang Tử phân tích thêm điều này.

1- “Bật đèn xanh” cho cái xấu.

Khi những việc xấu diễn ra không bị cản trở, nó có xu hướng lan rộng và ngày càng nghiêm trọng hơn. Trong tâm lý học, có một lý thuyết tên là “Ô cửa sổ vỡ” do hai nhà khoa học xã hội James Q. Wilson và George L. Kelling chủ thuyết, nó mô tả rằng, khi một cửa kính bị đập vỡ, không ai sửa chữa, đông người qua lại nhìn thấy không có động thái gì, thì cả cộng đồng sẽ dần chấp nhận việc đập vỡ cửa kính là bình thường. Điều đó khiến cho những kẻ thích đập phá gia tăng đập vỡ nhiều cửa kính khác. Nếu cộng đồng vẫn không có phản ứng gì, các việc xấu khác sẽ dần gia tăng, vì những kẻ xấu cho rằng dù có làm gì thì cũng không bị phạt hay làm sao cả.

2- Lan truyền sự vô cảm

Khi sự thờ ơ, lạnh nhạt diễn ra trên diện rộng, bất kể lí do bên trong mỗi người là gì, thì theo “Hiệu ứng đám đông”, cộng đồng dần mặc định sự thờ ơ là điều hiển nhiên, và ngày càng gia tăng số lượng người vô cảm, mặc kệ đời tốt xấu, miễn không liên quan đến mình. Bạn muốn sống trong một thế giới vô cảm, lạnh lùng như thế chứ ?
Một ông lão ngã gục trên đường, chỉ nhận được sự im lặng của người tốt
Một ông lão ngã gục trên đường, chỉ nhận được sự im lặng của người tốt

3- Lụi tàn những điều tốt đẹp

Cả hai điều trên khi được duy trì trên diện rộng, thì những điều tốt đẹp của cuộc sống sẽ bị tàn phá và dần thui chột. Vì người tốt bị đuối sức trước cuộc đua với cái xấu. Không có ai tiếp lửa, ủng hộ, giúp sức khiến những việc thiện đành phải bỏ dở, không thể duy trì. Ngược lại, những việc xấu thì lan tràn, vì thật kỳ lạ, người xấu thường rất nhiệt tình trong việc cổ vũ nhau, đã vậy lại ít gặp cản trở vì xung quanh đa số là người bàng quan. Thực tế đã chứng minh điều này. Những tệ nạn cờ bạc, nghiện hút, hành hung… nhiều khi diễn ra công khai tại khắp nơi, từ nông thôn đến thành thị, người dân có thấy cũng kệ, chỉ đến khi sự vụ nghiêm trọng lắm thì người ta mới báo cảnh sát. Và thế là tệ nạn có cơ hội để phát triển đến mức cảnh sát có nỗ lực bắt cũng không xuể.
Con nghiện có thể thản nhiên hút chích ngoài đường nhờ sự im lặng của người tốt
Con nghiện có thể thản nhiên hút chích ngoài đường nhờ sự im lặng của người tốt
Giang hồ mạng thì lên Youtube dạy đời, được hàng vạn người tung hô, cổ xúy. Nhưng nhiều gương người tốt, việc tốt thì thường bị chìm nghỉm vì chẳng mấy ai quan tâm. Trên mạng xã hội, những thông tin tiêu cực hoặc nhảm nhí, vô nghĩa đánh vào thị hiếu thấp hèn, thì rất đông người tương tác, bình luận giúp thuật toán Facebook đẩy mạnh hiển thị nhiều hơn. Còn những nội dung mang ý nghĩa, mang lợi ích cho mọi người thì thường ít được quan tâm, lượng tương tác thấp, nhanh chóng chìm nghỉm và biến mất. Còn rất nhiều, nếu bạn quan sát sẽ dễ dàng tìm thấy.

Kết

Không ai sinh ra đã được cố định là người tốt, kẻ xấu hay người bàng quan cả. Tất cả là do lựa chọn của mỗi người trong từng khoảnh khắc. Quang Tử mong rằng khi đọc bài viết, bạn sẽ dành một vài phút suy ngẫm, để quyết định mình sẽ là ai trong xã hội này. Hãy nhớ rằng, sự im lặng không phải là vô hại. Trong một thế giới đầy rẫy những điều xấu, chính hành động dù nhỏ nhất của bạn cũng có thể giữ lại ánh sáng của cái thiện. Giúp đỡ ai đó qua khó khăn, lên một kế hoạch từ thiện công phu, hay ủng hộ, cổ vũ cho những người khác hành thiện, dù nhỏ hay lớn, tất cả đều đáng quý. Hãy để cuộc sống của bạn là ngọn nến thắp lên hy vọng, thay vì một bóng tối lặng im. Thế giới nơi bạn đang sống cần tiếng nói và hành động của bạn. Hãy bắt đầu từ ngày hôm nay. (Quang Tử)

  • Mỗi bài viết là một ngọn đèn nhỏ, mong soi sáng phần nào trên hành trình tu học của bạn. Để những ngọn đèn ấy không ngừng cháy sáng, lan tỏa ánh sáng Phật Pháp đến khắp mọi nơi là tâm nguyện của chúng tôi, nhưng để hành trình này được bền bỉ, chúng tôi rất cần sự chung tay của bạn. Nếu nhận thấy những bài viết này mang lại lợi ích cho bạn, cũng như nhiều người khác, xin hãy đồng hành cùng chúng tôi bằng cách ủng hộ kinh phí để duy trì hoạt động hoằng pháp. Mọi đóng góp xin gửi về STK Vietcombank: 0081001314166 (Dinh Bao Trung) Dù nhỏ bé hay lớn lao, sự sẻ chia của bạn đều là động lực quý giá để chúng tôi tiếp tục hành trình ý nghĩa này. Chân thành tri ân!

Xem thêm: Bài học thành công từ cây tre – P1 Quy luật của những con nhím Xem thêm các bài viết trên Fanpage Quang Tử: https://www.facebook.com/tg.quangtu

CÂU CHUYỆN PIANO, BÀI HỌC TỪ THỬ THÁCH – NGỤ NGÔN HIỆN ĐẠI #4

Cậu sinh viên khổ sở

Một sinh viên khoa nhạc đang bước vào phòng tập, trên chiếc piano có đặt một bản nhạc mới. “Khó quá …”, anh ta lắp bắp nói một mình, cảm thấy nao núng và mất tự tin đối với việc đánh đàn. Đã ba tháng trôi qua từ khi được vị giáo sư mới này hướng dẫn, anh ta không biết tại sao ông lại dùng phương pháp này để dạy học sinh. Với dáng vẻ miễn cưỡng, anh ta bắt đầu dùng mười đầu ngón tay để “chiến đấu” trên những phím đàn. Vị giáo sư hướng dẫn anh ta là một thầy giáo dạy piano nỗi tiếng. Khi dạy ngày đầu tiên, ông đã đưa một bản nhạc cho anh: “Em hãy thử đánh đi”. Vì bản nhạc rất khó, nên khi anh ta đánh nghe âm thanh cứng nhắc và mắc nhiều lỗi. “Vẫn chưa được thuần thục lắm. Về nhà em phải luyện tập thêm nhé”, khi tan học vị giáo sư đã dặn dò anh ta. Anh ta đã luyện tập trong vòng một tuần. Sang tuần thứ 2 anh dự định đánh bản nhạc cho giáo sư nghe, không ngờ giáo sư lại dưa cho anh ta một bản nhạc còn khó hơn bản nhạc lần trước và nói “Hãy thử đỉ”. Giáo sư không hề đả động gì đến bản nhạc của tuần trước và anh ta lại phải vật lộn với những thách thức của bản nhạc khó một lần nữa. Tuần thứ 3 một bản nhạc khó hơn nữa lại xuất hiện. Tình hình cứ tiếp tục như thế, mỗi lần lên lớp anh ta lại bị hành hạ bởi một bản nhạc mới, sau đó đưa bản nhạc đó về nhà luyện tập, tiếp đó khi trở lại lớp học vào tuần kế tiếp lại gặp một bản nhạc có mức độ khó gấp đôi. Dù đã cố gắng lắm rồi nhưng anh ta vẫn không theo kịp và cho dù đã luyện tập kỹ ở nhà nhưng đến lớp anh ta vẫn không có được cảm giác nhẹ nhõm và thành thục. Anh ta ngày càng cảm thấy lo lắng bất an và bắt đầu nhụt chỉ. Giáo sư bước vào phòng tập. Anh ta không chịu đựng nổi nữa và thấy rằng cần phải hỏi cho ra nhẽ tại sao trong ba tháng nay ông lại liên tục giày vò hành hạ anh bởi những bản nhạc khó ấy. Vị giáo sư không nói câu nào và lôi ra bản nhạc của tuần đầu tiên đưa cho anh ta và nói: “Hãy đánh đi”. Ông nhìn anh ta với ánh mắt kiên định. Kết quả không thể ngờ tới, đến anh ta cũng vô cùng kinh ngạc. Anh ta lại có thể đánh bản nhạc này tuyệt vời và cảm động đến thế. Giáo sư lại đưa cho anh bản nhạc của tuần thứ hai, anh ta vẫn thể hiện được trình độ diễn xuất tuyệt vời của mình. Sau khi diễn tấu kết thúc, anh ta sững sờ nhìn thấy, không nói nên lời. “Nếu như tôi cứ để anh luyện tập những bản nhạc mà anh đã quen rồi, có lẽ bây giờ anh vẫn luyện tập bản nhạc đầu tiên và anh sẽ không đạt được trình độ như hiện nay…”, vị giáo sư chậm rãi nói.  

