Tôi tên Phạm Thị Hiền, sinh năm 1934, hiện sống tại số 9 ngõ 78 Phố Thái Thịnh, Hà Nội. Gần hai mươi năm nay, tôi bị chứng bệnh xương khớp, đau đầu gối, đau lưng… dày vò, dù đã chạy chữa khắp nơi, nào bệnh viện tư, nào thầy thuốc danh tiếng, nào là lương y gia truyền, cứ nơi nào báo đăng là có thầy thuốc giỏi là tôi tìm đến, có khi mấy trăm ngàn một thang thuốc mà uống chỉ đỡ được vài hôm là bị lại như cũ, không tài nào khỏi được.
Mà bệnh xương khớp ai bị rồi thì đều biết, nó hành hạ con người ta khổ sở tới mức nào, ngày đêm đau nhức, ăn không ngon, ngủ không yên với cái cơn đau dai dẳng ấy, cứ như có người cưa cắt, đục đẽo gì trong xương tủy mình vậy. Nhiều khi chỉ muốn tháo hẳn cái khớp này mà vứt quách đi cho xong, thế mà tôi cứ bị liên miên như thế suốt mười mấy hai chục năm trời.
Mới gần đây, con gái tôi thông qua facebook, có xin về một cuốn sách, tựa là “ BỆNH VIỆN TRẢ VỀ, PHẬT PHÁP CỨU SỐNG”, tôi xem qua và như bừng tỉnh. Hóa ra trên đời này quả thực có báo ứng, có nhân, có quả, chi ly từng chút không hể sai sót. Đáng sợ thật !
Và cứ thế tôi vừa đọc, vừa hồi tưởng lại những sai lầm suốt hơn tám mươi năm cuộc đời của mình. Có những câu truyện tôi xem qua mà như thấy chính mình trong đó, cũng tội lỗi như thế, cũng báo ứng như thế, khiến tôi thực sự thấm thía cái đạo lí nhân quả, nghe thì thấy thường, vì tôi từng này tuổi thì cũng đã nghe người ta nói chán rồi, nhưng để thấm thía thì lại là chuyện khác.
Thế là, tôi bắt đầu thực hành theo những phương pháp trong cuốn sách ấy. Đầu tiên là sám hối. Tôi lần lượt nhớ lại những sai lầm thủa xưa mình đã trót phạm.
Tôi đã từng mang thai hai mươi tư lần, sinh ra chín người con, sẩy hai lần, và… phá bỏ mười ba cái thai nhi. Đối với một người phụ nữ ở thế hệ của tôi, thì có lẽ chuyện này bình thường, vì khi ấy đất nước còn nghèo, các phương pháp tránh thai rất hạn chế. Nhưng không ngờ đó là nguyên nhân chủ yếu khiến tôi bị dày vò bệnh tật như thế này. Chính các vong linh thai nhi đó ôm mối căm hận, bám theo tôi mà hành hạ, thành ra bệnh tật như thế. Chừng nào các vong linh ấy chưa siêu thoát, thì sao mà khỏi bệnh được.
Chính các vong linh thai nhi đó ôm mối căm hận, bám theo tôi mà hành hạ, thành ra bệnh tật như thế. ( Ảnh minh họa )
Trước kia tôi theo Tứ Phủ, hầu đồng cũng nhiều, nhưng việc ấy không có kết quả gì. Cũng từng sám hối chung chung các tội, nhưng chưa cụ thể. Đến giờ tôi nhận ra tội lỗi to lớn của mình, theo như hướng dẫn trong sách, tôi hướng tâm đến những oan gia trái chủ của mình , chính là mười ba vong linh thai nhi đã phá bỏ, thành tâm sám hối, thành khẩn nói lên lời xin lỗi, rồi xin được tụng kinh, niệm Phật cầu cho các vong thai ấy đều được siêu sinh về Tây Phương Cực Lạc.
Tôi kiên trì niệm Phật hơn một tháng, kết hợp với tụng kinh Kim Cang, chú Đại Bi, hết thảy công đức đều xin hồi hướng cho các thai nhi đã phá bỏ, cùng với các vị oan gia trái chủ khác. Kì diệu thay, chứng đau nhức gần hai chục năm qua, bao nhiêu thuốc không khỏi, thế mà nay đỡ dần, đỡ dần, rồi khỏi hẳn. Chẳng phải uống thuốc gì cả, mà chính cái tâm thành sám hối, ăn năn, cùng với câu niệm “ Nam Mô A Di Đà Phật ”, với những bài kinh chú của Đức Phật là liều thuốc thần diệu, chữa lành căn bệnh trên thân tôi, và cả trong tâm hồn tôi.
Bỗng dưng một đêm, khi mà bệnh đã đỡ hẳn, tôi đột nhiên bị đau trở lại. Từ chỗ đầu gối trở xuống bị đau nhức dữ dội, không tài nào ngủ được. Tôi liền kiểm lại, không biết còn tội gì mà mình chưa sám hối không ? Được một lúc, tôi chợt nhớ ra. Thôi chết, còn một tội này tôi đã bỏ sót !
Hồi trẻ, trong lúc kinh tế khó khăn, sợ mấy đứa con còn nhỏ thiếu dinh dưỡng, tôi hay đi bắt những con cóc về, đặt lên thớt, chặt đứt đôi chân rồi nấu nướng. Còn thân mình thì quăng bỏ. Để cải thiện bữa cơm cho đám con thơ, mà tôi đã gieo rắc kinh hoàng, đau đớn cho rất nhiều chú cóc tội nghiệp như thế. Có lẽ vì nay tôi đã biết ăn năn, tu tập, nên các vị oan gia “ cóc ” ấy tìm về đòi nợ một thể.
Thế là, tôi liền khấn với các vị “ cóc” ấy, xin sám hối tội giết hại, chặt chân các vị, xin các vị ấy tha cho tôi. Sau đó thì tôi niệm Phật cầu cho các vị ấy siêu thoát, và cơn đau từ từ lắng xuống rồi biến mất.
Đến nay, tôi có thể đi lại bình thường, không còn đau đớn nữa. Trong khi bao nhiêu người trẻ hơn tôi, trong cái lạnh mùa Đông ở Bắc bộ cắt da cắt thịt cũng còn thấy đau nhức, mà tôi giờ lại chẳng hề hấn gì, sức khỏe ngày càng tốt hơn. Tôi cũng thường đem cuốn sách “ Bệnh viện trả về, Phật Pháp cứu sống ” ấy, photo ra nhiều bản, tặng cho những người bị bệnh nặng, tự tin mà nói với họ rằng : Cứ theo đó mà thực hành, nhìn tôi đây này. Mong rằng họ cũng sẽ được Phật Pháp cứu chữa, như tôi đã từng được cứu chữa, cả về thể xác lẫn linh hồn.
Phật Pháp quả thật nhiệm màu, lời Phật dạy quả thật là chân lí. Trăm người thực hành, trăm người thấy linh ứng. Ngàn người tu tập, ngàn người đều được an vui.
_____________
Ở TP Long Xuyên, những tay chọi gà chuyên nghiệp đều biết đến danh ông Mười (ở khóm Tây Khánh, Mỹ Hòa) là một tay chăm gà đá thiện nghệ. Tiếng tăm của ông Mười lan xa, nổi tiếng khắp vùng.