Luận bàn : bài học không lời từ “thử thách”

Vị giáo sư đã khéo léo dạy học trò vượt qua giới hạn của mình bằng phương pháp “thử thách liên tục.” Đây là một phương pháp dạy độc lạ với hiệu quả bất ngờ, không phải ai cũng dám thử. Đây là bí quyết của ông ấy
  1. Đẩy bản thân ra khỏi vùng an toàn:
    • Vị giáo sư không cho học sinh của mình “bám víu” vào những bản nhạc quen thuộc để hài lòng với hiện tại. Thay vào đó, ông liên tục đặt ra những thử thách mới. Điều này tương tự như trong cuộc sống: nếu ta cứ mãi làm những việc dễ dàng, ta sẽ không bao giờ phát triển.
    • Ví dụ, trong thể thao, một vận động viên luôn phải tăng dần mức độ bài tập mới có thể đạt đỉnh cao. Những vận động viên cử tạ chẳng hạn, không thể nâng mãi một mức tạ cố định nếu muốn cơ bắp phát triển.
  2. Hiệu ứng tích lũy:
    • Những bản nhạc khó trong câu chuyện thực chất đã rèn luyện “âm thầm” các kỹ năng của người học, ngay cả khi anh ta không nhận ra. Tư duy của cậu học trò, cũng như nhiều người trong xã hội quá đặt nặng vào sự công nhận, thông qua thành tích khi kiểm tra, mà không hiểu rằng cái quan trọng là sự tích lũy khả năng thông qua thử thách. Vị giáo sư đã lật ngược lại vấn đề, đặt trọng tâm vào thử thách, thay vì thành tích. Và cậu học trò chỉ nhận ra kết quả khi quay lại bản nhạc cũ, kỹ năng đã được tích lũy khiến anh ta chơi một cách thành thạo.
    • Trong học tập, ví dụ này rất rõ: khi học ngoại ngữ, ban đầu chúng ta thấy khó khăn với các từ vựng hay cấu trúc mới, nhưng qua thời gian, khi được luyện tập trong nhiều ngữ cảnh khác nhau, chúng ta lại thấy dễ dàng hơn rất nhiều.
Kết luận: Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng những điều khó khăn trong cuộc sống không phải là rào cản, mà là bệ phóng. Nếu muốn tìm thấy phiên bản tốt hơn của chính mình, hãy quẳng mình vào những thử thách. Hãy nhớ rằng, như vị giáo sư đã nói: Nếu bạn cứ dừng lại ở những điều quen thuộc, bạn sẽ không bao giờ thấy được đỉnh cao mà mình có thể đạt tới.    

BÀI HỌC Ý NGHĨA TỪ VIỆC “MÀI RÌU”- NGỤ NGÔN HIỆN ĐẠI #3

Bài học của người công nhân

Một công nhân tim được một việc làm có tiền công rất hậu trong một công trường gỗ. Anh ta quyết tâm sẽ chăm chỉ làm việc. Ngày đầu tiên đi làm, ông chủ đưa cho anh ta một cái rìu và nói với anh rằng công việc hàng ngày của anh là chặt cây. Anh công nhân cặm cụi làm việc, trong ngày hôm đó anh ta chặt được 20 cây gỗ. Ông chủ rất vui mừng và khen anh ta làm việc rất tốt. Anh công nhân được ông chủ khen trong bụng rất vui mừng. Ngày thứ hai anh ta làm việc tích cực hơn nhưng chỉ chặt được 16 cây gỗ. Đến ngày thứ ba, anh ta nỗ lực làm việc với cường độ gấp đôi ngày hôm trước, nhưng chỉ chặt được có 10 cây gỗ. Anh công nhân rất hổ thẹn và cảm thấy mình thật là vô dụng, bèn đến xin lỗi ông chủ. Anh ta nói rằng mình càng gắng sức bao nhiêu thì hiệu quả công việc càng giảm đi bấy nhiêu. Với kinh nghiệm bao năm trong nghề, ông chủ ánh mắt sắc bén nhìn anh ta và hỏi: – Bao lâu thì anh mài lưỡi rìu một lần ? Anh ta nghe xong bên sững sờ người trả lời: – Mài lưỡi riu ư? Cả ngày tôi bận chặt gỗ, lấy đâu thời gian để mài rìu ? – Ồ, anh không biết rồi, chính vì mỗi ngày anh không chịu bỏ 5 phút mài rìu, anh đã đánh mất 10 cây gỗ đáng ra anh đã chặt được trong ngày hôm nay đó.

Luận bàn: Năm phút “mài”, đỡ cho ngày dài vất vả

Bạn thấy không, đôi khi chúng ta cứ mải mê theo đuổi năng suất mà quên mất phải vun bồi “công cụ” của chính mình. Vốn dĩ, làm việc chăm chỉ là tốt, nhưng làm việc thông minh còn quan trọng gấp bội. Nếu cứ hùng hục làm, rồi tưởng như thế là đủ, rồi không chịu đầu tư mài sắc tư duy, phát triển kỹ năng, tìm kiếm phương pháp hiệu quả hơn – thì dù có nỗ lực cách mấy, thành quả vẫn bị sụt giảm. Chất lượng công việc không chỉ đến từ sự cật lực mà còn đến từ tư duy chuẩn bị, thay đổi cách tiếp cận. Thử hỏi, nếu không đều đặn “làm mới” bản thân, liệu chúng ta có tiếp tục duy trì đỉnh cao hiệu suất được lâu dài? Bài học ý nghĩa này để lại cho bạn những suy nghĩ gì ? Hãy chia sẻ nhé. (Sưu tầm: Đông Tây Kim Cổ)  

CÂU CHUYỆN 20 ĐÔLA – NGỤ NGÔN HIỆN ĐẠI #2

Cậu con trai và ông bố cáu kỉnh

Một ông bố làm việc xong về nhà rất muộn. Ông rất mệt và hơi buồn bực trong lòng. Khi về tới nhà, ông thấy cậu con trai 5 tuổi đang đứng đợi mình ở bực cửa. Thấy bố, cậu bèn hỏi: –  Bố, con có thể hỏi bố một câu được không bố? – Con muốn hỏi gì? – Thưa bố, một tiếng đồng hồ bố kiếm được bao nhiêu tiền? – Điều này dâu có liên quan đến con, sao con lại hỏi bố như thế? – ông bố bực tức hỏi lại. – Con chỉ muốn biết thôi, bố hãy nói cho con biết 1 giờ bổ kiếm được bao nhiêu tiền đi? – đứa con van nài. – Nếu như con muốn biết thì bố nói cho con biết 1 giờ bố kiếm được 20 đôla. – Dạ-  đứa con củi đầu xuống, sau đó nói tiếp – Bố có thể cho con mượn 10 đôla được không? Ông bố tức giận nói: – Nếu con có muốn mượn tiền của bố để đi mua những đồ chơi vô bổ thì tốt nhất hãy quay trở lại phòng của con, nằm trên giường và tự vấn bản thân tại sao mình lại ích kỷ như thể. Trong lúc bố phải đi làm quần quật suốt ngày để kiếm tiền, thì con lại phung phí tiền như thế. Đứa con lặng lẽ quay lên phòng và đóng cửa lại. Ông bố ngồi xuống nhưng trong lòng vẫn còn bực bội. Một lát sau, ông bố bình tĩnh trở lại. Ông nghĩ rằng: “Có thể mình đối xử với con quả nghiêm khắc chăng? Hoặc có thể con mình cần tiền để mua một vật dụng nào đó, hơn nữa bình thường nó cũng ít xin tiền”. Ông bổ liền bước vào phòng cậu con trai và hỏi: – Đã ngủ chưa con? – Dạ chưa, con vẫn còn thức bố ạ – đứa con trả lời. –  Vừa nãy bỏ đã quá nghiêm khắc với con – ông bố nói – Vì hôm nay bố gặp quá nhiều chuyện bực mình. Đây là 10 đôla của con – Cảm ơn bố Nói rồi đứa con lôi dưới gối một đồng tiền lẻ cũ nát, rồi cần thận đếm từng đồng một. –  Tại sao con có tiền rồi lại còn xin bố – ông bố bực dọc hỏi. – Bởi vì số tiền của con chưa đủ, bây giờ bố cho thêm mới đủ – đứa trẻ trả lời – Bố ơi, hiện tại con đã có 20 đôla rồi, con có thể mua được một tiếng đồng hồ của bố dược không? Ngày mai bố có thể về nhà sớm hơn một tiếng được không? Con muốn ăn tối cùng bố.