Nghề này tuy rất công phu nhưng dễ kiếm tiền. Song người nuôi phải có kinh nghiệm, cẩn thận và tỉ mỉ. Để có được một con gà độ đủ sức đưa ra “chiến trường”, ông Mười phải xổ liên tục ( cho đá thử trước), xem chân, xem tướng, coi vẩy, coi mắt… để đánh giá khả năng chịu đòn và tránh đòn, đặc biệt là đòn đá phải đẹp và hiểm. Sau đó mới tỉa lông ở các vùng đầu, cổ, ức, đùi và vô nghệ thường xuyên cho thịt săn chắc, phòng khi đối phương đâm cựa sắt. Con nào cái mào mà dài phủ che mắt, ông lấy dao lam cắt một đường ngọt lịm, trông mà thấy tội nghiệp.
au đó mới tỉa lông ở các vùng đầu, cổ, ức, đùi và vô nghệ thường xuyên cho thịt săn chắc, phòng khi đối phương đâm cựa sắt. ( Ảnh minh họa )
Ông làm nghề này đã ngót mấy chục năm, số gà qua tay ông huấn luyện phải đến hàng ngàn, thật không thể nhớ được. Số phận của những con gà này, chắc mọi người ai cũng biết. Lớp này đến lớp khác, những con gà bị tung vào sới để sống còn với nhau, để mua vui, để hốt bạc về cho chủ.
“Giết hay bị giết”, chúng cố sống cố chết mổ nhau, đá nhau, tung đòn hiểm với nhau trong những trận chiến một mất một còn. Con nào xấu số nằm xuống, thì sẽ được chuyển sang làm mồi nhậu, con nào chiến thắng, thì sẽ tiếp tục những trận chiến khác, cho đến một ngày nào đó, nó cũng sẽ gục chết với một thân thể đẫm máu, đầy thương tích như những đối thủ bại trận trước kia của nó.
Thế nên, cái nghề gắn liền với chết chóc, với cờ bạc này không hứa hẹn cho ta một cái kết tốt đẹp chút nào. Vào khoảng năm 1999-2000, ông Mười lúc đó bị bệnh, mấy năm liền chân bị liệt đi không được, chỉ lết lết mỗi khi muốn di chuyển mà thôi. Kèm theo đó là những cơn đau liên hồi, khủng khiếp. Ông cứ la hét suốt, khiến người thân và xóm làng cũng thấy kinh hãi. Mãi như thế rồi thần kinh ông cũng có vấn đề.
Thời đó ở quê chưa có nhà vệ sinh, toàn đi ra cái cầu bắc qua ao để “ giải quyết”. Người ta nhiều lần nhìn thấy ông Mười lết xuống cầu, đi đại tiện xong, dùng cái rổ tre vớt phân lên và ăn. Ai cũng lắc đầu ngao ngán. Cứ vậy chuyện ấy xảy ra rất nhiều lần cho đến lúc ông chết, chết trong đau đớn và ê chề.
Con trai ông tên là Năm, mọi người thường gọi là ông Năm Ổi, cũng nối nghiệp cha làm một tay thiện nghệ chăm gà đá. Đến nay ( 2017) ông Năm cũng tầm 80-90 tuổi. Điều lạ là ông Năm cũng bị bệnh không kém phần thê thảm, y như cha mình khi xưa. Điều khá hơn chút đó là thời buổi này, người ta xây nhà vệ sinh đàng hoàng chứ không đi ra cầu ao như trước, và ông Năm Ổi cũng như cha mình, sau khi đại tiện rồi thì… bốc ăn.
Có người cho rằng người già thì hay bị lẫn, nhưng đâu phải ai cứ lẫn rồi thì đều khổ như vậy, âu đó cũng chính là do Nghiệp quả thúc đẩy mà thôi.
_ Quang Tử _
Tôi có một người bạn, chị tên Diệu Tuyết, sinh năm 1983, sống tại TP Vũng Tàu, chị không phải người quá tài năng kiệt xuất nhưng chị đã từng giữ những chức vụ rất cao trong những công ty lớn, thậm chí từng làm đến tổng giám đốc, có điều chị làm không được lâu mà thôi.
Nói về dung nhan thì dù không phải Tây Thi song chị cũng chẳng thua kém Thúy Kiều, mặc dù đã bước nửa chân vào tuổi trung niên, nhưng chị vẫn khiến cánh đàn ông nghiêng ngả trước dung nhan yêu kiều, thướt tha, trước sắc đẹp mà tuổi tác cũng khó lòng lay chuyển được.
Phước báo là như thế, song cuộc đời chị lại gặp nhiều éo le về hôn nhân. Chị kết hôn và sinh được một bé trai, những tưởng cuộc sống sẽ ngập tràn hạnh phúc khi mọi mặt đều đầy đủ, tiền tài, danh vọng, học thức… nhưng chị và chồng thường xuyên cãi vã. Chồng chị thường sỉ vả chị bằng những câu nói hết sức đau lòng, dù nguyên nhân chẳng có gì to tát. Được mấy năm, chịu hết nổi, chị li dị.
May mắn cho cuộc đời chị, đó là chị có duyên lành gặp được Phật Pháp, và đó là niềm vui, niềm hạnh phúc lớn nhất cuộc đời chị. Lần đầu tiên chị biết đến Phật Pháp đó là từ lần đi ăn ở quán quán cơm chay “ Liên Hoa” đường Trương Công Định, Vũng Tàu.
Chị vừa bước vào ngồi ở bàn, bỗng dưng một chị Phật tử mang đến quyển kinh Diệu Pháp Liên Hoa tặng chị. Thực ra chị ấy tặng kinh cho rất nhiều người, nhưng chỉ mang đến tận tay cho riêng chị Diệu Tuyết mà thôi. Thế mới lạ. Sau này chị đọc kinh sách, chị mới hiểu rằng tất cả đều do có duyên. Từ đó, chị thường đọc kinh và tìm hiểu giáo lí của Phật.
Mỗi khi cuộc sống gặp những bế tắc, sầu muộn, chị đi chùa tham gia công quả, ấn tống… và nhanh chóng sự bình an lại trở lại tâm hồn chị.
Chị rất thích tụng chú Chuẩn Đề, xong học mãi vẫn không thuộc được, mặc dù chú Chuẩn Đề chỉ có vài câu, mà cứ đọc lẫn lộn câu này sang câu khác.
Buồn quá, thế là vào ngày rằm lễ Vu Lan năm 2016, buổi sáng sớm chị đến Tịnh xá Ngọc Bích ở Vũng Tàu.
Chị dâng hương hoa lên cúng Chuẩn Đề Bồ Tát, sau đó quỳ lạy cầu xin Ngài gia hộ cho chị có thể học thuộc chú Chuẩn Đề. Và cầu xin cho được một lần nhìn thấy hình tướng của Chuẩn Đề Bồ Tát.
Vậy là ngay buổi tối hôm đó, lúc ba giờ sáng, trong giấc mơ, chị nhìn thấy Chuẩn Đề Bồ Tát hiện ra. Ngài mang thân tướng nam, rất cao lớn, uy nghiêm. Và Ngài đẹp không thể tả nổi, không có bất cứ ai trên thế gian chị từng gặp có thể so bì kịp với tướng mạo của Ngài.