Luận bàn

Câu chuyện này thật sự chạm vào trái tim! Đứa trẻ năm tuổi không chỉ ngây thơ mà còn sâu sắc hơn ta tưởng. Nó không muốn đồ chơi, không muốn quần áo mới, mà chỉ muốn “mua” chút thời gian của bố để cùng ăn tối – điều mà nhiều người lớn đôi khi lại lãng quên. Thật đáng suy ngẫm khi dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại đẩy chúng ta lao vào cuộc mưu sinh mả miết, nghĩ rằng việc mang lại tiền bạc là cách tốt nhất để yêu thương, nhưng lại bỏ quên thứ quý giá nhất: sự hiện diện của chính mình mới là điều mà người thân mong muốn nhất. Thế nên, đôi khi “về nhà sớm một giờ” lại có ý nghĩa hơn tất cả những gì ta kiếm được trong cả ngày dài. Còn bạn, đã dành đủ “20 đôla” thời gian cho người thân yêu chưa? (Sưu tầm: Đông Tây Kim Cổ)

QUY LUẬT CỦA NHỮNG CON NHÍM – NGỤ NGÔN HIỆN ĐẠI #1

Bài học của đàn nhím

Trong rừng sâu có một bầy nhim đang run cầm cập vì lạnh. Để chống rét chúng chỉ còn cách đứng lại thật gần nhau. Nhưng vì không chịu được những cái gai dài của nhau, được một lúc chúng lại phải chạy xa nhau ra.
Những con nhím tụ lại bên nhau khi trời lạnh
Vì thời tiết quá lạnh, chúng lại muốn lại gần nhau, nhưng cảm giác đau đớn khi gần nhau khiến chúng lại phải chạy ra xa nhau. Cứ như vậy nhiều lần gần nhau rồi lại xa nhau, bị giằng xé giữa cái lạnh và cảm giác đau đớn. Cuối cùng thì những con nhím cũng tìm được một khoảng cách thích hợp để cho chúng có thể sưởi ấm cho nhau mà không bị những cái gai của con khác đâm vào người mình. _____________

Luận bàn:

Câu chuyện về bầy nhím trong rừng sâu là một ẩn dụ đầy thâm thúy về mối quan hệ con người trong cuộc sống. Nó phản ánh cách chúng ta thường phải tìm kiếm sự cân bằng giữa việc tiếp cận gần gũi để nhận được sự ấm áp, đồng thời giữ khoảng cách vừa đủ để tránh tổn thương lẫn nhau. Trong hành trình này, chúng ta học cách đối diện với mâu thuẫn giữa nhu cầu kết nối và ranh giới cá nhân. Bài học đầu tiên ở đây là: Sự thân mật cần một khoảng cách phù hợp. Nhím không thể sưởi ấm nếu quá xa nhau, nhưng cũng không thể chịu được nếu lại quá gần. Con người cũng vậy. Dù chúng ta cần tình yêu, sự hỗ trợ và quan tâm, nhưng nếu không tôn trọng không gian cá nhân của người khác, mối quan hệ có thể trở nên ngột ngạt và đầy đau đớn. Ta hãy cùng xem xét cách ứng dụng quy luật “Con nhím” này vào thức tế
  1. Gia đình: Trong một gia đình, cha mẹ thường muốn con cái luôn nghe lời và gần gũi. Nhưng nếu cha mẹ kiểm soát quá mức, con cái sẽ cảm thấy bị ngộp thở và cần khoảng cách để tự do phát triển. Chỉ khi tìm được sự cân bằng giữa yêu thương và tôn trọng tự do cá nhân, gia đình mới thực sự hạnh phúc.
  2. Tình yêu: Một đôi tình nhân say đắm có thể muốn dành toàn bộ thời gian bên nhau. Tuy nhiên, nếu không có thời gian riêng tư để phát triển cá nhân, tình yêu dễ biến thành áp lực. Tình yêu bền lâu là khi hai người biết duy trì sự độc lập trong sự hòa hợp.
  3. Bạn bè: Tình bạn tốt không đòi hỏi phải chia sẻ mọi bí mật hay gặp nhau mỗi ngày. Một người bạn thực sự sẽ hiểu khi bạn cần thời gian riêng, nhưng vẫn luôn sẵn sàng khi bạn cần giúp đỡ.
  4. Đồng nghiệp: Trong công việc, sự hợp tác là cần thiết, nhưng nếu đồng nghiệp can thiệp quá sâu vào công việc của nhau, sẽ nảy sinh mâu thuẫn. Một đội nhóm làm việc hiệu quả là khi mỗi người hiểu vai trò của mình và biết cách hỗ trợ người khác mà không lấn lướt.
  5. Hàng xóm: Một hàng xóm tốt không nhất thiết phải thân thiết như gia đình, nhưng cũng không nên quá xa cách. Họ cần giữ một mối quan hệ hài hòa, nơi có thể giúp đỡ nhau khi cần mà không xâm phạm đời tư của nhau.
Câu chuyện về bầy nhím không chỉ nói về nhiệt độ hay đau đớn vật lý, mà còn là hình ảnh biểu trưng cho cách chúng ta điều chỉnh trong các mối quan hệ. Để sống hòa hợp, chúng ta cần học cách lắng nghe, hiểutôn trọng ranh giới của người khác, giống như cách bầy nhím cuối cùng tìm được khoảng cách lý tưởng để chung sống. Đây cũng là nghệ thuật duy trì hạnh phúc trong cuộc sống: không quá gần để gây tổn thương, cũng không quá xa để lạc mất nhau. (Sưu tầm)

BÀI HỌC THÀNH CÔNG TỪ CÂY TRE – phần 2 – Tiên bồi âm thịnh, hậu dương tất thái

0
– Câu chuyện thật thú vị. Song ẩn ý sâu xa trong đó hẳn có rất nhiều, anh Quang Tử có thể phân tích giúp em được không ? (Nếu bạn chưa đọc Phần 1, có thể bấm vào link dưới để xem lại >>>> Bài học thành công từ cây tre – Phần 1 <<<< – Câu chuyện ngụ ngôn về cây tre này, bạn hãy lưu ý mấy điểm sau:

Điều thứ nhất: Thành công không phải là cuộc chạy đua tốc độ

Cuộc sống hiện tại rất hối hả, người người khoe khoang trên mạng xã hội đủ thứ xe sang, hàng hiệu, sổ đỏ, kim cương… khiến cho cả xã hội như muốn rạo rực lao vào một cuộc đua đi tìm thành công, giàu có. Tuy nhiên, hãy bình tĩnh mà soi xét lại cho kỹ. Có phải họ rất giống với cái cây thứ nhất, lớn rất nhanh trong câu chuyện ? Nó dốc hết dinh dưỡng mình có để nhanh chóng vươn cao đầy kiêu hãnh, nhưng lại không đầu tư đủ cho bộ rễ – nền móng của chính mình. Bạn có thể dễ dàng tìm thấy những người như thế quanh mình, hoặc nhan nhản trên báo chí, mạng xã hội. Họ rất hào nhoáng, cuộc sống vương giả, xa xỉ khiến ai cũng thèm thuồng, nhưng rồi bỗng chốc có thể sụp đổ chỉ sau một đêm. Đừng quá trầm trồ khi người ta khoe vàng, khoe xe rồi bỏ hết mọi thứ chạy theo họ làm gì. Chỉ phút chốc thôi, tất cả có thể sẽ bay sạch. Một số còn phải vào nhà đá bóc lịch, kiểu như Mr.Pips – Phó Đức Nam, hay Trịnh Văn Quyết chẳng hạn.
Bạo phát thì bạo tàn
Nhắc đến “thành công”, ai cũng tìm kiếm cách nào nhanh nhất, dễ nhất, chứ không hiểu rằng, “BỀN VỮNG” mới là chìa khóa quan trọng. Bạo phát thì bạo tàn. Bất chấp để chạy theo những thứ hào nhoáng nhanh có được, thì cũng sẽ nhanh chóng gục ngã trước sóng gió cuộc đời. Người biết xác định đâu là GỐC RỄ, đầu tư vào đó mới chính là người mỉm cười đến cuối cùng.