Và Ngài đẹp không thể tả nổi, không có bất cứ ai trên thế gian chị từng gặp có thể so bì kịp với tướng mạo của Ngài. ( Ảnh minh họa )
Ngài mặc áo giáp vàng, đầu đội mũ theo kiểu thời cổ xưa. Một tay chống để vào eo và một tay thả xuống như ta hay thấy trong những bức tranh vẽ Phật A Di Đà. Ngài đứng ở trên hư không suốt khoảng năm phút. Đặc biệt, trên trán của ngài có một con mắt thứ ba, từ trên cao mắt luôn nhìn dõi xuống chúng sinh với đầy lòng từ bi.
Tỉnh dậy, chị cực kì xúc động, chị hết lòng cảm tạ Ngài đã thị hiện thân tướng như chị mong cầu. Và quả thật, qua hôm sau chị đã thuộc được chú Chuẩn Đề y như ước nguyện.
Một lần, chị ấn tống kinh Diệu Pháp Liên Hoa với một số lượng lớn, sau đó chị hồi hướng công đức này, cầu Phật cho chị biết được tiền kiếp, tại vì sao chị lại gặp một cuộc hôn nhân đầy mâu thuẫn, khổ não như vậy.
Một thời gian sau ( khoảng vài tháng) chị nằm mơ, đúng như sở nguyện, chư Phật gia hộ cho chị biết được nguyên nhân tiền kiếp của cuộc hôn nhân bất hòa.
Trong mơ, chị thấy kiếp xưa, chị và chồng chị đã từng kết hôn, khi ấy chồng chị hơn tuổi chị khoảng mười tuổi, song hai người sống với nhau rất hạnh phúc. Khi chồng chị bị bệnh, qua đời ở tuổi bốn mươi, chị đã khóc rất nhiều. Và chị nguyện nếu có kiếp sau, chị vẫn muốn làm vợ của “ ổng”, rồi chị nhảy xuống sông tự tử chết theo chồng.
Vào một giấc mơ khác, chị thấy mình sống tại một vùng quê, sinh ra trong một gia đình có truyền thống võ thuật, dù là con gái nhưng chị rất mạnh mẽ, võ công không phải dạng vừa.
Thời đó, gia đình dòng tộc chị thường xuyên có xích mích với một gia đình khác, cũng võ nghệ đầy mình. Không ít lần, chị từng vác kiếm, vác giáo dẫn mọi người trong họ sang gây gổ với gia đình bên kia. Họ đánh nhau rất nhiều, và chuyện đổ máu, sứt đầu mẻ trán, thương tích đầy mình là điều đương nhiên.
Điều đặc biệt, đó là chồng chị hiện tại, cũng chính là một trong những người trong dòng tộc kia, từng nhiều lần quyết đấu với chị.
Kết hợp hai kiếp lại, chị và anh chồng trong kiếp này đã kết hôn, đúng như điều nguyện của chị, song vì những hiềm khích trong kiếp tiếp theo, bây giờ hai vợ chồng chị hết sức lục đục, thường xuyên bất hòa, và kết thúc trong cảnh cãi vã chán trường.
______________________
Và không chỉ dừng ở đây, chị còn nằm mơ thấy một tiền kiếp đặc biệt khác. Đó là một kiếp rất xa sống ở Nhật Bản, chị đã từng làm hoàng hậu . Vị vua khi ấy tên Ki Bô ( theo cách phát âm của chị) và chị còn có một hoàng tử rất khôi ngô nữa.
Chị đã từng làm hoàng hậu và chị còn có một hoàng tử rất khôi ngô nữa. ( ảnh minh họa )
Thời đó, chị cũng có một nhan sắc nghênh thành đổ nước ( dễ hiểu thôi, nếu không dễ gì chị được chọn làm hoàng hậu), đương nhiên, khi là hoàng hậu, chị được trọng vọng, sống sung sướng trong những bộ y phục lộng lẫy dát đầy vàng, với cung điện nguy nga, nền cũng được lát bằng vàng và một loại gỗ quý màu nâu. Đi đâu cũng có nô tỳ, thị vệ lớp lớp hậu hạ, cảnh sung sướng, huy hoàng tột đỉnh.
Thế nhưng, bản chất đời là vô thường. Có là hoàng hậu chứ thiên hậu, hay gì đi nữa thì cũng sẽ có ngày mọi thứ tan biến hết. Cũng như tất cả mọi người trên thế gian, chị cũng vẫn phải đi gặp thần chết khi tuổi đã già, bỏ lại tất cả những ngôi vị, cung điện, vàng bạc châu ngọc… bỏ lại nhà vua và hoàng tử để đi tái sinh một kiếp sống khác.
Bây giờ chị là một người bình dân, những thói quen do các kiếp trước huân tập vẫn còn. Vì kiếp trước từng luyện võ, nên giờ dù không ai dạy, nhưng chị lâu lâu vẫn có thể sử dụng trường côn một cách khéo léo, tất nhiên không thể bằng như kiếp xưa.
Vì kiếp xưa làm hoàng hậu. quen có người cung phụng, không phải động tay làm bất cứ việc gì, nên kiếp này, đối với các công việc chân tay, chị thường không có hứng thú.
Nhưng riêng về khả năng tạo dáng, làm đẹp thì ngược lại, chị là một chuyên gia. Cộng thêm phước báo nhan sắc vẫn còn ( điều này dễ hiểu, vì khi gieo một nhân, quả báo thường sẽ kéo dài qua khá nhiều kiếp) thế nên, dù không phải diễn viên, người mẫu gì, dù tuổi cũng đã gần 40, nhưng chị vẫn luôn giữ được vẻ đẹp rạng rỡ, trẻ trung cả ngoài đời lẫn trong những bức hình chụp.
Vì một lần nhảy sông tự sát, giờ chị rất sợ nơi nước sâu, và hay nằm mơ thấy bị ngộp nước.
Vì kiếp làm hoàng hậu quá sung sướng, để lại một ấn tượng sâu sắc, nên khi nhớ lại tiền kiếp ở Nhật, thì sau đó, ngay cả những lúc tỉnh táo đi ngoài đường, mà những hình ảnh về kiếp sống này vẫn cứ hiện ra, điều này gây ra một phiền toái không nhỏ cho chị suốt một thời gian dài.
( Cẩm Hiếu – Ma Kết )
Cậu ba tôi tên Nguyễn Văn Lộc, hiện nay đang sinh sống tại thành phố Trà Vinh – Vĩnh Long, năm cũng đã ngoài 70. Mấy năm tôi không về chơi và thăm cậu vì bận công việc và nhà khá xa ( nhà tôi ở thành phố Vũng Tàu).
Vào một buổi tối tháng 6/2018, tôi nghe tin từ dì của tôi là cậu lâm bệnh nặng, vì tuổi già sức yếu và bệnh viện báo, rất có thể là không qua khỏi, tôi rất lo và có ý định về quê thăm xem tình hình cậu ra sao.
Sáng hôm sau khi tôi được biết tin cậu bệnh, thương cậu ở xa mà không về kịp để săn sóc, nên tôi quyết định nhờ anh chị em Phật tử trong nhóm Bảo Tháp Group đọc kinh Phổ Hiền Hạnh Nguyện để hồi hướng cho cậu, mọi người ai nấy cũng đều nhiệt tình nhận lời.
Kinh Phổ Hiền Hạnh Nguyện
Với một số người chưa hiểu đạo, thì việc làm này chỉ mang tính chất “phù phiếm”, nhưng tôi, cũng như các anh chị em khác trong nhóm, vì đã trải nghiệm nhiều những sự linh ứng trong Phật Pháp, thì ngược lại, việc hồi hướng công đức này mới là quan trọng nhất. Nơi trang nghiêm được nhóm chúng tôi đọc là Kinh Phổ Hiền là Bảo Tháp thờ Xá Lợi Phật tại Thích Ca Phật Đài ở đường Trần Phú ( Vũng Tàu).
Buổi tối hôm đó trang nghiêm thanh tịnh, chúng tôi cung kính quỳ trang nghiêm trước Bảo Tháp Xá Lợi Phật, tụng hết một biến Kinh Phổ Hiền Hạnh Nguyện và hồi hướng cho cậu tôi được tiêu trừ nghiệp chướng, tăng trưởng duyên lành với Phật pháp, sớm được vãng sanh Cực Lạc, mau viên thành vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác quảng độ chúng sinh.
Buổi tối hôm đó trang nghiêm thanh tịnh, chúng tôi cung kính quỳ trang nghiêm trước Bảo Tháp Xá Lợi Phật, tụng hết một biến Kinh Phổ Hiền Hạnh Nguyện… ( Ảnh minh họa )
Thật tâm tôi là vì nghe cậu sắp không qua khỏi nên tôi cũng không hy vọng gì cậu sẽ bình phục, chỉ mong cậu có duyên lành với Phật pháp, rồi qua bên kia thế giới được siêu sinh Cực Lạc.
Mấy ngày sau đó tôi có gọi điện thoại cho mẹ và nói sẽ về quê thăm cậu vì cậu ốm như vậy… nhưng mẹ tôi lại bảo là : ” Cậu con khỏe lại rồi, anh Tài với chị Loan gọi điện báo sức khỏe cậu đã trở lại bình thường rồi ( anh Tài và chị Loan đây là con ruột của cậu Ba ).
Thật là vượt quá sự mong đợi của tôi, tâm tôi hết sức vui mừng và cảm thấy sự vi diệu của Phật pháp thật nhiệm mầu, chỉ cần chúng ta thành tâm làm đúng theo lời Phật dạy, tất sẽ được kết quả.
Con xin thầm cảm ơn chư Phật- chư Bồ Tát gia hộ cho cậu con khỏe mạnh, xin cảm niệm công đức của quý anh chị em đã giúp em tụng Kinh hồi hướng công đức vô lượng của Kinh Phổ Hiền Hạnh Nguyện giúp cậu khỏe lại !
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT _()_
NAM MÔ ĐẠI HẠNH PHỔ HIỀN BỒ TÁT _()_
NAM MÔ THƯỜNG TRỤ THÂP PHƯƠNG TAM BẢO _()_
Xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian đọc hết bài viết.
( Chia sẻ của nick facebook CeCe Ng sau khi cô thực hành trì chú Diệt Định Nghiệp )
CeCe Ng : – Phật pháp nhiệm màu ! Mình chỉ mới trì chú Diệt Định Nghiệp tối hôm qua mà sáng hôm nay đã thấy hiệu nghiệm rồi !
Quang Tử: – Cô có thể kể cho Quang Tử và mọi người biết được không ?
CeCe Ng : – Mình chia sẻ với Quang Tử cùng mọi người câu chuyện của bản thân: Mình đang ở ngưỡng u50, vốn từ lâu đầu gối có biểu hiện thoái hóa khớp ( kiểu như mòn lớp sụn hay có gai gì đó ) vì mỗi lần cử động co duỗi, xoay trở người là nghe xương khớp kêu lọc cọc, dạo gần đây càng kêu lọc cọc nhiều hơn và gần một tuần nay bắt đầu trở nên đau nhức. Mình hằng ngày vẫn thường trì chú Đại Bi vì thấy bản thân có duyên. Thực ra mình cũng đã từng được biết đến bài chú Diệt Định Nghiệp từ lâu, nhưng do thấy rất nhiều bài chú khác và công năng khác nhau nên mình chưa kịp ghi nhớ thì đã quên bẵng đi, cho tới cú lướt điện thoại tối hôm qua dừng trúng ngay bài viết của Quang Tử ! Mình chỉ mới bắt đầu trì chú Diệt Định Nghiệp chơn ngôn từ tối hôm qua mà sáng nay tới giờ đã thấy hết đau , tới lúc này khi đang gõ điện thoại những dòng này thì đầu gối đã ko còn kêu lọc cọc ! (Thật vi diệu) Mình sẽ tiếp tục trì chú này lâu dài để xem tình trạng của mình cải thiện như thế nào. Có lẽ do hằng ngày mình trì chú Đại Bi, nên mình có duyên may được Quang Tử nhắc nhở thêm bài chú Diệt Định Nghiệp vào ngay lúc mình cần nhất ? Mình chia sẻ để mọi người hiểu rằng chỉ có tu tập là cách duy nhất giúp ta đạt được sự an yên trong cõi Ta Bà này !
( Kinh nghiệm của tay sát cá có hạng ở xứ Huế)
Ba của tôi giờ đã lớn tuổi, tôi là con út, lúc mẹ tôi sinh tôi thì mẹ đã 45 tuổi. Đứa bé oan nghiệt này sinh ra chỉ nặng 2,2 ki lô gam y chang con mèo con. Người chị cùng cha khác mẹ của ba tôi, lúc vừa bước vào nhà cửa đã nói vào xem thằng ni nó chết chưa? Hồi còn nhỏ một tuổi, hay hai tuổi tôi không thể nhớ được mình có bệnh gì hay không, nhưng nghe ba và O ( chị của ba) kể lại thế thì tôi biết hồi nhỏ mình khó sống lắm.
Đứa bé oan nghiệt này sinh ra chỉ nặng 2,2 ki lô gam y chang con mèo con. ( Ảnh minh họa )
Lên lớp cấp 1 tôi hay bị bệnh, thường hay đau bệnh nhẹ. Khoảng thời gian cay nghiệt nhất chính là lúc lớp 6 tới lớp 10. Tôi cực kì thống khổ, khó chịu.
Nguyên nhân:
Tôi trường kỳ sát sanh, câu cá, ngày nắng thì chắc 95 % là cầm cần câu đi câu cá chơi, trời mưa cũng đội nón lá Huế đi câu cá. Tôi đam mê câu cá, ai đã từng câu cá thì sẽ biết cảm giác đó, lúc kéo thì cần rung, lúc cá ăn rúc phao nhanh thì biết là cá nhỏ, phao nổi lên là cá rất to, nhìn từng tý từng tý rất vui, tôi có kinh niệm câu cá từ hồi khoảng 6 hay 7 tuổi tới lớn 14 hay 15 tuổi.