 Điều thứ hai, đó là chiến lược: “Tiên bồi âm thịnh, hậu dương tất thái”

Có lẽ bạn mới nghe thấy câu này lần đầu. Không sai, tôi chỉ vừa mới nghĩ ra thôi. Nhưng triết lý của nó thì vốn đã lâu đời, là rút ra từ đạo lý Âm Dương của triết học Trung Hoa. Nó hơi tương đồng với một câu nổi tiếng trong nghề phong thủy “Tiên tích đức, hậu tầm long” Gốc rễ, nền tảng mà tôi nói đến ở trên, là phần khó nhận thấy, thuộc về Âm. Những thành tựu phô diễn ra bên ngoài dễ dàng nhận thấy, như nhà cửa, xe hơi, chức danh, diện mạo… thuộc về Dương. Âm vốn là gốc rễ giúp cho Dương dựa vào đó mà phát triển. Thế nên, xác định chiến lược khôn ngoan cho sự thành công, phải theo trình tự sau: Bước khởi đầu, hãy “Tiên bồi âm thịnh”, nghĩa là trước tiên phải tích lũy, vun bồi nền tảng bên trong, kiên trì như thế suốt một thời gian dài cho Âm cường thịnh. Độ sâu dày của Âm, tỉ lệ thuận với khả năng vươn cao của Dương. Hãy nhìn bộ rễ tre sâu và rộng đến cả trăm mét, thế thì vươn cao mấy chục mét có khó gì? Một khi đã vun bồi bộ rễ quá sâu rộng rồi, thì chỉ chờ đến đúng thời điểm, là tự động sẽ bước sang giai đoạn thứ 2: “Hậu dương tất thái.” “Hậu dương tất thái” – nghĩa là những thành quả bên ngoài, dễ thấy sẽ đến sau – chúng là kết quả tất yếu phải đến, chứ không phải tìm cách tranh giành, hay chờ đợi vận may mà có được. Lợi ích khác khi sở hữu một nền tảng sâu chắc, đó là khả năng chống chịu trước nghịch cảnh cực kỳ bền bỉ. Cuộc đời thì cái có sẵn nhất, đó chính là khó khăn, là bão tố. Dù cho có tránh thế nào, thì rồi ai cũng đến ngày phải gặp. Nhưng một khi “bộ rễ” của ta đã quá sâu chắc, thì bão tố nào có kéo đến, ta cũng sẽ kiên cường vượt qua được. Giống như cây tre trong chuyện, có thể vững vàng trước cơn bão, trong khi các cây khác bị quật đổ. Đó chính là bí quyết của sự bền vững. – Vâng, vậy thì cái gì mới là gốc rễ của thành công ?

Điều thứ 3: Đâu là gốc rễ thực sự của thành công ?

Nếu chỉ xét theo góc nhìn đơn thuần trong một đời người, thì gốc rễ của thành công chính là tài năng, kiến thức, các tố chất trong tính cách, vốn liếng v.v… trước khi khởi nghiệp. Hiểu theo cách này, thì muốn thành công, cần bỏ thời gian nhiều năm để trau dồi tài năng, tích lũy kiến thức phong phú, sâu rộng, không ngừng nâng cấp những tố chất, những kỹ năng của bản thân, như kỹ năng tư duy, kỹ năng thuyết phục .v.v… đồng thời cũng phải tích lũy một lượng vốn ban đầu, sẵn sàng bứt phá khi cơ hội đến. Ấy nhưng thực tế, thì những thứ trên vẫn chưa phải bộ rễ thực sự, nó mới chỉ là cái gốc thôi. Ta có thể tìm thấy rất nhiều người đã hội tụ đủ những điều trên, xong cả một đời vẫn thất bại, dù đã cố gắng rất nhiều. Đó là vì bộ rễ thực sự của thành công, nằm trong tay luật Nhân Quả sắp xếp. Nói đến luật Nhân Quả, sẽ liên quan đến khái niệm Luân hồi nhiều kiếp, chắc sẽ nhiều người bắt đầu hồ nghi và đòi hỏi một sự chứng minh thỏa đáng. Điều này tôi đã chứng minh và phân tích cặn kẽ trong cuốn “Thấu hiểu luật Vũ trụ”, bạn có thể tìm đọc. Ở đây, tôi sẽ không chứng minh lại để làm tốn thời gian, mà sẽ nói thẳng vào bí quyết: PHƯỚC BÁO – được tích lũy thông qua những việc thiện lành trong suốt nhiều kiếp – chính là gốc rễ của mọi sự thành công. Tất cả những người tài giỏi, thành đạt, thành danh mà chúng ta thấy trong xã hội, chiếu theo Nhân quả nghiệp báo, đều chính là những người trong kiếp xưa đã từng bố thí, giúp đỡ, tạo phúc rất nhiều. Nỗ lực tạo phúc bao nhiêu thì sau này thành công lớn bấy nhiêu. Kiên trì tạo phúc bao nhiều thì sau này thành công bền bỉ bấy nhiêu. Kiếp đó có thể họ chả có gì nổi bật, y như cây tre trong 4 năm đầu, chả ai thèm nhìn. Phải ẩn nhẫn suốt một thời gian dài nhiều kiếp đến hiện tại, họ mới thành đạt đến thế, khiến cho người người phải ngước nhìn. Trong sách “Thấu hiểu luật Vũ trụ”, có một ví dụ sống động cho điều này. Đó là trường hợp ông Võ Thủ Huồng. Kiếp đó ông vốn là người Việt, bao nhiêu năm siêng năng tạo phúc, xây cầu, làm đường, bố thí, cứu trợ dân nghèo đủ cách thức. Thế nhưng đến cuối đời thì chưa ai thấy phúc báo gì đáng kể đến với ông. Phải chờ qua đến kiếp sau, ông chuyển kiếp sinh làm thái tử nhà Thanh, lớn lên nối ngôi vua, hiệu là Đạo Quang, thì người ta mới chứng kiến cả một đời vinh hiển của ông ấy. Cần phải nhìn một cách tổng thể như vậy, ta mới hiểu bản chất của vấn đề. Phật Pháp đúng là có bí quyết giúp bạn đạt được thành công. Đó là siêng năng hành thiện, kiên trì tạo phúc. Nhưng muốn nhanh là điều không thể. Cái gì cũng cần thời gian tương xứng. Liệu bạn có muốn thành công đến với bạn thật nhanh, rồi ra đi cũng thật nhanh không ? – Vâng, xin cảm ơn. Em đã hiểu và không còn muốn nhanh chóng thành công nữa. Bạo phát thì bạo tàn, em không muốn mình có một cái kết như vậy. Em sẽ học cách kiên trì, bền bỉ tích lũy cho “bộ rễ” của mình. – Rất tốt, mừng cho bạn đã sớm nhận ra bài học của cây tre. Hãy vun bồi cho gốc rễ của bạn, khi thời điểm đến, bạn sẽ vươn cao, vươn xa một cách bền vững. Chúc thành công sẽ đến và ở lại với bạn lâu dài. (Quang Tử)

BÀI HỌC THÀNH CÔNG TỪ CÂY TRE – phần 1 – Chuyện ngụ ngôn hai cái cây

0

Cách thành công nhanh chóng

– Anh Quang Tử, xin hỏi làm cách nào để áp dụng Phật Pháp giúp mình nhanh chóng thành công ? – Bạn thân mến, bạn muốn nhanh chóng thành công sao ? Vậy hãy nghe tôi kể câu chuyện này đã.