Gần lũ bạn dân quê, tôi thường thích sát sanh, bẻ móc áo quần bằng nhựa, đốt lửa lên móc, giọt giọt kiến, vô số con kiến bị tôi giết chết. Ai ở quê sẽ biết, mỗi năm có cái gọi là mùa, mùa câu cá là mùa xuân hạ thu, mùa đi bủa lưới là mùa đông nước lũ, còn mùa nắng thì mấy đứa nơi xóm rủ nhau đi bắt chuồn chuồn, vợt bịm, đi bắt kè kè, bắt ốc về nấu ăn.
Mấy đứa nơi xóm rủ nhau đi bắt chuồn chuồn, vợt bịm, đi bắt kè kè, bắt ốc về nấu ăn. ( Ảnh minh họa )
Mấy đứa nhỏ trong xóm, có đợt nuôi cá cảnh, cá màu, tôi lại tha hồi tạo sát, để nuôi cá tôi bắt những con loăn quăn, bắt vô số con nhện, vặn đầu cho chúng chết, rồi ngắt đầu đi, cho chúng lòi ruột và cá bơi tới rúc ăn.
Cá màu vàng, cá tây tôi nuôi hai đến ba tuần là nó đẻ, nuôi cá kiếm, cá hắc ma ni, tôi cũng đã nuôi cho chúng đẻ, chúng sanh sản nhiều tới mức tôi đã vài lần tận mắt nhìn thấy nó sinh ra con. Thật là ác độc biết bao. Riêng kiếp này tội ác nghiệp sát của tôi đã sâu dày khó tả.
Hậu quả:
Nói sao nhỉ, chỉ có những ai chứng kiến mới thấy sự khổ não của tôi khi đó. Sống không được chết không xong, xin kể sơ sơ về những tháng năm đau khổ đó. Nói mặt bằng chung, thì cứ 1 tháng hoặc 2 tháng là mắc bệnh, đau sốt, ho v.vv..
Xin miêu tả một lần bị bệnh cho các bạn hiểu về quả báo của tôi. Tôi bị đau sốt xuất huyết, người thường bị một tuần, còn tôi bị hơn hai tuần. Cái căn bệnh, mỗi lần bị là đầu tóc bù xù, nóng rang, mồ hôi đầy đầu, đất đai gớm ghiết, xuất huyết xuất ra ngoài da, máu tương ướm ra ngoài da, ướt ướt sơ áo. Thân thể tôi đau đớn, gào khóc. Còn bị ho ư? Căn bệnh của tôi thiệt là ác nghệp. Bị ho khoảng một tháng hay gì đó. Tôi người nhỏ con nhưng ăn rất nhiều, đặt biệt tuổi dậy thì, tôi ăn một lần ba tô là chí ít, còn ăn tính bằng chén thì khoảng sáu đến tám chén. Ăn nhiều mà ho thì nôn mửa, một phần do bị viêm dạ dày, tôi cứ ho cứ ho rồi lại bị nôn hết thức ăn ra ngoài. Một trăm bữa ăn trong một tháng thì bị nôn mửa chín mươi bữa.
Ăn nhiều mà ho thì nôn mửa, một phần do bị viêm dạ dày, tôi cứ ho cứ ho rồi lại bị nôn hết thức ăn ra ngoài. ( Ảnh minh họa )
Có thể do tôi thích ăn dạ dày heo, nên tôi ngày càng bị dạ dày nặng. Mỗi tối bị ho hen, cứ hai phút là ho một lần, cả tối đều ho như thế, mà ho rất là lạ, ho hơi thở ra mà không hít vào, nó cứ ho ra ho ra mãi, đương nhiên sẽ hết khí, và gần như nít hơi thở tắt hơi, rồi mửa. cả đêm không ngủ, chỉ nằm và ho, cứ nghĩ một đêm như thế đã kinh hoàng đến chừng nào?
Vậy mà tôi bị bệnh tới 30 ngày. Sau đêm đầu tiên tôi đã bị xưng phổi, vậy là cứ bị mãi như thế từng đêm thì phổi tôi sao có thể chịu nổi, mắt thì đỏ vì tối không ngủ được, ốm quắt, hốc mắt bị sâu.
Sau một tháng bị bệnh tôi chịu không nổi, cầm dao muốn tự vẫn. Mai mà khi đó tôi chưa làm, không thì sau này sẽ hối hận lắm. Chỉ kể sơ hai lần bệnh, đã hiểu nổi khổ như thế nào. Vậy mà cứ bệnh mãi, tháng nào cũng bệnh, kéo dài như thế, mỗi lần bệnh là mồ hôi, cáu bẩn tích tụ vì không tắm được, tắm sẽ bệnh nặng, còn bị nhiều thứ ác nghịch khác.
Chỉ kể sơ thôi. Còn răng tôi lúc nào cũng đau đớn, đau đớn tới nổi sốt mê mang, có lúc đau đớn nơi răng hàm, mà động nơi dây thần kinh từ đầu, nó cứ co dật, co dật.
Nhân Duyên với đạo:
Tôi hồi nhỏ lớp 5 đã chơi với một anh khá thân, sau khi anh ấy đi tù ra, tôi có tình cờ gặp lại anh ấy. Tôi rất ngạc nhiên, với cái cách ngồi bình yên, đi đứng khoan thai nhẹ nhàng, ăn nói cũng từ ái. Khi đó tôi thấy rất lạ.
Đi tới nhà ảnh chơi ảnh đã nói rằng:
– Khoa có biết thành công, thất bại là do gì hay không ?
Tôi nói là do mình có chịu cố gắng hay không ? Anh ấy nói không phải, rồi đưa tôi cuốn sách ” Liễu Phàm Tứ Huấn “. Tôi hứa là chiều mai tôi đọc xong là trả lại. Đương nhiên, tôi đọc một lèo khoảng vài tiếng, tôi thấy rất hay, chấn động. Vì do đọc một lần là xong, nên rất bất ngờ về tri kiến của mình, sau cuốn liễu phàm tứ huấn, tôi lại được anh tặng cho cuốn ” Công ức phóng anh”. Tôi cũng đọc rất nhanh, vậy là bỏ sát ăn chay từ hồi khoảng cuối lớp 10, tức là 15 tuổi.
Điều Bất ngờ:
Sau lớp 11 thì tôi rất ít khi bị bệnh, thử tưởng tượng nếu bị bệnh lúc đi học đại học thì ai nuôi đây, chắc bỏ thân mạng tại nơi xứ người. Gần như là bệnh tật đã không còn là bạn thân của tôi. Nó không còn gặp mặt tôi trong nhiều tháng, thậm chí là 7 năm nay chỉ có một lần bệnh hơi nặng.
Ngày đó tôi dậy sớm 4 sáng lạy Phật, niệm Phật.
Tối tới 11 giờ còn lạy Phật, hôm đó tôi có đi học nơi trường, nên cố gắng niệm cho đủ 30.000 câu Phật hiệu. Nhưng càng lạy càng thấy nóng, hình như sắp sốt rồi.
Tôi đi ngủ thì thấy rõ ràng là có một giấc mơ rất lạ. Đêm đó tôi mơ thấy ba tôi sinh tôi ra, và mua một con heo về giết thịt đầy tháng. Cơn bệnh này là heo về báo oán, nên tôi bị bệnh thủy đậu trong vòng 7 ngày. Đây là một lần bệnh trong 7 năm làm tôi nhớ mãi. Ba tôi cũng nói là: ” Hồi đó đầy tháng mày tao có giết một con heo” càng làm tôi tin giấc mơ đó.
Kết luận:
Tu muốn thành tựu thoát sanh tử nhất định phải ngưng sát sanh, tốt nhất là ăn chay trường, thường phát tâm sám hối, niệm Phật để tiêu nghiệp cũ, cầu siêu cho oán gia trái chủ của mình.
Nếu tu tốt và thanh tịnh một tý, các bạn sẽ gặp vô số điều linh dị, nằm mơ biết về quá khứ, tương lai, đã nói là linh dị thì mơ về tương lai là mơ gì thì tương lai đều đúng như thế. Còn nếu thanh tịnh hơn bạn sẽ khai mở thiên nhãn, túc mạng thông v.vv.. Nhưng tới chỗ đó thì sẽ có nhiều thứ chướng ngại lớn như ma ngã mạn, ma ưa hỷ lạc v.vv.. Nên không cầu thần thông, và mình không có thần thông mình càng an vui.
Bàn thêm:
Sau này đi chùa khóa tu, tôi tiếp xúc thì thấy các bạn đó đi chơi cho vui, chưa tin nhân quả, và chưa tin Phật là có thật, chỉ thấy lời Phật có hay hay, đi tham gia phong trào rất vui.
Hồi đó tôi đi khóa tu một ngày, cứ tưởng là sẽ được lạy Phât niệm Phật cả ngày, hóa ra giống đi làm tình nguyện, công nhận cũng rất vui, khi đó tôi na kha khá kinh sách tặng cho các bạn.
Có một bạn gái đọc sách rất siêng, tôi đọc sách nhiều và nhanh thế, cô ấy cũng đọc sách rất nhanh, làm rất bất ngờ, sau khi đọc sách nhiều cô ấy đã tin sâu nhân quả, đã ăn chay trường và sau khi tiếp xúc hai đứa đã quen nhau.
Cô ấy vốn bị bệnh suyễn, mỗi lúc lên bệnh thì co giật, ngất xỉu, v.vv.. Kể từ lúc trường chay tới giờ, thì cô ấy đã lành hẳn bệnh, không còn bị lần nào nữa, tôi rất là vui. Công nhận nghĩ lại chuyện đã qua tôi càng vui vì mình đã có duyên với đạo Phật. ^^
Cuối cùng xin chúc các vị thân tâm an lạc, sức khỏe dồi dào, đạo tâm vững trải và hạnh phúc nhé.
Nam Mô A Di Đà Phật.
P/s : Có những nỗi đau, nỗi khổ chỉ cần nhớ lại đã nổi gai ốc, đã tê tái, không hiểu sao tôi sống qua được những thời gian bệnh khổ não đó nữa.
( Tác giả : Quang Khoa – facebook Âm Chất )
( Tâm sự của đạo hữu V.A.N sau khi trì tụng Diệt Định Nghiệp Đà Ra Ni được cảm ứng)
Thật là nhiệm màu của Thần Chú Diệt Định Nghiệp của Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát, mình cũng không ngờ thần chú linh ứng tới như vậy mặc dầu trước kia mình đã tụng kinh, sám hối, lễ Phật rất nhiều nhưng mọi thứ vẫn đâu đó, đứng chững lại.
Và cũng thật vô vàn mắc cỡ khi viết ra những dòng này để tiếp tục gieo niềm tin nơi Phật Pháp cho mọi người, quý Phật tử thân thương. Vì bản thân mình biết rằng, mình còn rất nhiều lỗi lầm, vô vàn trong suốt từ nhỏ tới lớn. Nhưng Bồ Tát Địa Tạng vẫn không bỏ rơi những đứa con mang nhiều nghiệp nặng vẫn tiếp tục dang rộng vòng tay.
Sự linh hiển của thần chú là không thể nghĩ bàn vì mình cũng thử một lần cho biết và thấy rất linh nghiệm trên bản thân mình. Vốn trước kia mình hay bị nhức mỏi ở vùng lưng, vì đi làm đứng nhiều nên vùng lưng hay bị mỏi ( chắc do thận yếu hay sao á ) khi đó mình lên phòng thờ Tam Bảo vừa chắp tay trước Phật vừa khấn rằng :
– Xin Đức Địa Tạng Bồ Tát gia hộ cho con bớt bị cơn mỏi lưng trong lúc con làm việc, xin Người gia hộ cho con đủ đầy sức khỏe để con tiếp tục làm việc, xin cho chân con bớt bị đau nhức khi đứng nhiều.
Trong khoảng thời gian ấy, mình vừa bắt chân tọa thiền và niệm câu thần chú Diệt Định Nghiệp Chân Ngôn trong đầu mà thôi.
Ohm Pra Mani Dhani Svaha (ÔM PRA MA NI ĐA NI XOA HA)
Nhiều lần như vậy trong khoảng tùy thời gian thích hợp của mọi người, mình thì đi làm buổi sáng sớm nên niệm thầm trong khoảng 15 – 20 phút.
Và thật vi diệu lúc đó lưng cũng bớt nhức mỏi nhưng nhẹ hơn nhiều lắm mặc dù chỉ niệm thầm 1 lần mà thôi. Mình tiếp tục đi đến chỗ làm bằng xe máy, tiếp tục làm việc và vẫn niệm câu thần chú trong đầu mỗi mỗi y như mình niệm Phật vậy ạ. Nếu mệt ta cứ nghỉ một chút, và mỗi lần cứ niệm thầm và cứ khấn như vậy, dần dà tùy theo Phước nghiệp mỗi người khác nhau thì cơn bệnh mỗi người sẽ thuyên giảm. Tới giờ phần lưng của mình đã hết mỏi mệt hoặc ê ẩm, vì lưng đã mệt mỏi thì năng suất làm việc giảm đi rất nhiều, chỉ muốn nằm nghỉ mà thôi.
Có lần mình dụi mắt, đau mắt đỏ sưng tấy cả lên, nhìn rất ghê, trời đã tối khuya nhưng không có chỗ bán thuốc, mình đành làm liều, chạy lên gác, đứng trang nghiêm ( vận quần áo trang nghiêm đàng hoàng, chắp tay khấn) mình cũng khấn bình thường mà thôi và tiếp tục niệm thần chú để cơn đau mắt giảm một chút, khi đã cảm thấy đủ và mình nằm ngủ một giấc tới sáng thì con mắt đã lành, nhưng vẫn còn hơi đỏ đỏ của mạch máu trong mắt.
Ban đầu, mình nghĩ chỉ là sự ngẫu nhiên thôi chăng, mình hay có thói quen dụi mắt khi mắt làm việc lâu trước máy tính, cứ dụi rồi đó tấy sưng lên, mình cứ niệm thầm thần chú của Ngài để cố vượt qua, và cuối cùng là khỏi mà chẳng cần thuốc men gì.
Cũng còn vài mẫu chuyện về thần chú của Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát mình xin được giữ lại và có điều kiện sẽ xin phép được kể tiếp ạ. Đây là những thực chứng mà mình trải qua được và thấy thật linh nghiệm. Đôi lời dài dòng với quý huynh đệ cùng nhau sách tấn trên con đường tu tập ạ.