Câu chuyện cây tre

“Tại một góc vườn hoang vô chủ, hai hạt giống tình cờ rơi cạnh nhau. Chẳng ai biết chúng thuộc loài cây gì, nhưng khi mùa xuân đến, cả hai cùng nảy mầm. Hạt giống thứ nhất, ngay từ đầu, đã cho thấy phong độ vượt trội. Nó vươn mình, đón ánh nắng mặt trời, hấp thụ những cơn mưa mát lành và đu đưa trong làn gió dịu. Chỉ sau một năm, nó đã trở thành một cây cao lớn oai vệ, kiêu hãnh nhìn xuống mọi thứ bên dưới. Còn hạt giống thứ hai? Sau cả năm trời, nó chỉ mọc được vài cái lá xanh lè và cao tầm 2 cm. Nhìn cái dáng bé tẹo ấy, cây lớn không thể nhịn nổi mà bật cười, cúi xuống mỉa mai: – Trời đất ơi, cái gì đây? Hóa ra là một cây tre. Nhìn cái dáng còm cõi, thấp tè thế kia, người ta gọi là tre hay que tăm sống nhỉ? Những cây khác quanh đó cũng đồng thanh hưởng ứng. “Tre còi!”, “Tre chậm chạp!”, “Tre lười biếng!” – đủ mọi lời châm chọc trút xuống cái cây nhỏ bé. Nhưng cây tre chỉ trả lời một câu rồi im lặng: – Tôi có chiến lược của tôi, các anh không hiểu đâu. Nghe thấy, cây lớn cười phá lên: – Chiến lược ư? Chiến lược của anh là làm que tăm vĩnh cửu chắc? Và thế là cây tre đành kiên nhẫn sống qua năm này tháng khác trong ánh nhìn khinh thường của cả khu vườn. Nhưng không vì thế mà tre ủ rũ và thoái chí, ngược lại, tre vẫn kiên định với kế hoạch của mình. Bốn năm ròng rã trôi qua, cây tre vẫn còi cọc, chỉ cao được 3 cm. Quá chán, nên chẳng ai thèm bận tâm cúi xuống nhòm đến nó nữa. Mùa xuân năm thứ năm đến, một điều kỳ lạ xảy ra. Chỉ qua một đêm, cây tre bé nhỏ cao thêm 30 cm. Hôm sau lại thêm 30 cm nữa, buộc khu vườn phải xôn xao vì nó. Cây lớn trố mắt, không thể tin vào mắt mình: – Ủa, cái gì đang xảy ra thế này? Tre… đột biến à? Cây tre không trả lời, nó chỉ đơn giản chứng minh bản thân bằng hành động. Vài tuần sau, nó đã cao gấp đôi cây lớn. Không chỉ mọc đơn lẻ, mà thành cả một bụi tre um tùm, rậm rạp. Rồi bỗng một cơn bão lớn bất ngờ ập đến. Gió quần thảo dữ dội, khu vườn tan tác, cây lớn bị nhổ bật gốc, bị gió kéo lê trên mặt đất. Cả khu vườn ngả nghiêng, trơ trọi trong sự hỗn loạn. Chỉ có bụi tre vẫn hiên ngang đứng vững như thể chưa có chuyện gì. Sau khi cơn bão qua đi, những cây còn lại ngơ ngác nhìn bụi tre: – Làm thế nào mà anh không bị bão quật đổ? Làm thế nào anh cao lớn nhanh đến vậy? Cây tre mỉm cười, giọng điềm tĩnh: – Tôi nói rồi, tôi có chiến lược riêng của mình. Trong bốn năm các anh bận rộn khoe thân hình, tôi thì chỉ cần mẫn phát triển bộ rễ của mình. Các anh chỉ nhìn thấy những thứ dễ thấy trên mặt đất, làm sao biết được những thứ âm thầm, lặng lẽ trong lòng đất. Bộ rễ của tôi miệt mài suốt 4 năm len lỏi qua đất đá, chiều rộng và chiều sâu đều cả trăm mét như một mạng lưới ngầm khổng lồ. Khi rễ vững rồi, có thể hút nước và dinh dưỡng cả một vùng, tôi mới bắt đầu vươn cành lên cao. Còn các anh, rễ thì chưa sâu đã vội vươn cao khoe mẽ. Gặp bão là đổ ngay, không phải sao? Cây lớn ngượng chín cả lá, không dám cãi lại. Còn cây tre tiếp tục giảng giải như một cao nhân ẩn giật: – Thành công, các anh à, không phải cứ đến sớm là tốt. Bạo phát thì bạo tàn, có gì hay đâu. Muốn thành công bền vững, phải cần có tầm nhìn chiến lược. Và chiến lược của tôi, đó là “Tiên bồi âm thịnh, hậu dương tất thái”. Giờ thì các anh hiểu cả rồi chứ ?”
– Câu chuyện thật thú vị. Song ẩn ý sâu xa trong đó hẳn có rất nhiều bài học nữa, anh Quang Tử có thể phân tích giúp em được không ? Xem tiếp phần 2 tại link bên dưới >>>> Phần 2: Tiên bồi âm thịnh, hậu dương tất thái<<<<

BUÔNG BỎ – CÂU CHUYỆN TỪ MỘT LINH HỒN HẬN THÙ

Chấp niệm tối tăm

“Huỳnh Văn Lương – tên tôi đó, có điều ba mươi sáu năm qua, chẳng mấy ai còn nhắc đến. Tôi mất vào năm 1975, kết thúc một đời lính đầy máu và lửa. Đời người, cái kết thường là một ngôi mộ, vài nén nhang và những giọt nước mắt hiếm hoi. Nhưng tôi, ngay cả mộ cũng không có. Thân xác nằm đâu đó, trôi dạt trong cát bụi. Chỉ còn linh hồn tôi, lang thang giữa hai cõi. Năm đầu tiên sau khi mất, tôi thấy quanh mình một nền trời tối tăm, đen đen đỏ đỏ, mờ mờ mịt mịt, đói khát và lạnh lẽo. Đấy là vì nghiệp chướng của tôi tích suốt một đời, cũng là vì trong lòng tôi còn chất chứa đầy lửa hận. Bao năm cầm súng quyết tử với nhau nơi sa trường, dù chưa từng gặp, chưa biết mặt bao giờ. Cái tâm thức đầy hận thù ấy đeo bám tôi cho đến qua bên kia thế giới, khổ sở vô cùng. Tôi thường lảng vảng quanh nhà, cố gắng làm cho ai đó nhận ra. Nhưng người sống bận rộn lắm. Mọi người cứ lao vào đời, còn tôi thì dần trở thành ký ức xa xăm, mờ nhạt. Ngày giỗ tôi, họ dâng mâm cơm lên bàn thờ. Nhưng vì nhầm ngày mất, tôi chẳng ăn được. Đói triền miên, tôi chỉ biết nhìn và thở dài.

Ánh sáng cứu rỗi

Phải đến mấy chục năm sau, một tia sáng mới bắt đầu le lói nơi cuối con đường tối tăm của tôi. Một người mợ dâu trong gia đình, vốn là Phật tử thuần thành, tình cờ gọi tôi về khi mời cơm. Từ đó, tôi theo cô ấy về quê ở Rạch Kiến. Ở đó còn có hai cô em gái tôi, mỗi tối hai cô tụng kinh, trì chú Đại Bi, âm thanh kỳ diệu ấy vang lên như tiếng suối róc rách rửa sạch thân tâm tôi, và tôi dần dần thấy vạn vật sáng tỏ, không còn tối tăm nữa, không còn khổ sở nữa. Những năm tháng lầm lỡ hiện về, rõ mồn một. Toàn tiếng súng và máu lửa, khi còn sống tôi cho đó là lý tưởng, làm trai phải như thế. Nhưng giờ nhìn lại, nó như tảng đá đè nặng trên vai, tự mình làm khổ mình. Một thời gian dài nghe kinh nghe chú, thấm thía dần, tôi thấy mình bắt đầu có thể buông xuống. Buông được tới đâu, thân tâm tôi nhẹ tới đó. Lần đầu tiên tôi biết thế nào là thanh thản. Cuối cùng, tôi quyết định phải làm gì đó để có thể siêu thoát, không chỉ cho bản thân tôi, mà còn cho nhiều linh hồn lầm lạc như tôi nữa. Một hôm, trong buổi kinh tối, tôi nhập vào một người trong họ. Thật sự khó khăn lắm mới tìm được một người phù hợp có thể nhập vào. Lời đầu tiên tôi thốt ra không phải là oán trách, mà là một lời khẩn cầu: “Xin cho tôi được quy y Tam bảo.” Cả gia đình sững sờ. Một hồn ma, đã lang thang ba mươi sáu năm, giờ trở về xin quy y Phật. Cháu tôi hỏi: – Ông ơi, xác ông ở đâu để chúng con đưa về lập mộ? Tôi chỉ cười nhạt: – Xác ông giờ là cát bụi. Đừng tìm nữa. Thứ ông cần không phải một ngôi mộ, mà là một con đường. Một con đường để ông được siêu thoát.