V.A.N
* Đây là một cuộc trò chuyện qua facebook của Quang Tử, vì nhận thấy lợi ích rất lớn của cuộc trò chuyện này, xin phép đăng lên chia sẻ cùng các bạn.
______________________
( facebook: Bạn đã chấp nhận tin nhắn đang chờ của Pháp Thiện )
7 THÁNG 7 22:29
Pháp Thiện:
– Chào Quang Tử.
Quang Tử :
– Chào bạn.
– Mình đang thắc mắc về Diệt Định Nghiệp Chơn Ngôn. Do công việc, mình có thể niệm thầm trong tâm thần chú này không Quang Tử ? Cứ âm thầm niệm suốt ngày, nhưng không liên tục, hay bị đứt quãng do tập trung giải quyết công việc. Không biết như vậy có phát huy được công năng của chân ngôn không Quang Tử.
– Như vậy cũng được bạn nhé, bạn có thể linh động, miễn đừng nằm, và đừng cởi trần- quần đùi tụng là được.
– Oh. Tại mình làm công nhân
– Tất nhiên quỳ trang nghiêm thì tốt nhất, nhưng không tốt nhất được thì… nhì – ba cũng được. Mình cũng thường xuyên vừa làm việc gì đó vừa tụng.
– Lắm lúc mình quần áo dơ bẩn.
– Không sao đâu bạn
– Những lúc rảnh mình niệm thầm được không bạn ?
– Được mà bạn.
– Ah. Mình cầu sám hối cho nghiệp của vợ con mình cùng lúc được không Quang Tử ?
– Được luôn bạn, trước khi tụng bạn khấn như thế này ” Con nguyện vì cầu sám hối, tiêu trừ nghiệp chướng, tăng trưởng Bồ Đề Tâm cho vợ con con tên… mà thành tâm trì tụng Diệt Định Nghiệp Đà Ra Ni” rồi bắt đầu…
– Xin cảm ơn Quang Tử đã chỉ giáo. Mình sẽ nghiêm túc hành trì đều đặn mỗi ngày. Cầu mong sẽ sớm cho kết quả tốt và sẽ nhắn lại cho Quang Tử hay.
– Lành thay, cố gắng bạn nhé. Nam Mô Địa Tạng Vương Bồ Tát!
( Dưới đây là video hướng dẫn đọc Chú Diệt Định Nghiệp )
______________________________
6 THÁNG 8 5:59
Pháp Thiện:
– Chào Quang Tử. Phép màu thay, sau 3 tuần mình trì trai giữ giới niệm Diệt Định Nghiệp Chơn Ngôn và chú Đại Bi mỗi sáng trước khi đi làm, thì nay bệnh đau thần kinh tọa khiến chân trái mình đau yếu, đi lại khó khăn, không thuốc thang mà lại khỏi. Trước đó mình đi trị ở nhiều nơi, đông, tây y châm cứu đều có, mà vẫn tái đi tái lại, ảnh hưởng rất nhiều trong việc làm và sinh hoạt cuộc sống hằng ngày. Cảm ơn Quang Tử rất nhiều, nhờ Pháp mà Quang Tử chỉ cho mà mình đã khỏi bệnh, sinh hoạt và làm việc bình thường trở lại.
Quang Tử :
– Không có chi đâu bạn. Bước đầu là thế, xong nghiệp từ quá khứ còn rất nhiều. Bạn nên tiếp tục các bước tiếp theo, kiên trì mới tiến xa được. QT có thể chia sẻ câu chuyện của bạn rộng rãi không ?
– Vâng được ah, mình pháp danh là Pháp Thiện, quy y đã lâu mà do cuộc sống cơm áo gạo tiền mà đối với việc tu học không liên tục được, qua cơn bệnh vừa qua mình nghĩ cũng là cái duyên để mình hồi đầu thị ngạn.
– Thường thì mỗi ngày bạn tụng niệm với số lượng nhiều không ? Khoảng bao nhiêu thời gian ?
– Trong 2 tuần đầu, mỗi ngày mình trì 108 biến Đại Bi, 10 xâu chuỗi Diệt Định Nghiệp Chơn Ngôn ( mỗi xâu 108 hạt). Tuần thứ 3 do viêm họng mình niệm chỉ còn 49 biến Đại Bi và 5 xâu chuỗi Diệt Định Nghiệp. Hết 3 tuần mình hết đau chân và hết viêm họng luôn.
– Chà, bạn qủa là hết sức tinh tấn. Chúc mừng bạn, tiếp tục cố gắng bạn nhé !
Xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian đọc hết bài viết.
( Đây là một cuộc trò chuyện qua Messenger cuả Quang Tử với một người bạn. Nhận thấy lợi ích của cuộc trò chuyện này, Quang Tử xin phép chia sẻ nguyên văn cùng các bạn)
Thiện Chiếu:
– Chào anh ạ!
Em là Phúc Thiện Chiếu ( Pháp danh). Hiện tại em có chuyện cần giúp đỡ. Nếu có thể thì anh vui lòng hướng dẫn giúp em nhé. Đến nay em đã mang thai ba lần. Lần thứ nhất: thai ngoài tử cung, phải mổ. Lần thứ hai: có thai nhưng cũng không thấy trong tử cung và tự nhiên sảy. Không can thiệp bất kỳ biện pháp y tế nào.
Lần thứ ba là hiện tại, em đang nằm viện. Thai 5 tuần và bác sỹ theo dõi thai ngoài tử cung tiếp. Em đã gửi con vào chùa cho hai lần trước, quý Thầy cũng bảo ổn thỏa. Nhưng em không biết là em đã tạo nghiệp gì và có thể làm gì để giảm nghiệp. Cảm ơn anh ạ!
Quang Tử:
– Chào bạn, thật là lạ, sáng nay cũng có một người hòan cảnh y như bạn hỏi Quang Tử.
Thiện Chiếu:
-Dạ. Công việc của em là kế toán, không biết có ảnh hưởng gì không ạ?
Quang Tử:
– Không, có lẽ không phải do làm kế toán đâu bạn.
Theo phỏng đoán của Quang Tử, bạn có thể đã tạo nghiệp giết hại thai nhi của chúng sinh, kiếp này hoặc kiếp trước, ví dụ như hay ăn trứng lộn, hoặc chuyên phá thai cho người khác ( đây chỉ là đoán thôi nhé ).
Thiện Chiếu:
– Dạ. Vì thỉnh thoảng em cũng phải làm một số việc không hay mà nghề này hầu hết phải làm là gian dối và em cũng không thể không làm.
Quang Tử:
– Giờ bạn phải lạy Phật sám hối lỗi này, ít nhất một ngàn lạy.
Ngoài ra, phải tụng ít nhất 49 lần Kinh Địa Tạng, trong thời gian tụng kinh phải ăn chay, không sát sinh. Hồi hướng công đức này cho các oan gia trái chủ. Và thường xuyên mua các con vật sắp đẻ như cá, ốc…để phóng sinh.
Kiên trì làm như thế sẽ giải được nghiệp này bạn nhé.
Thiện Chiếu:
– Em có thể lạy ở nhà hay là phải ra chùa ạ?