Buông bỏ để siêu thoát

Gia đình lập tức tìm đến thầy Thích Giác Hạnh. Vốn có duyên từ kiếp trước, thầy đồng ý làm lễ quy y cho tôi. Nhưng quy y chỉ là khởi đầu. Tôi cầu xin thầy và mọi người thêm một điều: tổ chức một trai đàn cầu siêu, mời vong linh những người lính cả hai bên chiến tuyến. Mọi người đồng ý. Buổi lễ diễn ra vào một buổi tối tháng 7 với mâm cơm chay thịnh soạn, cùng những tiếng tụng niệm kinh chú ngân vang từ các sư thầy và Phật tử, hòa vào tiếng chuông mõ trang nghiêm. Tôi nhập vào xác người họ hàng, rồi đứng trước bàn thờ Phật. Tôi chắp tay lại, thành tâm mà cất lên từng lời: – Hôm nay, là tối ngày 27/7 năm Tân Mão 2011, tôi tên Huỳnh Văn Lương – Pháp danh Minh Tâm. Tôi cùng các con tôi xin thỉnh chư vị chiến sĩ hai bên, cùng dân chúng tại đây nghe tôi nói một vài lời. Tất cả chúng ta đồng là dân nước Việt, do nghiệp sát mà phải đầu thai làm lính hai đầu chiến tuyến. Vốn cũng chẳng hận thù cá nhân gì, chẳng qua ai thờ chủ nấy. Nhưng thời của chúng ta đã chấm dứt rồi, cho nên hãy hạ vũ khí xuống…  chúng ta nên cư xử hoà hảo, giải hết oan trái, cùng quy y Phật, bước chung một đường đạo. Nay tôi đã tỉnh ngộ, biết được con đường sáng cứu khổ của đạo Phật, nên tôi mong các ông và các vong linh ở đây cùng tôi đồng về với Phật… Được cháu tôi cùng chư bằng hữu có mặt ở đây trợ duyên. Các ông hãy hiển linh thọ nhận mâm cơm chay này, để chư Tăng hồi hướng công đức, đưa chúng ta về thế giới Tây Phương Cực lạc. Chúng ta hãy thức tỉnh giác ngộ Buông xả hết và đồng chắp tay lại như tôi đang làm và niệm “Nam Mô A Di Đà Phật” Lúc ấy, tôi nghe thấy tiếng niệm Phật, từng câu vang rền. Không phải của người sống, mà là của những linh hồn đến từ khắp nơi, lính Cộng Hòa có, lính cụ Hồ có, dân thường cũng có. Họ về đây theo lời mời trân trọng, bỏ hết súng đạn, tất cả cùng nhau quỳ xuống, buông xả tất cả, niệm Phật trong thinh lặng. Trái tim tôi, lần đầu tiên sau ba mươi sáu năm, nhẹ bẫng như cánh chim vừa thoát khỏi lồng. Và tôi thấy mình bay lên trong một luồng ánh sáng kỳ diệu. An lạc quá. Tôi cảm thấy thanh thản, bình yên đến lạ kỳ. Hẳn là tôi sắp được siêu thoát rồi. Tôi bồi hồi nhớ lại một bài kệ mà tôi nghe được từ kinh Phật, giờ đây ngân vang trong đầu tôi, như vọng về từ một cõi xa xưa thăm thẳm: “Lửa nào dập được lửa Thù nào diệt được thù Từ bi diệt hận thù Là định luật ngàn thu.” (Vô Danh) * Truyện ngắn phỏng theo câu chuyện có thật, từ bài phỏng vấn linh hồn ông Huỳnh Văn Lương của phóng viên Hồng Vân, báo Phật Tử Việt Nam: >>>>Phỏng vấn người cõi âm<<<<

PHÓNG SINH KHÔNG CẦN TIỀN

0

Lời thách thức

– 50 nghìn một lồng! Phóng sinh đê, tích phước đức đê cô bác ơi. – 40 được không vậy bà? – Kì kèo thế mất linh đấy bác ơi. Tiếng rao, tiếng trả giá nhộn nhịp một góc cổng chùa. Người mua kẻ bán vội vàng như thể đang tham gia một cuộc đua cầu phúc. Sân chùa khói nhang nghi ngút, dòng người lũ lượt ra vào. Giữa dòng người tấp nập ấy, Thy đứng cạnh Vân, chị gái cô, lặng lẽ quan sát. Đôi mắt đen láy của cô nhìn thấy một điều khác biệt. Lồng chim xếp chật kín, bầy chim hoảng hốt, mắt đờ đẫn vì mệt. “Thả chúng đi, rồi sao nữa?”-  Thy nghĩ- “Có khi chỉ mấy phút sau, những đôi cánh yếu ớt kia lại bị vùi vào cái lưới bẫy chực chờ, như diễn một màn kịch mua đi bán lại.” Vân khẽ nói: – Chị còn ít tiền. Đi qua đó mua lồng chim phóng sinh đi. Không chờ Thy kịp ý kiến gì, Vân bước nhanh qua, rút tiền định đưa bà bán chim lấy một lồng. Thy vội chạy theo kéo lại: – Phóng sinh kiểu này, em thấy sao sao ấy chị. Đám chim sẻ kia vốn tự do, đâu ai thèm bắt ăn thịt đâu. Chính vì chúng ta mua nên người ta mới bắt. Càng mua, họ càng bắt nhiều. Vậy thì khác gì mình tiếp tay? – Này này cháu gái kia, cháu nói thế là sao? Xưa nay phóng sinh người ta vẫn làm thế này, có làm sao đâu. Không làm cách này thì còn cách nào, hả? – Cháu thấy không hợp lý thì nói vậy. Sẽ còn những cách khác hợp lý hơn… – Được. Khẩu khí đấy – bà bán chim ánh mắt vằn lên, gằn giọng – Vậy có ngon thì cứ nghĩ ra cách gì khác ngoài bỏ tiền mua mấy con này đi. Làm được thì tôi cho không cô cả đám chim này, nghỉ bán luôn. – Các cô bác ở đây làm chứng cho cháu nhé – Thy nói lớn với những người bán hàng rong quanh đấy – Cháu sẽ trở lại. Bà bán chim đứng hẳn dậy, hai tay chống nạnh, ánh mắt hình viên đạn như muốn găm vào Thy. – Ờ, để tôi chống mắt xem. Ranh con bày đặt dạy đời người lớn hả ? Vân thấy tình hình có vẻ căng, liền kéo tay Thy nhanh chân đi qua chỗ khác. Còn Thy bị chửi thì tức anh ách. Cô quyết định phải chứng minh cho bà ta thấy.

Tư duy phân tích – Analytical Thinking

Tối hôm ấy, sau bữa cơm, Thy thấy bố cô đang ra sân hóng gió, miệng phì phèo điếu thuốc một cách sảng khoái. – Bố, bố tư vấn cho con vụ này với. Rồi Thy kể lại chuyện hồi chiều. Bố cô nghe xong, ngẫm nghĩ một lát. – Bố sẽ chỉ cho con cách này. Có một loại phương pháp tư duy, gọi là “Tư duy phân tích” – Analytical Thinking – Con hãy chia vấn đề thành nhiều thành tố, xem các thành tố quan hệ với nhau như thế nào, từ đó hiểu được bản chất, và cũng nghĩ ra được nhiều cách giải quyết vấn đề mới mẻ và hiệu quả. Thấy con gái vẻ mặt mơ màng, ông lấy một ví dụ: – Thế này, con có biết một ngọn lửa được hình thành từ những gì không? – Dạ, trong môn vật lý con được học tháng trước, thì cần có nhiên liệu, tức là vật có thể cháy, như gỗ, than, xăng dầu…, đồng thời cần lượng oxi cung cấp liên tục, và thêm nữa, là nhiệt độ – cần một nguồn nhiệt làm mồi lửa lúc đầu, rồi sau đó đám cháy sẽ tự duy trì nhiệt độ thêm. – Đúng thế. Phân tách một đám cháy ra 3 yếu tố cấu thành như vậy. Con sẽ hiểu bản chất của một ngọn lửa bất kỳ là một tập hợp gồm 3 thứ. Từ đó con sẽ có nhiều cách để tạo ra lửa, cũng như nhiều cách để dập lửa. – Con hiểu rồi. Chẳng hạn muốn dập tắt lửa, ta có nhiều cách, miễn là làm cho một trong ba yếu tố bị mất đi. Cắt nguồn nhiên liệu, hạ nhiệt độ, ngăn oxi tiếp xúc… cách nào cũng dập lửa được. – Nắm bài rồi đấy. Giờ thì đi xử lý “đám cháy” của con đi. Thy về phòng, thả người lên giường, rồi vắt tay lên trán: – Phóng sinh là gì ? Là cứu chúng sinh thoát chết. Gì nữa không nhỉ ? À, được tự do nữa. Chúng sinh gồm những gì ? Ồ, bất kể là con gì, cua, cá, tôm, ốc, chó, mèo, côn trùng, bò sát, kể cả là con người. Miễn là tìm ra những con đang gặp nguy khốn. Vậy, bản chất của phóng sinh, là làm cho bất kể con vật gì được tự do, an toàn. Và Thy nhận ra, mình dù là học sinh, không có tiền vẫn có thể làm nhiều việc thiện. Chỉ cần mở to mắt, chú ý quan sát xung quanh. Lục lọi trí nhớ hồi lâu, cuối cùng Thy cũng nhớ ra một chỗ. Mắt cô sáng lên đầy phấn khích.

Phóng sinh không cần tiền

Chiều hôm sau, trên con đường quê nhỏ dẫn ra quốc lộ, Thy bước chậm rãi, đôi dép cũ kĩ kêu lép nhép trên nền đường đọng nước, đôi mắt đảo qua đảo lại tìm kiếm. Mấy hôm trước liên tiếp có mưa to, mà hễ cứ mỗi lần mưa to, nước dâng ngập đường là cá sẽ tung tăng bơi từ dưới ao lên từng bầy ở khúc đường này. Có khi mấy bác hàng xóm còn đem rổ đem vợt ra bắt được cả mớ. Đến khi nước rút, kiểu nào cũng có mấy chú cá bị mắc cạn, rồi chết khô ở đây. Tìm một lúc, quả nhiên Thy phát hiện mấy chú cá nhỏ đang ngoi ngóp, một chú còn cố bật tanh tách lên cao như muốn tìm đường thoát. Còn lại cả đám gần như kiệt sức, nằm phơi bụng khi nước chỉ còn xâm xấp. – Thấy tụi bay rồi nha. Gặp được chị đây là phước ba đời của nhà tụi bay đấy. Về nhà nhớ thắp nhang vái tạ tổ tiên phù hộ cho tụi bay gặp được chị nha. Thy cúi xuống, đôi tay thoăn thoắt bắt lấy từng chú cá thả vào xô nước cô đem theo, vừa lẩm bẩm mấy câu tự sướng. Mấy chú cá thấy tay người, sợ hãi quẫy mạnh, bật tung người lên. Phải dùng hai tay vồ thật nhanh, Thy mới bắt được. Lóng ngóng một hồi lâu, cô bé cũng tóm được mấy chục con. Nắng chiều chiếu xiên qua mái tóc, soi rõ từng hạt mồ hôi lấm tấm trên trán Thy. – Cứ bình tĩnh, sắp được tung tăng bơi rồi – Cô bé nói, nụ cười bừng sáng trên môi – À quên, phải có bằng chứng nữa nhỉ ? Thy móc điện thoại ra, nhấn quay phim, rồi cô bước nhanh đến bờ ao gần đó, thả cá vào làn nước trong. Biết mình vừa thoát chết, từ nay lại được tung tăng bơi lội, cả đám quẫy nhẹ một cách sung sướng, rồi từ từ tản đi. Đang lâng lâng khoan khoái, chợt Thy nhớ ra một việc. Mối lúc đi học buổi sáng sớm, Thy thấy có rất nhiều ốc sên lồm cồm đầy trên đường, chúng bò ra đấy kiếm ăn từ đêm hôm trước. Đến tầm 6-7 giờ, hàng trăm chiếc xe của những người đi làm, đi học chạy qua chạy lại sẽ cán chúng nát bét không thương tiếc. Ngay sáng hôm sau, Thy dậy sớm hơn mọi khi. Cô bé vừa bước đi, vừa nhìn xuống mặt đường. Chẳng khó khăn gì Thy đã thấy hàng chục ốc sên to nhỏ đang nặng nề lê cái vỏ cồng kềnh bò tới, bò lui. – Dốt lắm mấy ông sên này, bò giữa đường giữa xá thế này là chỉ có mà tan xác. Vừa nói Thy vừa nhanh chân bước qua bên này, nhảy qua bên kia, nhặt từng chú ốc sên cho vào túi. Đầy túi rồi, Thy chạy ra bãi cỏ hoang cách đó không xa thả, rồi nhanh chóng quay lại con đường. Lặp đi lặp lại như vậy mấy lần. Từ xa, Vân thấy Thy cứ lọ mọ mãi, gọi với: – Thy, em làm gì giữa đường đấy? – Em đang phóng sinh. Chị ra đây phụ với em đi – đợi Vân lại gần, Thy nói tiếp –  Xe cán qua là bọn ốc sên này tan xác hết. Bốc chúng bỏ vào đám cỏ là chúng sẽ “ô kê con dê” ngay. – Lại còn có kiểu phóng sinh thế này à? Ai chỉ em thế ? – Em tự nghĩ ra đấy, dựa theo cách tư duy phân tích mà bố dạy. – Uhm, được đấy. Trông mặt em “đần đần” mà cũng thông minh phết, xứng đáng làm em gái tui. – Sao chị dám bảo em đần hả ? – Thy nghiến răng. – Đùa tí làm gì căng. Thôi nhặt ốc tiếp đi, cũng cứu được mấy chục mạng chứ không ít. Để chị lấy điện thoại quay phim. Còn phải ra chùa chìa cho bà bán chim xem. Quả này chị em mình được thêm mấy cái lồng chim to đùng luôn rồi. Nhờ công em cả đấy. Chị thưởng cho ly chè Thái, được chưa ? Được chị khen, Thy cứ thế cười toe toét, đến nỗi mãi không ngậm miệng lại được. Lòng cô bé hân hoan, như thể vừa đi giải cứu thế giới thành công. Nhìn về phía bãi cỏ hoang, nơi đám ốc sên đã an toàn, lần đầu tiên, Thy cảm nhận được lòng từ bi bộc phát trong tâm mình, khiến cô hạnh phúc như thế nào. Thy khẽ thì thầm: “Giá như, thế gian này ai cũng tận hưởng được niềm vui như thế” _Quang Tử_
  • Xin hoan nghênh quý vị chia sẻ, đăng tải, reup bài viết sang những trang khác. Nhưng vui lòng ghi rõ tên tác giả và trích nguồn từ  thuvienquangtu.com