Quang Tử:
– Ở đâu cũng được bạn à, nhưng nếu ra chùa được thì tốt hơn.
Thiện Chiếu:
– Tụng 49 bộ kinh Địa Tạng một ngày ạ hay là tụng đủ 49 bộ, vì một bộ tụng cũng tầm 4 tiếng.
Quang Tử:
– Thời gian thoải mái bạn nhé, một ngày làm sao mà tụng 49 bộ nổi.
Thiện Chiếu:
– Trước em mua ốc ngoài chợ rồi mang ra phà thả, mà cứ thả như vậy không có đọc kinh, làm lễ có được ko ạ?
Quang Tử:
– Cũng được bạn à, nhưng niệm Phật, tụng kinh chú cho chúng thì công đức hơn nhiều lần.
Thiện Chiếu:
– Dạ vậy một ngàn lễ là cũng không phải là mỗi ngày hả anh?
Quang Tử:
– Tùy sức khỏe của bạn, một ngàn lạy là tổng số trong nhiều ngày. Nếu mỗi ngày lễ một đến hai trăm lễ, liên tục cả tháng thì tuyệt vời.
Thiện Chiếu:
– Nếu em không mua và tụng kinh trước khi phóng sinh thì em gửi tiền cho một số nhóm có làm lễ phóng sanh được không anh?
Quang Tử:
– Được bạn nhé!
Thiện Chiếu:
– Dạ em cảm ơn anh.
____________________
Một thời gian sau đó…
Thiện Chiếu:
– Trước em có hỏi anh về việc làm sao để dễ có thai. Hiện tại em có thai sáu tháng. Gia đình em ai cũng vui. Em cảm ơn anh nhiều.
Quang Tử:
– Vậy hả, bạn đã thực hành như thế nào vậy?
Thiện Chiếu:
– Em có lễ Phật mà chưa đủ một ngàn lễ, đọc kinh Địa Tạng ( tính cả đọc bằng mắt thì là 49 biến), ăn chay một thời gian.
– Em có lễ Phật mà chưa đủ một ngàn lễ, đọc kinh Địa Tạng ( tính cả đọc bằng mắt thì là 49 biến), ăn chay một thời gian. ( Ảnh minh họa )
Mỗi ngày em đọc khoảng bảy lần chú Đại Bi. Mỗi tháng thì em có đóng góp một ít cho những việc mà em nghĩ là tốt như phóng sanh, quà người nghèo,.. Ngồi thiền một ít chỉ khoảng 10 phút. Tất cả công đức em xin hồi hướng cho các bậc ân nhân, oan gia trái chủ nhiều đời nhiều kiếp, các con của em. Hàng ngày mẹ em có đọc kinh và hồi hướng cho em nữa.
Quang Tử:
– Chúc mừng bạn cùng gia đình nhé!
_________________
5 tháng sau…
T4 13:29
Quang Tử:
– Chào bạn, bạn cùng gia đình vẫn khỏe chứ ?
Sức khỏe em bé giờ như thế nào rồi?
Thiện Chiếu:
– Cảm ơn anh! Cả nhà em đều khỏe. Bé nhà em được hơn hai tuần, khỏe anh ạ. Anh vẫn ổn chứ ạ.
Cả nhà em đều khỏe. Bé nhà em được hơn hai tuần, khỏe anh ạ. Anh vẫn ổn chứ ạ. ( Ảnh minh họa )
Quang Tử:
– Quang Tử vẫn ổn. Chúc mừng bạn nhé! Quang Tử muốn chia sẻ câu chuyện của bạn cho nhiều người cùng biết và thực hành theo. Bạn đồng ý chứ?
Thiện Chiếu:
– Dạ vâng ạ. Nếu ai thực sự quan tâm thì anh có thể cho facebook của em.
Quang Tử:
– Xin hoan hỉ công đức này của bạn.
Hỏi :
– Quang Tử ! Xin hỏi bạn có kinh nghiệm gì để đối trị với dâm dục không bạn ?
Đáp :
– Bạn thân mến, bạn thử những phương pháp sau nhé:
Phương pháp thứ nhất, đơn giản nhưng có hiệu lực diệt trừ tâm dâm rất mạnh : đó là niệm NAM MÔ ĐẠI BI QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT, mỗi ngày ít nhất 1 tiếng đồng hồ, niệm nhiều hơn càng tốt. Nếu có thể thì quỳ trước tượng Phật để niệm thì tốt nhất, nhưng nếu vì hoàn cảnh, ta có thể niệm thầm mọi lúc mọi nơi, lúc lái xe, lúc làm việc nhà.v.v…
Trong Phẩm Phổ Môn của kinh Pháp Hoa, Đức Phật dạy :
“…Nếu có chúng sanh nặng nghiệp dâm dục, thường cung kính niệm Bồ tát Quán Thế Âm, lần lần sẽ đặng ly dục”
Và trong thực tế, có rất nhiều người nhờ thường trì niệm ‘Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát ‘ mà tâm được thanh tịnh, không còn bị các niệm dâm dục lôi kéo nữa.
Bạn có thể niệm Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát theo bài nhạc sau :
Phương pháp thứ hai, đó là QUÁN THÂN BẤT TỊNH
Phép quán này là dùng tâm quán chiếu đến các bộ phận cơ thể, bóc tách từng bộ phận ra giống như bác sĩ giải phẫu cơ thể, chỉ khác là bác sĩ dùng dao mổ tách từng bộ phận ra, còn chúng ta dùng tâm quán tưởng để tách ra, đây là thịt, đây là da, là xương, kia là tim, gan, lòng, ruột non, ruột già, chỗ này là não, chỗ kia là gân, máu, mủ, phân, nước tiểu…. Việc này giống như chụp X- quang, nội soi cơ thể người khác phái bằng tưởng tượng vậy.
Nếu như những tưởng tượng đến cơ thể lõa lồ của người khác giới, sẽ khiến dâm dục bùng phát. Thì ngược lại, tưởng tượng đến cơ thể mà bị tách ra từng bộ phận gân, cơ, xương , da, máu, nội tạng… sẽ khiến cho dâm dục bị ức chế, sinh ra chán ngán.
Quang Tử đăng kèm bài viết này video QUÁN THÂN BẤT TỊNH, bạn nên xem đều đặn hàng ngày.
https://youtu.be/GWe3hB4OgQg?list=PLTa8HRxh7eX8xbDaAkAPw3bJhuvp1rYau
Nếu như xem nhiều hình sex, những hình ảnh đó sẽ ám ảnh tâm trí và kích thích dâm dục. Bây giờ làm ngược lại, xem nhiều những hình giải phẫu này, ngày nào cũng xem nhiều lần, đến mức nhìn ai cũng hình dung ra tim, gan, nội tạng, xương, não … sẽ khiến tâm dâm dục bị tiêu diệt.
Thực ra còn rất nhiều cách khác, nhưng Quang Tử không chuyên sâu, nên không có kinh nghiệm hướng dẫn được. Chỉ biết hai phương pháp trên, xin chia sẻ cùng bạn. Bạn nên kiên trì thực hành & kết hợp cả hai phương pháp, sẽ thấy hiệu quả nhanh chóng. Chúc bạn thành công !