“TÔI DỄ DÀNG HƠN CẬU MỘT CHÚT” – thông điệp cuộc sống từ những người cùng khổ

0

Gã vô gia cư mới

Đó là một ngày u ám như mọi ngày khác dưới gầm cầu ở Miami, Florida. Nhưng hôm ấy, gã xuất hiện. Gã bước đi khập khiễng, chiếc chân trái kéo lê trên nền đường lởm chởm, tay vịn một cây gậy gỗ trông vừa cũ kỹ, vừa ọp ẹp như sắp gãy làm đôi. Cái áo khoác rách tả tơi thùng thình bọc lấy thân hình gầy nhẳng, gã lấm lét nhìn quanh như thể sợ bị xua đuổi. Chẳng cần ai nói, tất cả đều nhận ra gã là “kẻ mới”. Người ta vốn chẳng xa lạ gì với những gương mặt mới rơi vào cảnh vô gia cư. Có người bị mất việc, bị trục xuất khỏi nhà, có người chạy trốn một cuộc đời bế tắc. Nhưng gã này trông đặc biệt tội nghiệp. Khi tìm đến đống phế liệu để nhặt nhạnh, gã lóng ngóng như một đứa trẻ học việc. Thỉnh thoảng, gã lại lật những hộp rỗng, hy vọng tìm được chút gì còn sót lại. Gã thất bại hết lần này đến lần khác. Những “kẻ mới” luôn mang dáng vẻ lạc lõng, nhưng cũng dễ nhận được sự quan tâm. Và thế là, khi gã loay hoay với cây gậy ọp ẹp bên cạnh như thể nó là điểm tựa cuối cùng trong đời, một người đàn ông rách rưới bước ra từ bóng tối với một ánh mắt sáng, ấm áp như ngọn lửa giữa mùa đông. Ông ta chìa ra một cây gậy gỗ. Mộc mạc, sần sùi, không lấy gì làm đẹp, nhưng lại toát ra vẻ gì đó kiên cố. – Người anh em, cầm lấy đi. Như thế sẽ thuận tiện hơn nhiều – Ông ta nói, giọng đều đều nhưng đầy chân thành. Gã đưa tay đón lấy cây gậy. Đầu ngón tay lướt qua bề mặt gỗ, cảm nhận từng đường vân tựa như những dòng chảy khắc khổ của cuộc đời. Đôi mắt gã chạm vào đôi mắt người đàn ông ấy, muốn nói lời cảm ơn, nhưng cổ họng cứ nghẹn lại. Khi gã vừa đứng thẳng lên, ánh sáng từ chiếc đèn đường gần đó bỗng chiếu xuống mặt đất. Gã nhìn thấy một bóng hình lảo đảo—đôi chân người đàn ông ấy không thẳng, mà khập khiễng cà nhắc từng bước. Gã ngỡ ngàng. Người đã giúp gã chống đỡ thế giới này, hóa ra cũng chẳng vững vàng hơn gã là mấy. Cây gậy trong tay gã như mang theo một sức mạnh kỳ lạ. Nó không chỉ giúp gã đứng vững mà còn mang lại một điểm tựa trong lòng. Và cũng rất nhanh, nhờ cây gậy ấy, gã bước những bước đầu tiên để hòa vào cuộc sống dưới chân cầu này. Người đàn ông cà nhắc ấy dẫn gã đi khắp nơi, chỉ cho gã những bí mật nhỏ mà chỉ có dân vô gia cư mới biết. Nơi góc hẻm gần siêu thị là điểm tốt nhất để lượm thức ăn còn mới. Ở bãi phế liệu phía nam thành phố, khung giờ 5 giờ chiều là lúc người ta vứt đi nhiều thứ giá trị nhất.

“Tôi dễ dàng hơn cậu một chút”

Gã tập tễnh bước đi, lục tìm từng món đồ phế liệu giữa những mùi hôi hám và đống rác chất cao. Mỗi lần ngồi xuống, gã cảm giác mình sắp bị nuốt chửng bởi sự bất lực. Nhưng rồi, từ phía sau, lại có một bàn tay vỗ nhẹ lên vai gã. Một thanh niên da đen với nụ cười rạng rỡ giơ túi phế liệu của mình ra. – Người anh em, anh cầm lấy đi! Anh cần nó hơn tôi. – Nhưng còn cậu? Sao tôi có thể lấy của cậu chứ? – gã hỏi, giọng run run. – Tôi dễ dàng hơn anh một chút – nói rồi cậu da đen nhoẻn miệng cười, để lộ hàm răng trắng, tươi rói hơn dưới ánh mặt trời-  Tôi tên Ali Câu nói nghe thật nhẹ tênh, nhưng lại mang sức nặng khiến gã phải trĩu tay khi đón lấy túi đồ. Gã cầm lấy túi phế liệu, còn lòng thì nghẹn ngào, mãi mới cất lên được một câu. – Tôi tên James. Cảm ơn… người anh em. Một buổi khác, gã trật vật mò mẫm mãi tới trưa mà chưa nhặt được gì, cái bụng đã cồn cào và bắt đầu gào rú. Mắt gã đảo quanh tìm kiếm trong bế tắc. – Này người anh em, hãy ăn đi! – một người lang thang lưng còng đi đến trước mặt gã, chìa ra hai ổ bánh mì. – Nếu anh cho tôi, thế thì anh ăn gì đây? – gã ngại ngùng. – Tôi dễ dàng hơn cậu một chút! Nói xong, người lưng còng ấy lặng lẽ rời đi, để lại gã với hai ổ bánh mì trong tay, nước mắt lã chã rơi, phải rất lâu sau đó mới bình tĩnh lại được.
Tôi dễ dàng hơn cậu một chút
Tối đó, khi gã co ro bên mép cầu, một ông lão tóc bạc cũng bước đến, khẽ vỗ vai: – Người anh em, chỗ tôi ấm hơn. Cậu vào đó ngủ đi. Gã rụt rè nhìn lại: – Thế còn ông thì sao? Ông lão lắc đầu, mỉm cười: – Tôi dễ dàng hơn cậu một chút.

Một cộng đồng khác biệt

Thời gian trôi qua, gã dần quen với cuộc sống dưới gầm cầu. Ở đây, đói khát là chuyện thường tình, nhưng có điều gì đó đặc biệt: người ta luôn chìa tay giúp đỡ lẫn nhau. Ali, với bàn tay tật nguyền, vẫn thường xuyên cõng đồ giúp những người yếu hơn mình. Bobby, tuy tai điếc, luôn là người đầu tiên chạy đến khi bạn bè cần giúp đỡ. Chater, người yếu đến nỗi tưởng chỉ gió thổi qua cũng có thể ngã, vẫn cố gắng chia sẻ đồ ăn cho những người khốn khó hơn. Trong vòng tay của họ, gã không còn là kẻ lơ ngơ, lạc lõng nữa. Dần dà, hắn trở thành một phần của cộng đồng. Gã nhận ra cuộc sống của những con người nơi đây tuy khắc nghiệt, nhưng lòng nhân ái của họ vẫn mãnh liệt hơn bất cứ điều gì gã từng chứng kiến. Và câu nói “Tôi dễ dàng hơn cậu một chút” ấy, như một sợi dây vô hình, kết nối họ lại với nhau trong sự đùm bọc và sẻ chia. Trong mỗi mảnh đời, dù thiếu thốn và đau khổ, họ vẫn luôn tìm thấy một lý do để giúp đỡ người khác, và điều đó khiến James thấy mình nhỏ bé. Những người mà xã hội gọi là “đáy xã hội” ấy, hóa ra lại sở hữu một tâm hồn cao cả hơn bao người anh từng biết.

Biến mất

Hơn nửa năm sau, vào một buổi sáng, James biến mất. Không ai biết hắn đi đâu. Những người bạn dưới gầm cầu lo lắng, nghĩ rằng có lẽ gã đã gặp chuyện chẳng lành. Ali và vài người nữa tìm kiếm ở các khu vực lân cận, nhưng vô ích. Gã như tan biến vào hư không. Một ngày, Ali vơ lấy một tờ báo trong đống rác, định cầm đi nhóm lửa. Khi xé trang đầu, một cái tên quen thuộc đập vào mắt anh: Ali Smith. – Ali! Tên cậu này!” – Bobby đứng bên cạnh cũng nhìn thấy Cả nhóm bắt đầu đọc ngấu nghiến bài báo. Đó là một bài phóng sự trên trang nhất của New York Times, kèm hình ảnh quen thuộc: bức ảnh chụp dưới gầm cầu Miami. Bài báo kể lại cuộc sống khắc nghiệt, nhưng tràn đầy tình người của những kẻ bị xã hội quên lãng. Từng chi tiết nhỏ nhặt – cái túi phế liệu Ali trao đi, câu nói của ông lão, hay cách Bobby giúp đỡ người khác dù bản thân còn khuyết tật – đều được miêu tả sống động. “Họ là những người nghèo nhất mà tôi từng gặp, nhưng lại giàu lòng nhân ái nhất. Giữa tận cùng khổ đau, họ vẫn tìm được lý do để giúp đỡ người khác. Và tôi, khi đứng giữa những con người ấy, chỉ có thể cúi đầu thầm nghĩ: Họ dễ dàng hơn tôi một chút.” Suốt mấy tuần nay, bài báo đã lan truyền và làm rung động trái tim cả nước Mỹ. Một làn sóng quyên góp cho người vô gia cư bùng lên. Các tổ chức từ thiện tìm đến khu vực dưới gầm cầu, mang theo thức ăn, quần áo cùng với tất cả niềm trân trọng. Và câu nói giản dị ấy, giờ đây không chỉ được nghe thấy ở khu vô gia cư, mà nó đã thành một bức thông điệp cuộc sống được mọi người truyền nhau, vang lên mỗi ngày ở khắp mọi nơi, nó cũng chính là tên của bài báo: ” Tôi dễ dàng hơn cậu một chút.” Cả đám nhìn nhau, ai nấy thở phào nhẹ nhõm, và rồi họ nhoẻn một nụ cười ấm áp. Họ đã tìm được người anh em mất tích của mình. Nhưng giờ mọi người đã biết được tên đầy đủ của gã: William James – nhà báo trứ danh của tờ New York Times. (Vô Danh – dựa trên chuyện có thật về nhà báo William James của New York Times)